Tà phượng nghịch thiên » Trang 213

Chương 40.2

Nàng thế nhưng chỉ trong một chiêu đã bức lui một Linh Vương Tam cấp, nàng thật sự là Linh Tướng Thất cấp sao? Làm sao có thể? Mặc dù có rất nhiều người đều có thực lực chiến đấu vượt cấp, nhưng Linh Tướng Thất cấp đấu với Linh Vương Tam cấp, chẳng những không ăn thua thiệt mà còn bức lui đối phương, đoán chừng trên đời cũng chỉ có một mình nàng.

“Thật sự là biến thái.” Âu Dương Doãn bất đắc dĩ lắc đầu, lúc này mới phát hiện chênh lệch giữa bọn họ không phải là một chút, mà là xa xa như mặt đất và bầu trời trên cao kia.

“Một đoạn thời gian trước, ta vừa lúc lĩnh ngộ được Bát Trọng Hỏa Viêm Côn tầng thứ năm, nhưng vẫn không có đối tượng để thử nghiệm, hiện tại, sẽ dùng ngươi tới luyện tay đi!”

Hạ Như Phong ngừng lại, con ngươi lạnh nhạt nhìn Lý Vân, cũng không đợi nàng có chuẩn bị, trường côn trong tay lần nữa giơ thật cao lên, tung người nhảy một cái đón đầu đánh xuống Lý Vân.

“Đáng chết!” Trong lòng Lý Vân tràn đầy kinh sợ, nhưng vẫn là nâng kiếm lên nghênh công kích của đối phương.

“Phanh!”

Đột nhiên, kiếm bị cắt thành hai đoạn rơi xuống đất, không có kiếm ngăn cản nên hỏa diễm rơi vào trên đầu Lý Vân, đầu của nàng chợt bị tách ra, màu trắng và màu đỏ chảy đầy đất, thân thể chậm rãi ngã xuống.

Hạ Như Phong ngừng chân, trường côn hỏa diễm cột lại vào sau lưng, nhẹ nhàng thở dài.

Thật may là đoạn thời gian trước đã lĩnh ngộ được tầng thứ năm, nếu không lần này sẽ phải dùng những lá bài tẩy khác, nếu dựa vào ánh sáng của Bát Trọng Hỏa Viêm Côn tầng thứ tư thì không có cách nào giết chết được Lý Vân.

Bất quá hôm nay nàng vận khí cũng tốt, Lý Vân trải qua trận đánh trước đó nên đã sớm tiêu hao không sai biệt lắm, dù sao Linh Vương không thể so với Linh Tướng, đến Linh Vương, mỗi khi thăng một cấp thì có khoảng cách rất lớn, trước kia khi là Linh Tướng, nàng có thể dễ dàng nhảy rất nhiều cấp bậc, nhưng đối mặt Linh Vương thì không có cách nào làm được.

Cho nên, nếu không phải Lý Vân tiêu hao trước, chỉ sợ nàng còn phải tốn thêm chút sức lực mới có thể giết chết nàng ta.

Xoay người muốn đi tìm Huyễn Vân, lại phát hiện nàng sớm thấy tình thế không ổn nên đã chạy trốn, nhướng mày, nàng liền không rãnh để ý, đợi đến lần sau thì lấy tính mạng của nàng ta.

Bởi vì Triệu hoán thư của Lý Vân là Ngân phẩm, tại thời điểm chủ nhân bỏ mình cũng sẽ biến thành tro bụi, chỉ có Triệu hoán thư Kim phẩm mới có một tia linh trí.

“Thật tốt quá, ta được tự do, thật tốt quá…”

Quang Khâu hưng phấn lăn lộn đầy đất, một lúc sau mới bò dậy phủi bụi trên người ra, nhảy tới bên người Hạ Như Phong, lè lưỡi và liếm lòng bàn tay nàng, trong mắt hàm chứa vui vẻ: “Chủ nhân, đem ta khế ước đi! Đa tạ chủ nhân đã để cho ta rời khỏi cái nữ ma đầu đó, thật tốt quá, ta không cần trở về nữa.”

