Tà phượng nghịch thiên » Trang 176

Chương 5: Gia tộc Nam Môn, các ngươi chính là muốn chết!

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

“Đi qua vùng thảo nguyên này là đến thành Thanh Phong?”

Bầu trời trong xanh như được gột rửa, hai người một thú chạy ở trên thảo nguyên rộng lớn, chỉ thấy trong đó khuôn mặt của thiếu nữ tuyệt thế, da thịt trắng nõn, trên mũi yêu kiều có một giọt mồ hôi, môi mỏng khẽ cong, khuôn mặt tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Bạch y lay động, tóc đen không gió tự bay, dáng người ở dưới bao bọc của bạch y kia, hiển ra hình dáng hoàn mỹ.

Y phục đỏ của nam tử bên cạnh thiếu nữ khẽ bay, trong ánh mắt chứa vẻ khí phách coi khinh muôn dân, mà đôi mắt lạnh lẽo kia càng thêm phần hơi vị yêu dã, mà còn là hương vị độc đáo.

Cuối cùng, nằm trên vai của thiếu nữ là một mèo con đáng yêu, mèo con kia thỏa mãn ngửi hương thơm trên người của thiếu nữ, lại luôn ở ttrong lúc lơ đãng, dùng con ngươi cảnh giác nhìn chằm chằm nam tử yêu dã.

Nam nhân này rất nguy hiểm, làm cho người ta cảm thấy còn nguy hiểm hơn Mộ Dung Thanh Nguyệt.

Dù sao, tính cách của Mộ Dung Thanh Nguyệt thuộc loại ôn nhu, chỉ sợ có một ngày yêu phải Hạ Như Phong, cũng sẽ không chủ động đi tranh thủ gì đó, chỉ yên lặng ở sau lưng đảm nhiệm người bảo vệ.

Mà nhóm người Mạc Trúc, Cổ Phi, bây giờ cũng không có xu thế kia, cho dù về sau có, thì với năng lực của bọn họ cũng không ở trong phạm vi nó lo lắng, cho dù yêu nghiệt Hoa Vô Tuyệt kia, đều không có khả năng khiến cho nó kiêng kị.

Chỉ có nam tử yêu dã lạnh lùng này, mới có thể khiến cho lòng của nó cảnh giác.

Tà lão đại không ở bên cạnh mỹ nhân tỷ tỷ, khiến cho nó con thú nhỏ bé này đến đảm đương hộ hoa sứ giả! Không cho nam tử kia có cơ hội đoạt được lòng của mỹ nhân tỷ tỷ, mỹ nhân tỷ tỷ chính là của Tà lão đại …

Có vẻ Dạ Thiên Tà và Hạ Như Phong đều chỉ là bằng hữu, Tiểu Bạch con thú ngây thơ này lại tự tiện chủ trương xác định nàng luôn rồi.

“Ừ, đi ra khỏi thảo nguyên chính là thành Thanh Phong…” Ma Ngạo Thiên đang nhìn về phía Hạ Như Phong, ánh mắt dần nhu hòa, tuy giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng có biến hóa rất lớn với lúc trước.

Có lẽ là ngày đó ở trên đường lúc rời khỏi Nghiêm gia, lời nói của thiếu nữ làm cho hắn nảy sinh rung động…

Từ lúc năm tuổi hắn đã lẻ loi một mình, nhưng mà, cảm giác có bằng hữu có vẻ cũng không tệ lắm…

“Rốt cuộc sắp đến gặp tam ca sao?”

Hơn một năm trước, cảnh tượng nam tử liều mạng cướp đoạt thú đan lại xuất hiện ở trong đầu của nàng.

Loại tình huống tình nghĩa thề sống chết không hối hận sao không làm cho người ta cảm động chứ? Cũng vì vậy, nàng mới không cho phép bất kì kẻ nào tổn thương ca ca của Hạ Như Phong nàng.

Hít sâu vào một hơi, ánh mắt Hạ Như Phong nhìn về phía trước, ánh mắt kia dường như có thể xuyên qua vùng đất thảo nguyên này, nhìn thành trấn phía dưới…

Tam ca, chờ muội, rất nhanh muội có thể gặp lại huynh.

Tiếng ồn ào vào sáng sớm của thành Thanh Phong truyền khắp thành trấn, tiếng rao hàng của tiểu thương so với hoàng thành thì có vẻ bình thường rất nhiều, tất cả đều hô hào như đang so xem cổ họng ai tốt hơn.

