Tà phượng nghịch thiên » Trang 222

Chương 49: Nghiêm gia tính kế

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Trong bóng đêm, ánh trăng sáng vô biên chiếu khắp sân, một bóng người trèo lên tường, chỉ thấy người nọ mặc hắc y, ánh trăng ngà soi vào khuôn mặt, làm khuôn mặt tuyệt mỹ kia lộ ra sáng bóng nhàn nhạt.

Trong mật thất thô sơ, lão giả ngồi khoanh chân, mày không khỏi nhíu lại, không biết vì sao đêm nay lờ mờ cảm thấy bất an.

Tâm trạng như thế tiếp tục tu luyện cũng không có tác dụng gì, ông đành phải mở hai mắt ra, thở dài, khuôn mặt già nua đầy tang thương, nhưng hai mắt lại như kiếm sắc bén.

Mở cửa mật thất đi ra ngoài, gió đêm mát mẻ thổi vào mặt, tóc hoa râm và áo bào tro cũng ở trong gió khẽ bay.

Bỗng nhiên, một bóng người mơ hồ từ xa bay đến, mũi chân người nọ chạm ở trên ngọn cây, tiếp được lực đạo của ngọn cây nhảy đến trước mặt ông, cho đến khi người nọ hạ xuống, ông mới thấy rõ khuôn mặt của nàng.

“Là ngươi?” Lúc Thương Hải nhìn thấy thiếu nữ kia, trong mắt hiện lên kinh ngạc, tiếp theo đó chính là người đầy sát khí: “Không biết hạ cô nương muộn như vậy vào hoàng cung, là có gì chỉ giáo? Chẳng lẽ là đưa lên cửa để ta giết sao?”

Hạ Như Phong ngẩng đầu lên, ánh trăng soi vào khuôn mặt không chút thay đổi, con ngươi đen lộ tia lạnh nhạt, há miệng nói ra lời cũng tràn đầy sát khí.

“Chỉ giáo thì không dám nhận, ta đến, cũng chỉ là muốn giết ngươi mà thôi.”

“Ha ha, thật sự là buồn cười, ngươi cho rằng, chỉ bằng ngươi mà cũng có bản lĩnh này sao?” Thương Hải nhịn không được phá lên cười, khóe miệng cong lên châm chọc, trong mắt xẹt qua khinh thường: “Lần trước nếu không phải Nghiêm lão xuất hiện, ngươi đã sớm chết rồi.”

Ông không tin, Hạ Như Phong cũng không ngại, nàng chỉ cười lạnh một tiếng: “Quả thật ta không có bản lĩnh này, nhưng mà, không có nghĩa là ngươi không thể chết, Tuyết Thiên, đi ra.”

Vừa dứt lời, sau cơ thể của nàng có một hồ ly lông tuyết trắng nhanh chóng chạy đến, hồ ly này đẹp đến nỗi làm người ta kinh diễm, nhất là đôi mắt màu lam như nước biển kia khiến tinh thần người khác bập bềnh.

Thương Hải kinh ngạc một chút, sau đó khinh thường lại xuất hiện ở trong mắt của ông.

“Ngươi cho rằng, bằng vào nó là có thể đối phó với ta sao? Ha ha, ngươi thật đúng là xem thường Thương Hải ta…”

Lời nói cuối cùng đột nhiên mắc ở trong cổ họng, bởi vì hồ ly kia dùng tốc độ cực nhanh đến trước mặt ông, nâng móng vuốt lên đánh qua, bởi vì tốc độ quá nhanh, Thương Hải không kịp tránh né, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

Linh Quân như nhân loại đến Linh Tôn là một trở ngại lớn, trong khi Linh Thú, từ lục giai đến thất giai cũng là một trở ngại rất lớn, chỉ là trở ngại kia không phải yếu tố câu thông, mà là lực lượng biến hóa, áp chế tuyệt đối.

Thương Hải trưởng lão không phải là Dạ Thiên Tà, cũng không phải là Hạ Như Phong, không như bọn họ có thể liên thủ đánh bại một thú thất giai.

Đọc FULL truyện tại đây

Đối mặt với thú thất giai, ông ta căn bản không thể địch lại một chiêu.

“Ầm!” Thương Hải ngã thật mạnh xuống đất, kích lên bụi đất khắp nơi, vẻ mặt của ông kinh ngạc ngẩng đầu, cơ thể không ngừng run rẩy đứng lên.

Bây giờ ông ta mới biết được sợ hãi, nhưng từng việc ông ta đã làm, Hạ Như Phong căn bản sẽ không bỏ qua cho ông ta.

Hơn nữa, bởi vì Thương Hải trưởng lão thích ở nơi yên tĩnh, vì vậy nơi ông tu luyện là nơi vắng vẻ nhất ở trong hoàng cung, cho nên trận chiến bên này không dẫn thị vệ tuần tra đến.

Chỉ là, những Linh Vương hoặc là Linh Quân trong hoàng cung đều cảm nhận được khí thế cường đại đến từ bên này.

Không khí trong ngự thư phòng uy nghiêm, hai thị vệ đứng ở phía sau Âu Dương Thụy Thân, lúc này, bọn họ đều nhìn về phía nơi truyền đến uy áp kia, khiến cho lòng của hai người bọn họ đều hơi bất an.

Mà Âu Dương Thụy Thân cũng cảm nhận được cổ hơi thở cường đại kia, ông nhướng mày, buông bút trong tay xuống, nâng hai mắt đầy tơ máu lên: “Bên kia xảy ra chuyện gì, Thương Hải trưởng lão và cường giả nào đang giao chiến?”

Hai thị vệ nhìn nhau, đều lắc đầu cười khổ.

Trong đó có một thị vệ tiến lên, cúi đầu ôm quyền: “Bẩm báo bệ hạ, hơi thở kia rất cường đại, không kém gì Thương Hải trưởng lão, nhưng rất xa lạ, không thuộc về một vị Linh Quân nào của Thương Lang quốc.”

Truyện được đăng tại đây

“Không phải Thương Lang quốc, chẳng lẽ là quốc gia khác sao?” Kiềm chế bất an ở trong lòng, Âu Dương Thụy Thân âm trầm thở dài: “Hẳn là trưởng lão còn lại cũng cảm nhận được chiến đấu bên kia nên đến giúp đỡ rồi, có bọn họ ở đây, nếu quân địch chỉ có một người, Thương Hải trưởng lão sẽ không có nguy hiểm gì.”

Ngay lúc ông nói xong, một thái giám ngoài cửa vội vàng chạy đến, hắn đi quá nhanh, nên bị vấp vào bậc cao ở cửa, sau đó đứng lên rất nhanh, “Bùm” một tiếng, quỳ rạp xuống trước bàn.

“Bệ hạ, không tốt, Chiến Vương đã suất lĩnh đại quân đánh vào, cửa cung thất thủ, bây giờ trong cung đã loạn thành một đoàn rồi ạ.”

“Cái gì?” Nghe vậy, Âu Dương Thụy Thân đập bàn đứng lên, nắm chặt hai tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta còn không tìm ông ta, ông ta lại tự mình tìm đến cửa, hừ, các ngươi đều theo ta đi gặp bọn họ.”

Dùng sức phất áo bào, Âu Dương Thụy Thân bước

Đang tải nội dung ảnh