Tà phượng nghịch thiên » Trang 244

Chương 8: Ta có thể chữa trị cho ngươi.

Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

“Lâm Nghị.” Sắc mặc Hỏa trưởng lão lại thay đổi, ánh mắt âm trầm lạnh lùng nhìn chằm chằm nam tử trung niên, trong giọng nói áp chế lửa giận, phất áo bào và nói: “Ngươi chính là đang chiêu đãi khách quý đến viện Linh Sư ta như vậy sao?”

Lâm Nghị đột nhiên ngẩn ra, ngẩng đầu lên, dường như là không hiểu ý tứ của Hỏa trưởng lão.

“Hỏa trưởng lão, bọn họ không phải là khách quý gì cả, bọn họ chỉ là một đám phế vật đến từ Tây Huyễn đại lục…”

“Phế vật? Ha ha ha, Lâm Nghị, ngươi có cái tư cách gì mà nói lời này, nếu Linh Quân Nhất cấp chưa đầy hai mươi là phế vật, vậy thì ngươi tính cái gì?” Khóe miệng cong lên một chút nhạo báng, Hỏa trưởng lão không hề để cho hắn một chút mặt mũi: “Đừng cho là ta không biết, bởi vì ngươi từng bị yêu nghiệt Lam Phong kia đánh mà ngươi lại không thể đi tìm hắn báo thù, bởi vậy mới hận tất cả những người Tây Huyễn đại lục, có bản lĩnh thì ngươi đi tìm Lam Phong đi, ở trong này quan báo tư thù (lợi dụng việc công để trả thù cá nhân), thì coi là bản lĩnh gì chứ?”

Sau khi nói xong, Lâm Nghị hoàn toàn không thể nghe vào, bên tai hắn vẫn chỉ vòng quanh một câu nói kia của Hỏa trưởng lão.

Linh Quân Nhất cấp, trong nhóm người này lại có Linh Quân Nhất cấp, làm sao có thể, không, hắn không tin, hắn có chết cũng không tin…

“Hồng Lâm, hắn không thích hợp làm chức vị quản sự này, ngươi an bài một người thích hợp lần nữa đi!” Hỏa trưởng lão thu ánh mắt lại, không để ý tới vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Nghị mà mỉm cười với Hạ Như Phong, nói: “Nha đầu, có một số chuyện ta nghĩ muốn một mình tâm sự với ngươi, như thế nào?”

Hạ Như Phong gật đầu, không nói gì, ánh mắt nhìn về phía nhóm người Lam Đồng.

Lam Đồng ngáp một cái, mỉm cười: “Như Phong, chúng ta ra ngoài đi dạo, các ngươi từ từ nói chuyện.”

Dứt lời, thì rời khỏi đây với nhóm người Liễu Vân Phi, khi Lâm Bản Khanh đi qua bên cạnh Lâm Nghị thì ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt kiêu căng, khinh thường nhìn Lâm Nghị: “Hừ, mắt chó nhìn người thấp, bây giờ biết lợi hại của chúng ta chưa?”

Thân thể Lâm Nghị rung rẩy, khẩn cầu nhìn về phía Hỏa trưởng lão, nhưng mà Hỏa trưởng lão cũng phất tay, không kiên nhẫn nói: “Hồng Lâm, dẫn hắn đi đi!”

“Dạ, trưởng lão!” Hồng Lâm ôm quyền, xách Lâm Nghị lên, xoay người rời đi.

Sau khi hai người rời đi, Hỏa trưởng lão nhìn phòng ốc đơn sơ, lông mày nhíu lại: “Hiện tại, ta tìm người giúp các ngươi đổi chỗ? Loại địa phương này, làm sao người có thể ở?”

“Không cần, nơi này rất tốt.” Hạ Như Phong lắc đầu, vẻ mặt lạnh nhạt, nâng chân lên đi vào trong phòng: ” Có chuyện gì thì vào nhà rồi nói!”

Hỏa trưởng lão có chút tán thưởng gật đầu, cũng không để ý mà đi theo sau lưng nàng.

“Không biết trưởng lão đến đây là vì chuyện gì?” Tiến vào trong phòng, Hạ Như Phong rót một ly trà đưa đến trước mặt Hỏa trưởng lão, ngồi xuống, giọng điệu lạnh nhạt nói.

“Ha ha.” Phất áo bào, Hỏa trưởng lão ngồi ở đối diện nàng, trên gương mặt già nua cong lên một nụ cười: ” Nha đầu, ngươi có biết biểu hiện hôm nay của ngươi khiến cho rất nhiều người chú ý hay không?”

“A?” Nhíu mày, Hạ Như Phong nhàn nhạt cười: “Có liên quan gì đến ta?”

Giọng nói của Hỏa trưởng lão thoáng ngừng lại, buồn bực nhìn nàng một cái, chẳng lẽ nàng không biết, hiệu quả mà nàng đạt được là điều mà những người còn lại muốn có được sao?