Ngoài cửa Nghiêm gia, đoàn người hùng hổ đi đến làm cho rất nhiều người vây xem, các cư dân thành Thanh Phong đều biết dạo này xảy ra việc quan trọng, nên với những người đến gây sự kia, có lẽ hơi hiểu biết.

Trong những người đi kia, dẫn đầu là một nam tử trung niên khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo, rất có khí thế.

Ông tiến lên phía trước, bước chân dạng ra hình bát tự, dùng sức hít sâu vào một hơi, ngưng tụ khí tức ở trong ngực, sau đó hét to một tiếng: “Các tiểu tử rùa Nghiêm gia, đều cút ra đây cho ta.”

Dùng linh lực để hét lên, sao uy lực kia có thể yếu chứ?

Nhất thời, mặt đất xuất hiện chấn động, lá cây phong trong viện phong ào ào từ trên cây bay xuống, không bao lâu cây phong kia biến thành một cây khô, thê lương lay động ở trong gió thu.

Vài bóng dáng từ trong sân bay nhanh ra, đi ở phía trước rõ ràng là Nghiêm Phong Hành lãnh khốc.

Theo sát sau hắn là vài trưởng lão của Nghiêm gia và quân sư Diệp Cầm người nhiều mưu trí, mặc dù mấy người này ở trong gia tộc cãi nhau không ngừng, nhưng lúc đối mặt với kẻ thù bên ngoài lại đồng loạt không lên tiếng nữa.

“Nam Môn Khánh.” Ánh mắt của Nghiêm Phong Hành lãnh khốc, mặt không chút thay đổi nói: “Ngươi đến đây làm gì?”

“Không phải Nghiêm gia chỉ biết làm rùa đen rút đầu sao? Hôm nay, sao lại dám đi ra vậy?” Khóe miệng của Nam Môn Khánh cong lên một tia trào phúng, ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường: “Không biết chuyện kia, Nghiêm gia các ngươi suy nghĩ thế nào rồi?”

“Gia chủ Nam Môn, rất xin lỗi, dược điền là thuộc về Nghiêm gia chúng ta, ta cũng không định bán nó ra, huống chi, một trăm kim tệ mà muốn mua mảnh dược điền trên núi tây kia, không phải các ngươi có ý nghĩ rất kỳ lạ sao?” Trên mặt Nghiêm Phong Hành ngay cả cảm xúc dao động cũng không có, nhưng mọi người vẫn có thể nghe thấy châm chọc từ trong lời nói của hắn.

Nam Môn Khánh biến sắc, trước dân chúng bị mất hết sĩ diện, với tính cách của ông sao có thể chịu đựng?

“Hừ, vậy chính là Nghiêm gia các ngươi muốn chết.” Giọng của Nam Môn Khánh lại lạnh mấy phần, trên người đầy sát ý mãnh liệt: “Nhưng mà, Nam Môn gia chúng ta là người lương thiện, không muốn đuổi tận giết tuyệt, cho nên cho Nghiêm gia các ngươi một cơ hội.”

Từ từ thu sát khí lại, Nam Môn Khánh nhìn Nghiêm Phong Hành một cái, trong mắt lộ ra đùa giỡn mèo vờn chuột tàn bạo.

“Nếu Nghiêm gia các ngươi có thể tìm ra một luyện dược sư, còn hơn người Nam Môn gia chúng ta, dược điền kia Nam Môn gia chúng ta sẽ buông tha, thế nào?”

Tìm ra một luyện dược sư, còn phải hơn Nam Môn gia?

Ai không biết, luyện dược sư thành Thanh Phong, tất cả đều bị Nam Môn gia thu lấy đi, trừ phi hắn đến thành khác mới có thể mời đến, nhưng mà thế lực của thành trấn khác sao có thể để cho Nghiêm gia lấy luyện dược sư của bọn họ chứ?

Lúc người Nghiêm gia nghe thấy ông ta nói, đều lộ ra cảm xúc vui sướng, đợi sau khi ông ta đưa ra yêu cầu, bất giác mặt xám như tro tàn.

“Được, điều kiện của Nam Môn gia chủ, chúng ta đồng ý.” Tay của Diệp Cầm cầm quạt giấy, bước chân ra, khuôn mặt tuấn tú khẽ nở nụ cười, không tỏ ra tâm tình nặng nề.

Ở trong ý nghĩ của hắn, trước là ngăn cản bọn họ, rồi lại nghĩ đối sách khác, còn tốt hơn nhiều so với giờ phút này chiến đấu.

