Tà phượng nghịch thiên » Trang 238

Chương 2: Thí luyện sinh tồn.

Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, thiếu nữ hồng y chân nhẹ nhàng bước tiếp và chậm rãi đi tới, theo bước chân di chuyển, một thân hồng bào nhẹ nhàng lay động, mang đến một loại cảm giác kinh diễm.

Gương mặt thiếu nữ khuynh thành tuyệt thế, cái trán no đủ, ngũ quan tinh xảo, hai tròng mắt màu đen u ám mang theo cảm xúc nhàn nhạt không rõ, trên sống mũi cao thẳng chiết xạ ra ánh sáng trong suốt như thủy tinh, bờ môi tuyệt đẹp động lòng người, khiến người khác không khỏi muốn âu yếm.

Nam tử nới lỏng tay đang ôm mỹ nhân ra, ánh mắt đờ đẫn dừng ở dung nhan tuyệt sắc của thiếu nữ kia.

Bởi vì lúc đầu, Hạ Như Phong đứng ở một góc khuất, cho nên nam tử mới bỏ qua tồn tại của nàng, cho tới bây giờ, trong nháy mắt nhìn thấy thiếu nữ kia, nam tử mới phát hiện, những nữ nhân mình từng có được cũng không bằng nửa phần của nàng.

Nếu có thể cùng mỹ nhân như vậy cùng ** (tác giả để vậy nha), vậy cuộc đời này của hắn cũng không còn chuyện gì để hối tiếc.

“Như Phong.” Lam Đồng đi đến bên cạnh Hạ Như Phong, nhìn thấy nàng xuất hiện thì gương mặt căng thẳng cũng hòa hoãn lại.

Có sự tồn tại của nàng, không biết vì sao lại cảm thấy rất ấm áp, tựa hồ không có việc gì là nàng không giải quyết được.

Có lẽ, đây cũng chính là chỗ hấp dẫn của Hạ Như Phong

“Cô nương, ngươi nói muốn dùng vật để trao đổi, không biết là vật gì? Đây là Liễu Nguyệt kiếm, là danh sư nổi tiếng hiện nay tạo ra, vật phẩm kia của người nhất định phải có giá trị ngang bằng với Liễu Nguyệt kiếm.”

Giọng điệu của quản sự coi như là khách khí, nhưng tất cả mọi người vẫn nghe ra sự khinh thường trong giọng nói của hắn.

Một người ngay cả Thiên linh tệ cũng không biết thì có thể có vật phẩm trân quý gì chứ?

“Ha ha, cô nương, ngươi vẫn là đừng nên hao tâm tổn trí, theo như bản công tử, hai người các ngươi vẫn là đi bản công tử đi, bản công tử chính là đích trưởng tử của Phí gia Phí Dương, chắc chắn lần này có thể tiến vào Linh Sư viện, đi theo bản công tử, bản công tử cam đoan các ngươi một bước lên trời, như thế nào? Cần suy xét một chút sao?”

Phí Dương phe phẩy cây quạt, lộ ra một chút tươi cười tự cho là tao nhã, ôn tồn khuyên.

Hắn không nghĩ thiếu nữ này có thể xuất ra vật gì có thể đổi lấy Liễu Nguyệt kiếm, không chỉ là hắn, bất luận kẻ nào cũng đều nghĩ như vậy.

Hạ Như Phong từ đầu tới cuối cũng chưa liếc nhìn hắn, thật giống như đem đối phương trở thành không khí.

“Ngươi nghĩ muốn cái gì?” Hạ Như Phong cũng không có trực tiếp đưa ra giao dịch, mà thay vào đó là hỏi quản sự cửa tiệm.

Quản sự sửng sốt một chút, dung nhan già nua lại mang theo mỉm cười: “Nếu cô nương ngươi có thể cho ta hai viên đan dược Lục giai Trung cấp, ta liền cùng ngươi trao đổi, thế nào?”

“Lão nhân, ngươi đây là công phu sư tử ngoạm.” Lâm Bản Khanh là người đầu tiên không nhẫn nại được, ngón tay chỉ về phía cái mũi của quản sự, mắng to ra tiếng: “Vũ khí này của ngươi không tệ nhưng trân quý nhất đại lục này chính là đan dược, mà thợ rèn trừ phi là có thể tạo ra linh khí, nếu không cũng chỉ ở phẩm cấp thấp, chỉ bằng vũ khí này mà muốn đổi đến hai viên đan dược Lục phẩm Trung cấp, ngươi là đang nằm mơ.”

