Tà phượng nghịch thiên » Trang 174

Chương 4: Tam ca bị nguy hiểm

Edit: Giáp Thị Thiên Thanh.

Sau giờ ngọ, ánh mặt trời từ ngoài cửa lọt vào và chiếu sáng bên trong phòng khách Hoa gia.

Lúc này trong phòng khách Hoa gia, một vị nam tử ngồi trên ghế chủ tọa, chỉ thấy diện mạo nam tử tuấn mỹ, làn da mịn màng và không chút lộ ra dấu hiệu tuổi tác, nếu như người không quen biết mà nhìn thấy hắn thì tuyệt đối sẽ không tin hắn đã bước vào tuổi trung niên.

Khóe miệng nam tử kéo ra nụ cười yếu ớt, đôi mắt hoa đào giống Hoa Vô Tuyệt đã chứng tỏ được thân phận của hắn.

Người đó chính là phụ thân Hoa Vô Tuyệt, gia chủ đương thời của Hoa gia Hoa Tùng Duyên.

Ngồi phía trước Hoa Tùng Duyên là một vị nam tử trung niên thần sắc uy nghiêm, hai đầu lông mày tồn tại một loại khí phách trời sinh, người như vậy thì chỉ cần liếc mắt một cái là có thể biết hắn có thân phận không tầm thường.

Nha hoàn tiến lên châm trà cho hai người rồi yên lặng lui qua một bên đợi lệnh.

“Tùng Duyên! Tại sao hôm nay lại không nhìn thấy tiểu tử Vô Tuyệt kia?” Trong mắt nam tử trung niên hàm chứa ý cười, ngón tay gõ nhẹ ở trên mặt bàn, nước trà trên bàn bốc lên hơi nóng và bao phủ mắt: “Bất quá, tuổi Vô Tuyệt cũng không nhỏ là lúc nên cưới vợ, không biết trong lòng Tùng Duyên đã có người thích hợp chưa?”

Hoa Tùng Duyên khẽ mỉm cười, hoa đào trong mắt xẹt qua ánh sáng kiêu, trong giọng nói mang theo sủng nịnh: “Hôn nhân đại sự của Tuyệt nhi ta đã giao cho chính hắn xử lý, chỉ cần Tuyệt nhi thích thì cho dù có là người bình dân cũng sẽ là nàng dâu của Hoa gia chúng ta, chỉ là dạo này khi hắn từ Lâm Phong quốc trở về, trong lòng luôn luôn không yên, chỉ sợ…”

Ánh mắt hơi hơi nheo lại, nụ cười nơi khóe miệng của Hoa Tùng Duyên đặc biệt mị hoặc.

“Ồ? Nói như vậy thì Vô Tuyệt đã có nữ tử mình thích? Xem ra lần này Tam công chúa nhất định sẽ không vui, ha ha…” Nói xong lời cuối cùng thì nam tử trung niên cao giọng cười phá lên, trong âm thanh có chút hương vị vui sướng khi người gặp họa.

Hoa Tùng Duyên đầu đầy hắc tuyến, lấy tay vỗ vỗ trán bất đắc dĩ nói: “Vương gia, ngươi muốn cười thì vụng trộm cười là được, ai lại giống như Vương gia người, lại đem sự hả hê biểu hiện hết ở trên mặt như vậy? Ngươi không sợ Hoàng Thượng?”

Nghe được xưng hô của Hoa Tùng Duyên thì có thể biết trung niên nam tử này là vương gia Thương Lang quốc.

Mà Thương Lang quốc tổng cộng chỉ có hai vương gia, trong đó một người là Chiến Vương Âu Dương Phong, người này tay cầm trọng binh, trí dũng song toàn, nghe nói vốn là tiên hoàng tính truyền ngôi cho hắn nhưng hắn lại vì nữ tử âu yếm của mình mà buông tha cho ngôi vị hoàng đế, chỉ vì lời hứa với người yêu là một đời một thế một đôi nhân.

Bởi vậy liền có thể nhìn ra Chiến Vương là một người trọng tình.

Nhưng mà hắn lại không biết, tân hoàng Âu Dương Thanh Thiên cũng yêu người yêu của hắn, khi lên ngôi hoàng đế thì đã đoạt đi người yêu từ trong tay của hắn, từ nay về sau hai người như như nước với lửa.

Nhưng tiên hoàng lại yêu nhất chính là nhi tử Âu Dương Phong, vì để cho nhi tử yêu thương được bình an mà giao phần lớn binh quyền cho hắn, cho nên, cho dù Âu Dương Thanh Thiên có hận hắn đến nghiến răng thì cũng không thể làm gì.

Một Vương gia khác vì Quan Vương Âu Dương Quan, hắn không ôm chí lớn lại háo sắc thành tánh, hơn nữa lại làm rất nhiều việc ác, nhưng vì là đệ đệ ruột cùng một mẹ với Âu Dương Thanh Thiên nên mới có thể tiếp tục làm ác.

Hai Vương gia hai tính cách tác phong khác hẳn nhau nên cũng không khó đoán ra thân phận người đối diện với Hoa Tùng Duyên.

