Tà phượng nghịch thiên » Trang 229

Chương 56: Hạ Như Phong cường thế.

Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

“Nơi đó chính là hoàng cung Băng Tuyết quốc sao?”

Bầu trời trong xanh, Đại điểu màu vàng uy mãnh và xinh đẹp, lông chim đều là màu vàng rực, đỉnh đầu đội vương miện màu vàng, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm phía trước.

Trên lưng Đại điểu, thiếu nữ đón gió mà đứng, y phục đỏ như máu tung bay, gương mặt tuyệt mỹ luôn điềm tĩnh như thường lệ, con ngươi đen lạnh nhạt nhìn về phía chỗ không xa, cung điện kia trong suốt giống như được điêu khắc bằng băng.

Bàn tay trắng nõn non mềm vỗ vỗ bả vai Đại điểu màu vàng, gương mặt thiếu nữ không chút thay đổi, thản nhiên nói: “Đại Bằng, đi, chúng ta đi xuống!”

Sauk hi nói xong, trong mắt của nàng thoáng hiện lên một chút lạnh lùng.

“Dạ, chủ nhân!” Giọng điệu Đại Bằng cung kính mà sùng bái lên tiếng, lập tức cúi người xuống, xông về phía mặt đất, bởi vì tốc độ quá nhanh, nó sáng rực giống như mặt trời bị đốt cháy, trên người tỏa ra hào quang màu vàng chói mắt.

“Ầm vang.”

Nhất thời, hoàng cung đúc bằng băng tuyết bị xuất hiện một cái hố to, âm thanh thật lớn vang lên trong toàn bộ cung điện.

Lúc này, đang ngồi ở trên long ỷ, Nữ hoàng Băng Tuyết đang nghe đại thần hồi báo nhịn không được mà bị âm thanh này dọa cho sửng sốt, đại thần toàn cung điện cũng châu đầu ghé tai nghị luận đứng lên.

Nhíu nhíu lông mày, Nữ hoàng Băng Tuyết đứng lên, gương mặt của nàng nghiêm túc, một thân long bào màu vàng càng làm tôn lên khí chất cao quý lạnh nhạt và kiêu ngạo kia của nàng phát ra rõ rệt.

“Người nào lớn mật như vậy, dám đến Băng Tuyết quốc của Bổn Hoàng để gây sự, các vị khanh gia, theo Bổn hoàng đi gặp vị khách nhân kia.”

Phất phất tay áo, gương mặt Nữ hoàng Băng Tuyết lạnh như băng, đi đầu tiên ở phía trước, mà các đại thần còn lại nhìn nhau và cũng đều theo ra ngoài, bọn họ cũng muốn nhìn một chút, người nào dám đến hoàng cung gây sự.

Đi đến ngoài cửa, bóng dáng thiếu nữ y phục đỏ liền đột ngột chiếu vào trong mắt bọn họ.

Mà thiếu nữ đối mặt với mọi người thì vẻ mặt nhàn nhạt không chút sợ hãi, y phục nhẹ bay về phía sau, bên cạnh là một con Đại điểu màu vàng đầu đội vương miện to đi theo bên cạnh, nàng giờ khắc này vô cùng tuyệt đại tao nhã.

Dù là mọi người lớn lên ở Băng Tuyết quốc đều thừa thải tuấn nam mỹ nữ, cũng không thể không thừa nhận, ngay cả đệ nhất mỹ nữ Băng Tuyết quốc của bọn họ cũng không có cách nào so sánh với thiếu nữ này.

Xinh đẹp của nàng không chỉ nhờ dung mạo kinh người kia, hơn nữa, chính là một thân khí chất kia không có người nào bằng kia.

Thiếu nữ như vậy, không nên gọi là một con người, nàng quả thực giống như là một nữ thần được tôn kính…

“Ngươi là người phương nào? Tới đây lại là vì chuyện gì?” Nữ hoàng Băng Tuyết cau mày lại, tầm mắt sắc bén quét qua, giọng nói lạnh như băng hỏi.