“Diệp Cầm, ngươi con mẹ nó thúi lắm, ngươi có cái tư cách gì mà đồng ý? Nhà chúng ta căn bản không có luyện dược sư, đến lúc đó dùng cái gì để tỷ thí?” Mặt của Ma Y trưởng lão âm trầm mắng to lên tiếng, dĩ nhiên mặc kệ địch nhân còn ở trước mặt.

Đọc FULL truyện tại đây

Diệp Cầm tươi cười đột nhiên dừng lại, hai mắt lạnh lẽo nhìn về phía Ma Y trưởng lão: “Vậy ngươi có biện pháp gì?”

Ma Y trưởng lão phất tay áo, đi đến trước mặt Nghiêm Phong Hành, ôm quyền nói: “Tam thiếu gia, vẫn mời ngươi đừng giết hại Nghiêm gia, bằng không, ngươi không thể giao phó cho gia chủ và phu nhân, đề nghị của ta vẫn là giao ra dược điền, hai bên đều tốt.”

Lúc nói đến hai chữ phu nhân, không biết cố ý hay là vô tình, ông tăng thêm âm lượng.

Nghiêm Phong Hành giật mình, khóe miệng cong lên cười lạnh, chả trách Ma Y trưởng lão này khắp nơi đối địch với mình, thì ra…

“Nam Môn gia chủ, nửa tháng sau, yết kiến ở quảng trường, tiến hành tỷ thí luyện dược.” Nghiêm Phong Hành không nhìn Ma Y trưởng lão, mắt lạnh nhìn về phía Nam Môn Khánh, giọng nói lạnh lùng.

Cuối cùng hắn vẫn lựa chọn phương pháp của Diệp Cầm, trước kéo dài nửa tháng, đến lúc đó tìm biện pháp khác.

“Tam thiếu gia…” Ma Y trưởng lão thấy mình bị coi thường như thế, không khỏi hét to một tiếng, chỉ là ở lúc rũ mắt, nắm chặt hai tay, trong mắt chứa đầy sát khí.

“Ha ha, đến lúc đó gặp ở quảng trường, quyết định dược điền thuộc về ai, nhưng mà trước đó, Nghiêm tam thiếu mạo phạm bổn gia, cho nên ta sẽ thay phụ mẫu ngươi dạy dỗ ngươi một chút trước…”

Dứt lời, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh, ra tay rất nhanh, một tia sáng bạc bắn về phía tay của Nghiêm Phong Hành.

Chiêu này rất độc ác, ông cũng không tính ở trước tỷ thí tổn thương tính mạng của hắn, nhưng định phá huỷ kinh mạch của hắn.

“Công tử.” Nhìn thấy đoản kiếm đến gần Nghiêm Phong Hành, trên mặt Diệp Cầm hiện ra vẻ lo lắng…

Lúc này, có thể ra tay ngăn cản cũng chỉ có mấy trưởng lão kia, nhưng mà Nghiêm Phong Hành là mới đến, Ma Y trưởng lão lại ở chung trăm năm với bọn họ, mà hai người không hòa hợp lại đều nhìn ở trong mắt, vì vậy không có một si ra tay cứu giúp.

Có lẽ, theo bọn họ, phế hắn cũng là quyết định không tệ…

“Nơi này là thành Thanh Phong sao?”

Trên ngã tư đường thành Thanh Phong, khuôn mặt tuyệt mỹ của thiếu nữ cong lên nụ cười nhàn nhạt, Tiểu Bạch trên vai ngáp một cái, xoa hai mắt buồn ngủ mơ hồ mở hai mắt ra.

“Cũng không biết tam ca ở đâu.” Nhíu mày, Hạ Như Phong vừa định tìm người hỏi đường, bỗng nhiên nhóm người bắt đầu di động chạy về một nơi.

“Nghe nói Nam Môn gia và Nghiêm gia giao chiến, chúng ta nhanh đi xem kịch vui đi.”

“Ha ha, giao chiến với Nam Môn gia, Nghiêm gia nhất định sẽ chịu thiệt.”

Người bên cạnh nói chuyện thông qua tiếng gió, truyền vào trong tai của Hạ Như Phong, khuôn mặt nàng trầm xuống, khẽ giọng thì thầm: “Nghiêm gia và Nam Môn gia giao chiến? Hình như thành Thanh Phong chỉ có một Nghiêm gia?”

Khóe miệng khẽ cong chứa một tia hàn ý, ánh mắt nhìn về phía đám người bắt đầu chạy: “Ngạo Thiên, chúng ta cũng đi xem thôi.”

