Tà phượng nghịch thiên » Trang 223

Chương 50: Thủ đoạn của Dạ Thiên Tà.

Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

Bầu trời quang đãng, gió nhẹ lay động.

Nam tử miệng ngậm một mảnh lá cây màu xanh biếc, hai tay ôm cái ót, ngồi ở trên mặt đất trước cây và lưng dựa vào thân cây xù xì, mặt trời ở trên bầu trời xuyên thấu qua nhánh cây gian chiếu xuống giữa các khe hở, tạo thành những bức ảnh oang lổ chiếu lên khuôn mặt tuấn mỹ của nam tử.

Thần thái nam tử lười biếng mà tà mị, rất là mê người, trong đôi mắt màu tím kia dâng lên ánh sáng nhu hòa, ngẩng đầu lên, tầm mắt xuyên qua khe hở của nhánh cây nhìn về bầu trời xanh trong veo.

“Loại cuộc sống này, thật đúng là thảnh thơi, đã bao lâu rồi, không nhàn nhã qua như vậy?” Nhếch miệng lên, nam tử tựa như là tự lẩm bẩm: “Cũng không biết Như Phong đang làm cái gì, đại khái không phải luyện đan chính thì chính là tu luyện đi! Đáng tiếc, hai loại này, ta đều không thể đến giúp nàng…”

Thân ảnh thiếu nữ phong hoa tuyệt đại đột ngột xuất hiện ở trong đầu, nụ cười ở khóe miệng càng dịu dàng hơn.

Đã từng, hắn cũng không nghĩ tới có một ngày sẽ cam tâm tình nguyện vì một nữ tử mà trở thành một người mềm yếu, không chỉ hắn không nghĩ tới mà bất kỳ người nào nghe nói qua uy danh tông chủ Tà Tông, cũng sẽ không nghĩ đến, hắn có danh xưng là Tu La sẽ trở nên như thế.

“Tông chủ.”

Giọng nói bên cạnh cắt đứt suy nghĩ của hắn, quay đầu, nhìn thấy người tới, chân mày Dạ Thiên Tà không khỏi nhíu lại, hỏi: “Có chuyện gì?”

Trong nháy mắt đó, khuôn mặt nhu hòa phai đi, Dạ Thiên Tà phủi phủi trường bào tinh xảo màu tím bầm, từ dưới đất đứng lên, lại khôi phục bộ dáng tà khí nghiêm nghị trước mặt người khác.

Bởi vì sự dịu dàng của hắn vĩnh viễn chỉ giành riêng cho nàng… “Tông chủ.” Ám Ảnh hai tay ôm quyền, cung kính cúi đầu, gió nhẹ thổi qua nên tấm vải đen che mặt bị cuốn lên làm lộ ra gương mặt lạnh lùng bên trong kia: “Nghiêm gia Nghiêm Như Ngọc tới cầu kiến, Tông chủ muốn gặp hay là…”

Nghiêm Như Ngọc? Hắn cũng không có quên, nữ nhân này đã từng nhục nhã Hạ Như Phong.

Trong đôi mắt màu tím thoáng qua hàn quang, ngay lúc này vẻ mặt của hắn lạnh xuống, khóe miệng giơ lên một chút tươi cười ý lạnh, tầm mắt nhìn về phía phương xa, nói: “Nếu tới, há lại không có lễ nghi mà không gặp, bổn tọa muốn nhìn một chút, nàng đánh cái chủ ý gì.”

Thuận tiện, thay Như Phong giáo huấn một chút người Nghiêm gia.

Trong đại sảnh, thiếu nữ mặt đối diện với cửa, trong tay xách theo một cái giỏ, thỉnh thoảng hướng ngoài cửa nhìn lại, mà hai bên ngồi đầy người, lại không cho nàng một cái chỗ ngồi.

Thiếu nữ cắn môi, mũi giả có chút sai lệch, nàng đều không cảm giác.

Dường như là do đợi quá lâu nên hai chân ê ẩm, nàng xoa xoa hai chân và đi tới trước mặt một người, hai mắt nhìn chằm chằm hắn, dịu dàng nói: “Này, ngươi cho bản tiểu thư một chỗ.”

Đọc FULL truyện tại đây

Người nọ nâng mí mắt lên, ánh mắt liếc xéo nàng và ngáp một cái, hai chân bắt chéo, vẻ mặt trào phúng: “Tiểu thư? Ngươi là tiểu thư nhà ai? Đây là Hạ gia chúng ta không là Nghiêm gia các ngươi, ngươi muốn ngồi? Cũng có thể, trên mặt đất nhiều địa phương trống trải như vậy, ngươi tùy tiện ngồi.”

Trên mặt đất? Một người thục nữ có thể ngồi trên mặt đất được sao? Đây chính là rất hủy hình tượng.