Lời của nàng, làm cho những đại thần đang vô cùng kinh diễm đều hoàn hồn, lúc này bọn họ mới nhớ tới chính sự, chỉ là làm mọi người không rõ là, thiếu nữ trẻ tuổi như vậy, rốt cuộc tại sao có gan khiêu khích hoàng tộc?

“Ta tới nơi này…” Con ngươi đen nhàn nhạt đặt ở trên người Nữ hoàng Băng Tuyết, khóe môi Hạ Như Phong khóe môi nhẹ cong, giọng điệu kia vẫn nhẹ nhàng đạm mạc như gió: “Đương nhiên là đến gây sự, ngươi nhìn không ra sao?”

“Hừ, dám đến hoàng tộc gây sự, lá gan của ngươi rất lớn, đáng tiếc, ngươi cũng không có năng lực này.”

“Có năng lực hay không, không phải ngươi định đoạt.” Hạ Như Phong nhàn nhạt cười, bàn tay như ngọc rút ngọn lửa đỏ ở phía sau ra, tại lúc này, trên trường côn như lửa kia mang theo hỏa diễm dày đặc cực nóng.

“Địa viêm phần thân!”

Trường côn dùng lực gõ ở trên mặt đất, nhất thời, trong lòng đất có một cái gì đó liền xông ra ngoài, đến trước chính điện thì một ngọn lửa đỏ nhảy ra, “Ầm vang” một tiếng, cây cột trước chính điện ầm ầm đổ sập và nện ở phía trên chính điện, vì thế, chính điện bị đập ra thành một cái động, vô số khối băng rớt xuống.

Gương mặt mọi người đều biến sắc, Hạ Như Phong hành động làm cho bọn họ rất bất ngờ, lại không ngờ rằng nàng trực tiếp triển khai hành động, đánh bọn họ trở tay không kịp.

Hơn nữa, vừa rồi linh khí của nàng dao động rõ ràng là ở Linh Vương Ngũ…

Linh Vương Ngũ cấp chưa đầy hai mươi, là thế giới này bị huyền huyễn hay là bọn họ điên rồi? Điều này sao có thể?

Thiên phú của nàng, hoàn toàn được xưng tụng là người đứng đầu ở phiến đại lục này.

Đọc FULL truyện tại đây

“Ngươi muốn chết!” Nữ hoàng Băng Tuyết mặt cười xám ngắt, trong mắt hiện lên sát ý, cắn răng phẫn hận nhìn chằm chằm Hạ Như Phong: “Các ngươi đều không được phép nhúng tay cho Bổn hoàng, để Bổn hoàng tới giáo huấn nàng một chút.”

Hạ Như Phong cười lạnh nhìn Nữ hoàng Băng Tuyết, thần sắc không đổi, vẫn bình tĩnh lạnh nhạt, sau đó nàng nói nhẹ: “Đại Bằng, ngươi cũng đi qua một bên, nàng, do ta tự mình đối phó.”

Đại Bằng không nói gì, xuất phát từ tín nhiệm đối với Hạ Như Phong nên im lặng đứng ở một bên.

Nó tin tưởng, với năng lực của chủ nhân và con bài chưa lật thì hoàn toàn có thể đánh bại nữ nhân này…

“Bổn hoàng thừa nhận, ngươi rất thiên tài, nếu như không có gặp Bổn hoàng thì nói không chừng ngươi sẽ có thành tựu rất lớn, đáng tiếc…” Đôi mắt nheo lại, Nữ hoàng Băng Tuyết tiếp nhận thanh kiếm cung nữ đưa tới, khinh thường cười: “Ngươi đã đến vị trí này, cho dù có là thiên tài, lát nữa cũng chỉ là một cổ thi thể.”

“Vạn lý băng phong!” (Ngàn dặm đóng băng)

Câu nói đó rơi xuống thì Nữ hoàng Băng Tuyết hét lớn một tiếng, nhún người nhảy về phía Hạ Như Phong, kiếm băng trong tay nàng tản ra hàn ý, ngay cả không khí đều giống như bị đông lại.

Hạ Như Phong thản nhiên liếc nàng một cái, gương mặt bình tĩnh không đổi, chẳng qua trong con ngươi đen hiện ra một chút ngưng trọng.