Đọc FULL truyện tại đây

Hạ Như Phong hơi cười cười, bức ra một giọt máu và nhập vào mi tâm Quang Khâu, ánh sáng khế ước bao vây Quang Khâu lại, trong chốc lát, ánh quang tản đi và Quang Khâu xuất hiện trong mắt mọi người, so với vừa rồi còn xinh đẹp thánh khiết hơn.

Vốn đôi mắt nó là màu đen, vào lúc này đã biến thành màu lam như mặt nước, Hạ Như Phong sửng sốt một chút và nhíu mày, dường như là nghi hoặc không hiểu biến hóa của nó.

Nhưng Quang Khâu tựa hồ không có phát hiện biến hóa của tự thân, hưng phấn lăn lộn đầy đất, hiển nhiên được Hạ Như Phong khế ước nó vui đến cực điểm.

“Huyết khế kia có chút giống như lời trong sách cổ nói.” Bắc Ảnh Lạc Sa nhìn Hạ Như Phong một cái, vuốt ve cằm và trầm mặc: “Vì sao, nàng lại biết huyết khế thất truyền?”

Suy nghĩ một chút, vẫn là không có nghĩ ra cái đại khái, Bắc Ảnh Lạc Sa đơn giản vứt bỏ nghi hoặc, không lo lắng vấn đề này nữa.

“Như Phong, đi, chúng ta nhanh đi Thiên Linh Trì đi!” Tầm mắt liếc về phía ao nước a lam kia, khóe miệng Bắc Ảnh Lạc Sa tươi cười mở càng ngày càng lớn, trong mắt tràn đầy vu vẻ, chắp tay lại: “Cho dù lần này không có thể đi vào Nguyệt Chi U Trì, nhưng có thể đạt được Thiên Linh Trì này, như vậy đã là đủ rồi, nói không chừng ta còn có thể mượn lần này đột phá đến Linh Quân…”

Hạ Như Phong cam chịu gật đầu một cái, nàng và Âu Dương Doãn đồng thời cùng đi về phía Thiên Linh Trì, đi vài bước, nàng giống như là nghĩ đến điều gì, xoay người nói: “Ngân Diện công tử, ngươi không đi vào Thiên Linh Trì sao?”

Nhìn nàng một cái, ánh sáng trong mắt Ngân Diện công tử dần dần nhu hòa, lắc đầu: “Không, cái này đối với ta mà nói là vô dụng.”

Truyện được đăng tại đây

Thấy hắn nói như vậy, Hạ Như Phong cũng không có mở miệng, liền cùng Âu Dương Doãn, Bắc Ảnh Lạc Sa đồng thời tiến vào Thiên Linh Trì, lúc nước trong Thiên Linh Trì xâm nhập thân thể, một cỗ áp bách truyền đến, xương cốt cả người cũng thiếu chút nữa bị nghiền nát.

Ngay cả linh khí áp bách khiến cho bọn họ đều không chịu đựng được, nhưng không có một người rời khỏi Thiên Linh Trì.

Thời gian năm ngày trôi qua chậm chạp từ đầu ngón tay, Âu Dương Doãn là người đầu tiên không chịu nổi nên rời khỏi Thiên Linh Trì, tuy rằng thời gian ngắn ngủi nhưng thực lực của hắn lại có biến hóa long trời lỡ đất.

Vốn hắn chỉ là Linh Tướng Tam cấp, năm ngày này liên tục đột phá trở thành Linh Tướng thất cấp.

Một ngày đột phá một cấp, cảm giác này như là đang bay, cũng quá nhanh đi? Bất quá, Nguyệt gia có thể lấy ra Nguyệt Chi U Trì

Đang tải nội dung ảnh