“Ha ha, Tùng Duyên, không biết nữ tử làm cho Vô Tuyệt thích rốt cuộc là thần thánh phương nào?” Âu Dương Phong thu lại nụ cười hả hê nhưng vẫn có thể thấy được tâm tình hắn dường như rất tốt.

Tiểu tử Hoa Vô Tuyệt kia luôn luôn là kiểu người đi qua vạn bụi hoa nhưng không dính một phiến lá.

Cũng không biết ai lại có bản lĩnh kia có thể làm cho hắn nóng ruột nóng gan?

“Chuyện này sao, hay là hỏi chính Vô Tuyệt tốt hơn…” Hoa Tùng Duyên khẽ cười nhưng cũng không trả lời.

Ngay lúc này, giọng nói của hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn ngoài cửa thì liền giựt mình ngây dại. Âu Dương Phong không rõ nên cũng đưa mắt nhìn lại, khi thấy ba người phía đang sóng vai đi vào trong viện thì cũng là ngây ngẩn cả người.

“Phụ thân.” Hoa Vô Tuyệt đi đến bên cạnh Hoa Tùng Duyên, khóe miệng nở nụ cười sáng lạn, khi đôi mắt hoa đào nhìn về phía Hạ Như Phong thì mơ hồ lộ ra ánh sáng kỳ lạ: “Con giới thiệu cho người một chút, nàng chính là người con đã nói qua với người Hạ Như Phong, mà vị này còn lại là…”

Lúc ngón tay chỉ Ma Ngạo Thiên thì Hoa Vô Tuyệt nhíu nhíu mày, cho đến bây giờ hắn còn chưa biết tên đầy đủ của hắn.

“Ma Ngạo Thiên.” Ma Ngạo Thiên không có che dấu tên của mình, trực tiếp nói ra tên của mình.

Tên của hắn nhưng lại làm cho Hoa Tùng Duyên và Âu Dương Phong có chút kinh ngạc, làm sao lại có người trùng tên với ma đầu kia? Chẳng qua, nghe nói ma đầu kia có một đôi mắt màu đỏ yêu dã, rõ rang cái tên này chỉ là trùng hợp.

“Ha ha, ngươi chính là người mà Tuyệt nhi nhắc tới vị Luyện Dược Sư Lục phẩm kia?” Hoa Tùng Duyên đứng lên, dựa theo địa vị thì thân phận của hắn thấp hơn so với Luyện Dược Sư Lục phẩm, nên làm sao hắn dám ngồi ở trước mặt nàng?

Một đôi hoa đào mắt đánh giá Hạ Như Phong càng xem càng vừa lòng, dựa theo tình huống này thì dường như Tuyệt nhi có ý đối với nàng.

“Cái gì? Luyện Dược Sư Lục phẩm.” Âu Dương Phong từ chỗ ngồi nhảy dựng lên, trợn to mắt, nhìn chằm chằm gương mặt trẻ con của Hạ Như Phong: “Cái gì, ta có thể hỏi một chút, vị cô nương này, ngươi bao nhiêu tuổi?”

Không tự chủ, Âu Dương phong ngay cả xưng hô cũng đã thay đổi.

“Tiểu Phong Phong nàng mới mười sáu tuổi.” Hoa Vô Tuyệt đắc ý dào dạt ngẩng đầu, thật giống như Luyện Dược Sư Lục phẩm kia là hắn vậy.

Hung hăng nuốt nước miếng, Âu Dương Phong kinh ngạc nói: “Mười sáu tuổi, Luyện Dược Sư Lục phẩm mười sáu tuổi, trời ạ, là ta điên rồi hay là thế giới này điên cuồng?”

Luyện Dược Sư Lục phẩm mười sáu tuổi, nếu nói ra thì phiến đại lục này chắc chắn sẽ bị chấn động.

Thiên phú bực này thật đúng là rất khủng bố, không biết gia tộc nào lại có bản lãnh lớn như vậy, lại bồi dưỡng ra quái thai như thế.

“Phụ thân, Tiểu Phong Phong muốn đi Thanh Phong thành tìm Nghiêm Tam thiếu, người lập tức tìm họa sĩ vẽ lại bản đồ các vị trí chi tiết cho nàng, hôm nay trước hết an bài bọn hắn ở tại Hoa gia.”

Đọc FULL truyện tại đây

“Nghiêm Tam thiếu?” Hoa Tùng Duyên và Âu Dương Phong đều ngây ngẩn cả người.

Hoa Vô Tuyệt chỉ nói với Hoa Tùng Duyên về thiên phú của Hạ Như Phong, nhưng lại không có nói quan hệ của nàng và Nghiêm Phong Hành, vì vậy Hoa Tùng Duyên vẫn chẳng hay biết gì, nghe được lời này của hắn mới kinh ngạc nhìn lại.

“Không biết Như Phong đại sư có quan hệ gì với Nghiêm gia Tam thiếu?”

“Phụ thân, Tiểu Phong Phong nàng là muội muội ruột của Tam thiếu.” Hoa Vô Tuyệt trừng mắt nhìn, hoa đào trong mắt lộ ra phong tình vạn chủng: “Lần này, Tiểu Phong Phong đến đây chính là vì tìm Tam thiếu, ngươi nói phải không? Tiểu Phong Phong.”