“Đi tìm chết đi!”

Ngẩng đầu hét to một tiếng, Nữ hoàng Băng Tuyết giơ cao kiếm lên, một khắc kia, kiếm trong tay nàng giống như không phải là kiếm mà biến thành một con rồng băng, vung thật mạnh về phía Hạ Như Phong.

“Ầm vang.”

Âm thanh rất lớn mãnh liệt vang vọng thật lâu, tro bụi dày đặt bắn vào hai mắt mọi người, tầm mắt mọi người đều gắt gao nhìn chằm chằm nơi kia và không chớp mắt một cái nào.

“Đã chết sao?”

“Hẳn là vậy đi! Bệ hạ công kích nàng làm sao ngăn cản?”

“Nàng quả thật rất thiên tài, nhưng cho dù thiên tài cũng chỉ là Linh Vương Ngũ cấp, bệ hạ vào mấy năm trước đã đột phá đến Linh Vương Cửu cấp, thật sự là đáng tiếc a, nếu nàng có thể ở lơn hơn vài tuổi, nói không chừng sẽ vượt qua bệ hạ!”

Truyện được đăng tại đây

Ngay khi mọi người lắc đầu thở dài, trên người Nữ hoàng Băng Tuyết nữ, một đạo hồng ảnh đột nhiên lóe lên, chỉ thấy thiếu nữ giơ cao trường côn đỏ như lửa lên, hỏa diễm trên trường côn bốc cháy, trong nháy mắt kia, nhiết độ cực nóng đánh về phía sống lưng Nữ hoàng Băng Tuyết.

Cảm nhận được nhiệt độ sau lưng, Nữ hoàng Băng Tuyết vội vàng xoay người, đưa kiếm ngăn cản, trường côn và kiếm đụng nhau ma sát ra một trận tia lửa, nhất thời, khí huyết cuồn cuộn, Nữ hoàng Băng Tuyết mở miệng ra, hộc ra một ngụm máu tươi.

Máu màu đỏ rớt xuống mặt băng màu lam, giống như hoa hồng nở rộ xinh đẹp sáng bóng.

“Này… Điều này sao có thể? Nàng như thế nào có thể thương tổn đến Bổn hoàng? Bổn hoàng so với nàng cao hơn bốn cấp, nàng căn bản không có khả năng làm cho Bổn hoàng bị thương mới đúng, vì cái gì lại phát sinh chuyện như vậy?”

Nữ hoàng Băng Tuyết đầy kinh ngạc, đồng thời, những người khác cũng bị biến cố đột nhiên phát sinh này dọa cho sợ đến ngây người.

Không đợi nàng hoàn hồn từ trong khiếp sợ, chuyện kế tiếp, trực tiếp khiến nàng trợn tròn mắt.

“Ầm vang.”

Linh khí tạo thành vòng xoáy lớn xuất hiện ở trên đỉnh đầu Hạ Như Phong, linh lực cường đại phát ra dao động quanh thân, nhìn thấy một màn như vậy, Nữ hoàng Băng Tuyết từng có kinh nghiệm trải qua nên tự nhiên hiểu rõ nàng là đang đột phá.

Nàng không phải Linh Vương Ngũ cấp sao? Đột phá Lục cấp, làm sao sẽ có rung động cường đại như vậy?

Hơi hơi ngây người, vội vàng thu hồi suy nghĩ, nàng hiểu được, bây giờ là thời điểm tốt nhất để đánh lén, khi nàng rút kiếm ra tiến lên thì một bóng dáng màu vàng nhanh chóng lóe lên và chắn trước người Hạ Như Phong.

“Ai nếu dám tiến lên một bước, chết!”

Trong đồng tử màu vàng xẹt qua một chút hàn quan khiếp người, Đại Bằng giống như một chiến binh dũng mãnh, ngẩng đầu lên đem Hạ Như Phong bảo hộ ở phía sau nó. Huống chi, đột phá như vậy không dễ dàng, nó không cho phép có người quấy rầy chủ nhân.

Lần thăng cấp này là việc

Đang tải nội dung ảnh