Vì sao nàng lại không để ý chút nào, thật sự là quái thai!

Đọc FULL truyện tại đây

“Thật ra, viện Linh Sư chúng ta cũng tương đương với một quốc gia nhỏ, bên trong chia làm rất nhiều phe phái, từng trưởng lão đều có một mạch riêng của mình, cho nên rất nhiều người đều muốn kéo ngươi vào.”

“Như vậy, Hỏa trưởng lão đến đây cũng là vì việc này sao?”

“Không không không, ở viện Linh Sư chúng ta có một tồn tại đặc biệt, địa vị của hắn gần với phó tháp chủ lưu, cao nhất trong các trưởng lão, hắn và ngươi đến từ một nơi, nói vậy nếu hắn trở về, sẽ cực kỳ có hứng thú với ngươi.”

Nói đến người đó, vẻ mặt của Hỏa trưởng lão đầy cung kính, có thể để cho trưởng lão trong viện Linh Sư, một cường giả chân chính như thế, thì có thể thấy được thân phận đặc thù của người kia.

“Từ một nơi?” Ánh mắt của Hạ Như Phong sáng lên, không nghĩ đến ở trong này lại có thể gặp được người Tây Huyễn đại lục.

“Ha ha, mà hôm nay ta tìm ngươi là muốn hỏi một chút Địa Viêm Phần Thân kia là chuyện gì xảy ra?” Hỏa trưởng lão không khỏi đứng lên, hai tay chống mặt bàn, mở to đôi mắt trong suốt hỏi: “Ngươi là từ đâu mà có được?”

“Là trong lúc vô tình mua được.” Hạ Như Phong sờ mũi, trong mắt chứa một tia nghi hoặc: “Ngươi hỏi cái này là vì cái gì?”

“Nha đầu, đây cũng coi như là giữa chúng ta có duyên phận, ta chính là người sáng tạo ra Địa Viêm Phần Thân.”

Nhận được câu trả lời của nàng, Hỏa trưởng lão hơi cười, phất tay áo, lại ngồi xuống, nhấc chân lên và bắt chéo, một tư thái hài lòng đắc ý.

“Ngươi chính là tôn giả Hỏa Viêm?” Hạ Như Phong sửng sốt một chút, nhướng mày, ánh mắt có chút khó hiểu nhìn về phía hắn.

“Ha ha, tôn giả Hỏa Viêm đã là chuyện của trước kia, bây giờ ta là Chân giả Hỏa Viêm thật giả.” Phất áo bào, Hỏa trưởng lão tươi cười càng ngày càng đắc ý, dường như là đang chờ đợi Hạ Như Phong tán dương.

Truyện được đăng tại đây

Đợi thật lâu sau, hắn mới chờ được một câu: “A, ta đã biết.”

Hỏa trưởng lão lâm vào chán nản, vẻ mặt buồn bực, phải biết rằng sáng tạo ra linh kỹ là khó khăn cỡ nào, chẳng lẽ nàng không biết sùng bái mình một chút được sao?

Hơn nữa, nàng sử dụng linh kỹ của mình sáng tạo, thì cũng tương đương với là một nửa đệ tử của mình rồi.

Nếu như Hỏa trưởng lão biết, Hạ Như Phong từng ở dưới sự trợ giúp của Bạch Thụy, sáng tạo ra một linh kỹ uy lực cường đại hơn rất nhiều so với Địa Viêm Phần Thân, đoán chừng cũng sẽ không suy nghĩ như vậy.

“Ai!” Thở dài thật mạnh, đôi mắt hơi tán thưởng kia của Hỏa trưởng lão lại nhìn về phía Hạ Như Phong: “Nha đầu, ta đến chính là vì chuyện này, chuyện đã xong, ta cũng nên rời đi, ngày mai chiến đấu cố gắng cho thật tốt, với thực lực của ngươi thì tiến vào mười người đứng đầu cũng không phải là rất khó, ta chờ biểu hiện của ngươi.”

“Chờ một chút…”

Ngay lúc Hỏa trưởng lão xoay người rời đi, Hạ Như Phong bỗng nhiên đứng dậy và lên tiếng gọi hắn.

Quay đầu lại, Hỏa trưởng lão không hiểu nhìn Hạ Như Phong: “Nha đầu, ngươi còn có việc gì sao?”

“Ta hỏi ngươi, có phải ngươi đã từng chịu tổn thương hay không? Dẫn đến thực lực thăng cấp bị chậm chạp?”

“Sao Ngươi biết?” Trong mắt Hỏa trưởng lão hiện lên kinh ngạc, lập tức bi thương thở dài: “Nhiều năm trước, ta đại chiến với người khác, cuối cùng giết được kẻ địch nhưng chính mình lại bị tổn thương không nhẹ, khiến thực lực của ta tăng lên dị thường chậm chạp, thương thế kia, ngay cả luyện dược sư bát phẩm đều không trị liệu được, trừ phi

Đang tải nội dung ảnh