Bị người khác chỉ vào mũi mà mắng, quản sự tính tình có tốt thì sắc mặt cũng chìm xuống.

“Như vậy Liễu Nguyệt kiếm này liền thuộc vị công tử này.”

Đọc FULL truyện tại đây

“Chậm đã.” Ngay lúc quản sự tuyên bố quyền sở hữu Liễu Nguyệt kiếm, Hạ Như Phong nhàn nhạt lên tiếng ngăn cản hành động của hắn, con ngươi đen lạnh lùng nhìn về phía quản sự nói: “Ta ra hai viên đan dược Lục phẩm Cao cấp, để cho tất cả bọn họ đều được trang bị vũ khí.”

Lời nói của Hạ Như Phong, nhất thời làm cho tất cả mọi người đều giật mình, đều không thể tin được mà trừng to mắt.

Nàng nói nàng ra hai viên đan dược Lục phẩm Cao cấp? Chẳng lẽ nàng lại là đệ tử trong thế gia nào đó hay sao?

Hiện tại trong mắt mọi người đều là hoài nghi, Hạ Như Phong đưa tay ra, lòng bàn tay như ngọc kia là hai viên đan dược bất ngờ xuất hiện, chung quanh nổi kim quang, lộ ra cấp bậc đan dược, đây thật là đan dược Lục phẩm…

Chỉ là nàng làm thế nào để có thể chứng minh với mọi người, đây chính là đan dược cấp bậc cao cấp chứ?

“Tiểu cô nương, ngươi có thể đem đan dược trên tay ngươi cho lão hủ xem một chút được hay không?” Trong lúc mọi người nghi hoặc thì một giọng nói già nua từ phía sau chậm rãi truyền đến.

Nháy mắt kia, tất cả mọi người đều tránh ra một con đường để cho lão giả đi qua.

“Là hắn, Thủ tịch Luyện dược sư Nam Cung gia, nghe nói cấp bậc hắn đã đạt đến Thất phẩm cấp thấp, hắn ở đây, hẳn là có thể nhận ra phẩm giai chân thật của đan dược.”

Khi nhìn đến lão giả, quần chúng đều nhận ra thân phận lão giả.

Hạ Như Phong nhìn mắt lão giả, gật gật đầu, đem đan dược đưa đến trước mặt hắn.

Lão giả đưa đôi tay khô kiệt ra, sau khi dung châm để kiểm tra qua, mới ngẩng đầu lên: “Đan dược Lục phẩm Cao cấp, là cực phẩm.”

Truyện được đăng tại đây

Cái gì, thật đúng là đan dược Lục phẩm Cao cấp sao? Cấp bậc là cực phẩm?

Lời nói lão giả làm cho tất cả mọi người đều kinh sợ, đan dược cực phẩm, chỉ sợ vị lão giả này cũng không có cách nào luyện chế ra đi? Chỉ có Luyện dược sư Bát cấp mới có thực lực này, chẳng lẽ trong gia tộc của nàng có vị Luyện dược sư Bát cấp sao?

“Tiểu cô nương, thứ cho mắt ta vụng về không có nhìn ra hiệu quả của đan, không biết đan dược này có hiệu quả gì?” Lão giả ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu mơ hồ, như là người đã bốn mươi tuổi*.

* Bất hoặc chi niên: Luận ngữ – Vi chính – có câu: ‘tứ thập nhi bất hoặc’: người tuổi 40 có thể biết rõ đúng sai nên không bị lầm lạc. Về sau dùng chữ ‘不惑’ để chỉ người tứ tuần.

Ngay cả Đại sư luyện dược Thất phẩm cũng không có cách nào nhìn ra công hiệu, chẳng lẽ đan dược của nàng, thật sự là từ Luyện dược sư Bát phẩm luyện chế sao?

Nghĩ tới điểm này, ánh mắt mọi người nhìn về phía Hạ Như Phong lại một lần nữa thay biến.

“Viên đan dược màu đó kia chính là Cực hạn linh đan, có thể trong thời gian ngắn làm cho người bị tiêu hao tinh lực (tinh thần và thể lực) tăng lên cấp bậc, về phần có thể tăng lên bao nhiêu thì có liên quan đến tinh lực của bản thân, nhưng hiệu quả chỉ có thể kéo dài ba giờ, hơn nữa không có bất luận cái di chứng gì.”

“Không có bất luận cái di chứng gì.” Cơ thể quản sự đột nhiên ngẩn ra, theo bản năng liếm liếm dưới môi, hai mắt

Đang tải nội dung ảnh