Tà phượng nghịch thiên » Trang 226

Chương 53: Lên đường, Băng Tuyết quốc

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Biến cố bất ngờ xảy ra khiến mọi người ở đây đều thi nhau há hốc mồm, Hạ Như Phong cũng không ngoại lệ, nàng vừa chuẩn bị tốt khai chiến, không ngờ nghênh đón lại là cảnh tượng này, chỉ là nàng vẫn không thả lỏng cảnh giác như cũ.

“Ngươi là ai?” Hạ Như Phong hơi nhíu mày, mắt lạnh lướt qua khuôn mặt có thể nói là tuyệt thế của nam tử, trong giọng nói lộ ra một tia lạnh lùng nhàn nhạt, loại lạnh lùng này, chống cự người ở ngoài nghìn dặm.

“Ngươi… Đã quên ta rồi sao?” Yêu quái vô cùng oán giận nhìn Hạ Như Phong, giờ phút này hắn như hài tử bị vứt bỏ, không khỏi khiến người yêu mến: “Khí tức của ngươi yếu đi quá nhiều, chẳng qua ta tin tưởng, cho dù ngươi làm cái gì đều có lý do, tựa như trước kia ngươi đã nói qua với ta, chỉ cần ta rời khỏi Minh Giới một ngày, chúng ta vẫn có thể gặp lại, cho nên ta luôn chờ ở đây, đợi nhiều năm, rốt cuộc cũng có thể rời khỏi Minh Giới, sau đó ta đã gặp được ngươi…”

Lời nói của yêu quái làm cho Hạ Như Phong nhất thời như lọt vào trong sương mù, nàng từ từ thu hỏa diễm trên người lại, xoa huyệt thái dương, hỏi: “Ngươi không nhận nhầm người chứ?”

Hắn nói rất nhiều năm? Nhưng mình mới mười tám tuổi, ở trong trí nhớ, căn bản chưa từng gặp nam nhân này.

“Không, chính là ngươi, ta tin chắc.” Như là vì khẳng định, yêu quái gật đầu, trong mắt xanh lục của hắn toả ra tia nhu hòa: “Như hỏa trường côn và nhẫn trên tay ngươi kia, đều chứng minh ngươi chính là nữ thần, đúng rồi, ngươi còn có một tuyệt chiêu, có thể sử dụng năm loại nguyên tố hình thành gió lốc?”

Năm loại nguyên tố gió lốc? Đó không phải là Ngũ Hành Luân Diệt sao?

Hạ Như Phong hoàn toàn ngây ngẩn cả người, Ngũ Hành Luân Diệt này là ngũ hành thánh giả truyền cho mình, vì sao hắn lại biết? Mà trường côn hồng diễm, là từ trong tay Bạch Thụy mà có được, giới chỉ không gian vô tận là Bạch Thần tặng… Vì sao này ba cái này lại liên hệ vào một chỗ? Chẳng lẽ bọn họ thật sự đã gặp qua? Vì sao nàng lại không có ấn tượng nhất định?

Ngược lại với Hạ Như Phong đang ngây ra, Nghiêm Nhân hoàn toàn bị dọa cho choáng váng, cả người ông không khỏi run rẩy, mắt đầy sợ hãi, ông không ngờ đến cuối cùng lại xảy ra biến cố như thế.

Không… Đây là giả, nhất định là giả… Ngay lúc này, có lẽ là yêu quái nghĩ đến cái gì đó, từ từ xoay người lại, giờ phút này, vẻ mặt của hắn lại khôi phục lãnh mị như lúc trước, mắt xanh âm lãnh dừng ở trên người Nghiêm Nhân.

“Là ngươi vọng tưởng tổn thương nữ thần ta sùng bái…”

Trường thương trong tay chỉ về phía khuôn mặt trắng bệch của Nghiêm Nhân, lụa mỏng đỏ bay múa như thác nước màu máu, chu sa đỏ giữa hai lông mày tỏa ra tia sáng quỷ dị, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh, giọng nói ra như quỷ mỵ khiến lòng người run sợ.

Đọc FULL truyện tại đây

Vào lúc này Nghiêm Nhân hận không thể hôn mê, không cần phải đối mặt với nam nhân khủng bố như vậy.

“Chờ một chút…”

Lời nói của Hạ Như Phong khiến Nghiêm Nhân cảm thấy như nữ thần, quả nhiên yêu quái thu trường thương lại, đã không có động tác, đúng lúc này, Hạ Như Phong lại nói: “Nghiêm Nhân, ta sẽ không để cho ngươi chết, bởi vì chết quá đơn giản với ngươi, ta muốn chính là ngươi sống không bằng chết.”

Cho dù giọng nói của nàng lạnh nhạt, nhưng không khỏi khiến cho toàn thân Nghiêm Nhân run rẩy.

“Ta muốn ngươi trở thành người nhìn ta trên con đường trưởng thành, ta muốn ngươi nhìn ta một bước đi lên đỉnh cao, ta tin tưởng ta có thể làm được, mà vốn những thứ này đều là ngươi nên có được, tất cả quyền lợi, địa vị, quanh vinh, đều vốn thuộc về Nghiêm Nhân ngươi, nhưng bởi vì một sai lầm của ngươi mà ngươi đã bỏ qua.”

Khóe miệng nở nụ cười tàn nhẫn, tuy Hạ Như Phong có hưng phấn nhìn khuôn mặt trắng bệch của Nghiêm Nhân, lời của nàng lại một lần nữa sinh ra sóng xung kích rất lớn với Nghiêm Nhân.

“Tần Lạc, chuyện tiếp theo sẽ giao cho ngươi đi hoàn thành, đúng rồi, cho Nghiêm Nhân ăn mị dược, lại dẫn Nghiêm Thiên Lâm và Nghiêm Như Hoa đến trước mặt ông ta, còn có trước đó hãy phế ông ta đi, càng phải giám sát ông ta thật chặt chẽ, để phòng ông ta tự sát.”

Truyện được đăng tại đây

Nói đến đây, ánh mắt của Hạ Như Phong chợt tối, lạnh lẽo bắn ra bốn phía: “Nghiêm Nhân, ngươi từng thương tổn mẫu thân và ca ca của ta nhiều như vậy, bây giờ ngươi nên từ từ mà trả nợ, đương nhiên, Huyết Hoàng ta cũng không sẽ bỏ qua cho bà ta…”

Chậm rãi xoay người đưa lưng về phía Nghiêm Nhân, nói từng chữ một: “Ta nói rồi, chết quá dễ dàng với ngươi, kế tiếp, ngươi hãy tự thông hiểu cảm giác sống không bằng chết, các ngươi dẫn ông ta đi cho ta, mà những người Nghiêm gia còn lại, và tâm phúc của Nghiêm Nhân và Huyết Hoàng đều giết không tha, đệ tử bình thường không quan hệ với bọn họ, nếu nguyện ý đầu hàng thì có thể miễn trách nhiễm.

Đại đa số tâm phúc của Huyết Hoàng đã từng ăn hiếp qua mẫu nữ nàng, đương nhiên sẽ không bỏ qua những người đó… Người bình thường chính là người có địa vị không cao trong Nghiêm gia, lần này, nàng nể mặt Nghiêm lão mới không đuổi tận giết tuyệt, dù sao, tuy Nghiêm lão không nói cái gì, nhưng Nghiêm gia nhìn nhiều người chết như vậy, trong lòng tự nhiên sẽ khó chịu.

Huống chi, Nghiêm gia đều không phải là ác nhân cả, tám năm trước, từng có bề trên Nghiêm

Đang tải nội dung ảnh