“Ngươi thật to gan, chủ nhân cũng chưa ngồi, ngươi là một nô bộc thì có tư cách gì?” Nghiêm Như Ngọc từ trước đến nay bá đạo đã quen, dưới sự nuông chiều của Nghiêm Nhân đã dưỡng thành một bộ tính tình duy ngã độc tôn, hơn nữa nàng lại là ngực lớn nhưng không có đầu óc, không có nhận rõ tình thế, tự nhiên kiêu ngạo lên.

Vương An sắc mặt lạnh lẽo, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh, bởi vì nụ cười kia mà làm cho vết sẹo trên gương mặt dữ tợn hơn, phá lệ khủng bố.

“Ta lặp lại lần nữa, đây là Hạ gia chúng ta, ở Hạ gia chúng ta thì người Nghiêm gia các ngươi ngay cả chó cũng bằng, ngay cả Nghiêm Nhân hiện tại cũng không dám đối với chúng ta nói chuyện lớn tiếng, ngươi tính là cái lông gì? Có tin hay không tin lão tử lập tức diệt ngươi? Ta bảo đảm, Nghiêm Nhân không dám vì ngươi mà tới Hạ gia gây chuyện.”

Ánh mắt hắn tàn nhẫn và khát máu, giọng điệu lãnh khốc làm cho Nghiêm Như Ngọc sợ hãi lui lại sau mấy bước, hung hăng nuốt nước miếng, hiển nhiên là chưa tỉnh hồn.

Chợt, ngoài cửa truyền đến một loạt tiếng bước chân, Nghiêm Như Ngọc vội vàng xoay người, nhìn thấy nam tử tuấn mỹ đối diện đi tới, trong mắt xẹt qua một chút kinh diễm, sau đó nước mắt ủy khuất liền đảo quanh trong mắt.

“Dạ… Dạ công tử.” Giọng nói nũng nịu của Nghiêm Như Ngọc chậm rãi vang lên ở trong đại sảnh, nàng chớp chớp đôi mắt, một giọt nước mắt liền từ trong hốc mắt rớt xuống dưới, bộ dạng hoa lê đẫm mưa ngược lại chọc người trìu mến.

Chỉ là, từ đầu tới cuối, Dạ Thiên Tà cũng không có liếc nhìn nàng một cái.

Truyện được đăng tại đây

Đối với loại nữ nhân muốn thế lực này, hắn từ trước đến nay đều cực kỳ chán ghét, huống chi sau khi gặp Hạ Như Phong, trên đời này, còn có người nữ tử nào có thể vào mắt hắn?

“Dạ công tử.” Nhìn thấy thái độ lạnh lùng của Dạ Thiên Tà, Nghiêm Như Ngọc cắn răng, đi lên trước vài bước, nói, “Dạ công tử, hôm nay, ta là phụng mệnh phụ thân tới đây cùng Dạ công tử khôi phục hôn ước, ta còn tự mình làm thức ăn cho ngươi, nhưng mà những hạ nhân kia cư nhiên liên hợp lại ăn hiếp ta, Dạ công tử ngươi cần phải làm chủ cho ta a!”

Dạ Thiên Tà bỏ qua Nghiêm Như Ngọc bên cạnh mà đi tới trên ghế chủ tọa, phất phất trường bào màu tím bầm và ngồi xuống, khẽ quát một tiếng: “Ám Ảnh.”

Một đạo hắc ảnh nhanh chóng đi vào, Ám Ảnh cúi đầu ôm quyền, một chân quỳ xuống đất: “Tông chủ có gì phân phó?”

“Ám Ảnh, bổn tọa không phải đã nói với ngươi phải thủ hộ trạch viện Hạ gia, ngươi vì sao không có làm tròn chức trách, đem cái gì súc sinh a mèo a chó cũng cho thả vào?” Bàn tay đập lên trên bàn, giọng nói Dạ Thiên Tà không khỏi lạnh mấy phần, một cổ khí phách cường đại lan tỏa ra: “Ám Ảnh, ngươi có biết tội của ngươi không?”

Ám Ảnh hiểu, Dạ Thiên Tà nói lời này là cố ý nói cho Nghiêm Như Ngọc nghe, cho nên sau khi hiểu ý trong lời nói của Dạ Thiên Tà thì nhận tội nói: “Là Ám Ảnh thất trách, Ám Ảnh biết tội.”

Lời nói của hai người không khỏi làm cho Nghiêm Như Ngọc thay đổi sắc mặt, mặt đẹp đỏ bừng, cái mũi nghiêng lệch qua một bên, nàng cắn cắn môi, kiềm chế tức giận trong lòng, ngay lập tức hai mắt nổi lên nước mắt, nếu người không biết còn cho rằng người khác như thế nào khi dễ nàng.

“Dạ công tử, ta biết, ngươi vẫn còn tức giận với ta, khi đó, ta

Đang tải nội dung ảnh