Nghiêm gia chiến đấu với gia tộc khác, nàng vốn nên vui sướng khi người gặp họa, nhưng chết tiệt lại liên lụy đến tam ca của nàng, nếu như tam ca bình yên vô sự thì tốt, nếu hắn có sai lầm gì, đừng nói là gia tộc Nam Môn, nàng muốn cả tòa thành Thanh Phong phải hủy diệt.

Truyện được đăng tại đây

“Công tử, mau tránh ra…”

Sắc mặt của Diệp Cầm đại biến kêu lên, nhìn đoản kiếm kia sắp tiếp cận, vẻ mặt của hắn đau xót cầu xin, với năng lực của hắn căn bản không thể cứu người, chỉ là…

Ánh mắt lạnh như băng lướt qua trên mặt những trưởng lão thấy chết mà không cứu, hắn ghi nhớ khuôn mặt của bọn họ ở trong lòng, nếu như công tử chết, hắn lập tức về nhà tộc, mượn thế lực gia tộc báo thù vì công tử.

Ai cũng không chú ý đến, phía trên phòng ốc cách đó không xa, một hắc y nhân bịt mặt đứng thẳng ở trong gió, bất đắc dĩ lắc đầu, tay chạm vào trước ngực lấy ra một chủy thủ màu đen.

“Người này thật dễ dàng trêu chọc kẻ thù, chỉ là chuyện tông chủ phân phó, còn phải hết lòng hoàn thành, ai bảo hắn có một muội muội vĩ đại, làm cho tông chủ để ý như vậy.” Mặt của hắc y nhân ở trong miếng vải đen, vì vậy không thể nhìn ra biểu tình trên mặt của hắn.

Ngay lúc chủy thủ của hắc y nhân muốn ném ra, ánh mắt của hắn sợ hãi, đột nhiên nhìn thấy bóng người đáng chú ý trong đám người kia.

“A? Xem ra, dường như không cần ta ra tay, chỉ là… Hình như nàng còn đẹp hơn hình trên bức họa mà tông chủ truyền xuống, ta phải đi một chuyến đến phân bộ tông môn, nói với mọi người nàng đã đến đây.”

Vì để cho Hạ Như Phong sau khi đến Thương Lang quốc có thể được bảo vệ, Dạ Thiên Tà sớm phát bức họa của nàng xuống, nếu nhìn thấy người trong bức họa, phải dùng hết toàn lực để bảo vệ.

Vì vậy, hắc y nhân này có thể biết Hạ Như Phong, cũng không phải việc lạ gì.

Chủy thủ màu bạc cách Nghiêm Phong Hành một phân, Hạ Như Phong xuất hiện ở ngoài đám người, nhìn thấy một cảnh nguy hiểm này, sắc mặt đại biến, cả người bốc cháy ngọn lửa đỏ tươi, cơ thể chợt lóe rồi biến mất.

Tốc độ của Nam Môn Khánh quá nhanh, Nghiêm Phong Hành không hề có cơ hội né tránh, hắn nhìn đoản kiếm đến gần chỗ kinh mạch, cắn chặt hàm răng, vội vàng thay đổi vị trí, dùng bả vai nhắm ngay trước đoản kiếm.

Hắn thà bị thương cũng không thể bị phế.

Nếu mình thành phế vật, ai đến bảo vệ mẫu thân và tiểu muội? Cho nên hắn tuyệt đối không thể mất đi năng lực tu luyện.

Tất cả mọi người đều cho rằng, Nghiêm Phong Hành không thể tránh được kiếp nạn này.

Có vui sướng khi người gặp họa, cũng có đau thương, chỉ có lòng của Nghiêm Phong Hành vẫn duy trì lạnh nhạt.

“Cút!” Vào lúc quan trọng, rống giận ầm ầm nổ vang, một bóng dáng màu đỏ bay đến trước mặt Nghiêm Phong Hành, chỉ thấy người nọ toàn thân bị hỏa diễm bao phủ, tỏa ra nhiệt độ khủng bố.

“Cái gì?”

Ở lúc đoản kiếm tiếp xúc đến hỏa diễm trên người, lại hóa thành chất lỏng, lưu lại ở trong tay của ông.

Nam Môn Khánh không kịp đề phòng, lui về phía sau, vẻ mặt bất ngờ dừng người lửa kia.

Hỏa diễm chậm rãi từ trên thân tán đi, lộ ra khuông mặt tuyệt mỹ của thiếu nữ, nhưng mà trên mặt khiến người kinh diễm này, chứa đầy hàn ý vô tận, con ngươi màu đen đầy lửa giận, giọng nói lạnh như băng như đến từ địa ngục.

“Gia tộc Nam Môn, các ngươi chính là muốn chết!”