Tà phượng nghịch thiên » Trang 239

Chương 3: Ba huynh đệ Ma Hổ

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Phía trên sơn cốc, thiếu nữ đón gió đứng ở phía trước, y phục đỏ như lửa lay động, nàng nâng hai mắt lạnh nhạt lên, cũng không quay đầu lại nhắc nhở nói: “Ngay lập tức, mọi người không được rời khỏi bên người ta.”

Những nam nữ thanh niên phía sau cùng nhau gật đầu, mà có người bất an đánh giá địa hình xung quanh.

“Như Phong.” Nữ tử lam y đi lên, khuôn mặt xinh đẹp chứa một vẻ ngưng trọng, mắt xanh nhìn về phía khuôn mặt hoàn mỹ tuyệt luân của thiếu nữ, khẽ cười; “Chúng ta nên xuất phát thôi?”

Hạ Như Phong khẽ gật đầu, tuy Bạch hộ pháp nói, muốn sống thì có thể tìm một nơi an toàn ở lại bảy ngày, nhưng trong đây có chỗ nào là an toàn chứ?

Nếu có nơi an toàn, cũng không thể làm bí cảnh thí luyện.

“Xào xạc!”

Dưới sơn cốc, trong lùm cây truyền đến tiếng xào xạc, đợi sau khi đám người Hạ Như Phong đi xuống, một con sư tử đỏ rực đột nhiên nhảy ra, phát ra một tiếng rống to.

Mà lúc này, bên cạnh lại có rất nhiều Linh Thú uy danh hung ác chạy đến, bao vây mười một người ở bên trong, mở mồm to như bồn máu ra, nước miếng tanh hôi chảy xuống đất.

“Mọi người đều chuẩn bị tốt chiến đấu!” Vẻ mặt của Hạ Như Phong chợt tối, khẽ cầm trường côn treo ở sau lưng, những người còn lại cũng tự lấy vũ khí ra, triển khai chiến đấu máu tanh với đàn Linh Thú xung quanh này…

Ánh nắng mặt trời xa xa, cây cối xanh biếc, người ở trong bí cảnh vô cùng hiếm thấy, mấy nam tử hung thần ác sát bao vây một thiếu niên cẩm y hoa phục, khuôn mặt dữ tợn nở nụ cười âm hiểm.

“Tiểu tử, nhanh giao đồ vật đáng giá trên người ngươi ra đây, nếu không sẽ bầm thây vạn đoạn ngươi.”

Ánh mắt của Đao Ba Nam hung ác nhìn thiếu niên trước mặt, đao trên tay tỏa ra tia sáng chói, ra hiệu ánh mắt cho đồng bọn, nhóm đồng bọn cũng đều rút đại đao ra, cười gian nhẹ nhàng bước lên.

Thiếu niên trước mắt hoảng sợ lùi về phía sau, nhưng phía sau là một đại thụ cổ xưa, không còn đường đi.

“Đây… Đây là linh giới của ta, ta đưa đồ cho ngươi, cầu xin các ngươi buông tha cho ta!” Thiếu niên run rẩy tháo linh giới xuống, đưa đến trước mặt Đao Ba Nam, suýt chút nữa quỳ xuống cầu xin.

Đao Ba Nam vừa lòng gật đầu, nhận linh giới, khuôn mặt nở nụ cười dữ tợn: “Tốt lắm, ngươi đã thức thời thế này, như vậy, ta sẽ thỏa mãn yêu cầu của ngươi.”

Thiếu niên khẽ thở ra, không đợi hắn kịp phản ứng, đao mang hiện lên, một dòng máu tươi từ trong ngực bắn ra, thiếu niên không dám tin trừng lớn hai mắt, thẳng tắp ngã xuống.

Đọc FULL truyện tại đây

“Lại gặp phải một tên ngu ngốc, đều đã sắp chết, lại ôm may mắn không muốn xé linh phù.” Đao Ba Nam khinh bỉ nhìn thi thể ngã xuống đất một cái, dùng tinh thần lực xuyên qua linh giới, sau khi vừa nhìn vào trong linh giới thì đeo lên ngón tay của mình.

Mà nhóm người này, chính là chuyên môn thừa cơ cướp bóc.

Bọn họ cho rằng người đến đây, không đến vạn bất đắc dĩ, thì sẽ không xé linh phù, không dễ buông tha cho cơ hội đã đến này, vì vậy lợi dụng loại tâm lý này của người khác, mỗi lần mới có thể nhổ cỏ tận gốc, không để lại tai họa về sau.

Phải biết rằng, đến đây, đại đa số đều là đệ tử thế gia, nếu như để cho người ta biết là bọn họ giết đám người kia, đoán chừng chờ bọn họ chính là đuổi giết vô cùng vô tận.

Hơn nữa, bọn họ nhiều lần tìm người bị lạc và thực lực yếu mà xuống tay với bọn họ, cho nên không hề không đắc thủ một lần.

Bỗng nhiên, một tiếng bước chân từ xa đến gần, nghe tiếng này, chỉ biết người đến không ít, vẻ mặt của Đao Ba Nam chợt tối, phất tay, thấp giọng nói: “Mọi người trốn đi trước.”

Mọi người nghe lệnh, tất cả chui hết vào trong bụi cỏ.

Từ xa đã thấy đoàn người đã đi đến, ở trong nhóm người này đứng đầu chính là một thiếu nữ tuyệt sắc không rõ thực lực, chỉ là một thiếu nữ mà thôi, căn bản không thể sinh ra uy hiếp với bọn họ.

Phía sau thiếu nữ là chín nam một nữ, trong đó thực lực mạnh nhất cũng chỉ ở Linh Vương ngũ cấp, còn có vài Linh Tướng.

Truyện được đăng tại đây

Đao Ba Nam nhìn người bên cạnh mình một cái, một Linh Vương lục cấp, ba Linh Vương ngũ cấp, năm Linh Vương tứ cấp, đội ngũ cường hãn như vậy, còn không địch lại được đám kẻ yếu kia sao?

Nghĩ đến đây, Đao Ba Nam thả lỏng tâm ra, giơ tay to lên, từ trong bụi cỏ nhảy ra, hai chân dạng ra hình chữ bát, đại đao đặt ở trên vai, một dòng linh khí lưu chuyển ở trong ngực, lúc này hét to lên: “Đứng lại cho ta.”

Mọi người phía trước cẩn thận bước đi, lúc nghe thấy một tiếng gọi, đều dừng chân lại.

Những người đó, chính là đám người Hạ Như Phong một đường chém giết đến đây, lúc này bọn họ ngoại trừ Hạ Như Phong ra, thì trên người những người còn lại đều đầy viết thương, có chút chật vật không chịu nổi, vốn định tìm chỗ để nghỉ ngơi một chút, không khỏi bị tiếng hét bỗng nhiên truyền đến làm hoảng sợ, tất cả đưa ánh mắt nhìn qua.

“Đường này là ta mở, cây này là ta trồng, nếu muốn qua đường này, để lại tiền mua đường.”

Đao Ba Nam giơ đại đao trong tay lên, mũi đao dùng sức cắm vào mặt đất, nhổ nước miếng vào bàn tay rồi xoa xoa,

Đang tải nội dung ảnh