“Cái gì? Ngươi là người Nghiêm gia?” Âu Dương Phong kinh ngạc kêu lên, sau đó nhíu mày, hắn cũng không có quan hệ tốt với Nghiêm gia, không nghĩ tới thiếu nữ thiên tài này lại là người Nghiêm gia.

Hạ Như Phong lạnh nhạt nhìn hắn một cái, giọng nói vân đạm phong khinh: “Ta chỉ là muội muội Tam ca, nữ nhi của Mẫu thân, nhưng, ta không phải người Nghiêm gia, bọn hắn không xứng.”

Hoa Tùng Duyên và Âu Dương phong nhìn nhau, lần lượt nổi lên nụ cười khổ.

Sau khi nghe Hạ Như Phong là muội muội Nghiêm Phong Hành thì bọn hắn đã đoán được thân phận của nàng.

Nghiêm Phong Hành chỉ có một người muội muội, đó cũng chính là sỉ nhục của Nghiêm gia, bởi vì không có cách nào trở thành Triệu Hoán Sư mà bị trục xuất khỏi cửa và bị gạch tên khỏi dòng họ Nghiêm gia.

Không nghĩ tới đối phương không chỉ không phải là phế vật, chỉ mới mười máu tuổi mà đã có thành tựu là thân phận Luyện Dược Sư Lục phẩm.

Mà đúng như lời Hạ Như Phong, Nghiêm gia nếu đã xóa tên nàng khỏi từ đường rồi thì như vậy nàng sẽ không còn là người Nghiêm gia nữa.

“Nghiêm Nhân, ha ha, thật muốn nhìn thấy bộ dáng hắn hối hận vạn phần.” Hoa Tùng Duyên nở nụ cười vui sướng khi người gặp họa, nhìn thấy đối thủ tổn thất một nhân tài thì hắn làm sao có thể không vui vẻ?

Không, không chỉ tổn thất một người, mà nhìn tình huống này thì sớm muộn gì Nghiêm Phong Hành cũng sẽ thoát khỏi Nghiêm gia.

Kể từ đó, mười mấy năm sau, Nghiêm gia nhất định sẽ đi xuống.

Bởi vì, Nghiêm Phong Hành không chỉ là nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất của Nghiêm gia mà còn là đệ tử giỏi nhất của Nghiêm gia. Mặc dù hắn còn có hai huynh hai muội, nhưng dưới sự dạy dỗ của Huyết Hoàng thì bốn người kia có thể đạt được thành tựu gì chứ?

“Nghiêm Nhân làm người thật đúng là kém cỏi.” Âu Dương Phong lắc đầu rồi thở dài: “Nữ nhi ưu tú thì bị hắn trục xuất khỏi cửa và gạch tên khỏi dòng họ, còn lại chẳng qua chỉ là một đám ăn chơi trác táng, bởi vậy có thể thấy được con đường mà Nghiêm gia đi nhất định sẽ không còn xa, nếu như Nghiêm lão tiền bối còn sống thì sợ rằng những chuyện này cũng không sẽ phát sinh.”

“Đúng vậy, với cách làm người của Nghiêm lão tiền bối thì làm sao lại có một người nhi tử không nên thân như vậy, không biết nếu Nghiêm lão tiền bối biết sẽ xảy việc này, sẽ không hối hận vì lưu tình của hơn ba mươi năm trước mà trở về trực tiếp một chưởng đem hắn đập chết.”

Khi nói đến Nghiêm lão tiền bối, cho dù là Âu Dương Phong hay là Hoa Tùng Duyên thì giọng điệu đều mang theo tôn kính.

Làm cho Hạ Như Phong không khỏi bắt đầu tò mò, Gia Gia trên danh nghĩa của mình rốt cuộc là người như thế náo, nghe bọn hắn nói thì dường như ông và Nghiêm Nhân rất không hòa thuận.

Truyện được đăng tại đây

“Như Phong đại sư, ta trước hết cho người đi an bài chỗ nghỉ ngơi cho các ngươi.” Hoa Tùng Duyên phục hồi tinh thần lại, phát hiện chính mình tựa hồ chậm trễ khách nhân, lúc này có chút áy náy nói.

“Hoa gia chủ, nếu như không ngại cũng không cần kêu ta cái gì đại sư.” Hạ Như Phong thản nhiên cười cười, cũng không có để ý vừa rồi bị Hoa Tùng Duyên bỏ qua.

Hoa Vô Tuyệt cảm kích nhìn Hạ Như Phong, hắn cho rằng nàng là vì mình mới đưa ra quyết định này.

Bất quá lần này, Hoa Vô Tuyệt thật đúng là hiểu lầm, chẳng qua nàng bởi vì quan hệ bằng hữu giữa Nghiêm Phong Hành và Hoa Vô Tuyệt, nếu hắn và Tam ca là bằng hữu thì tự nhiên Hoa Tùng Duyên cũng là trưởng bối Tam ca, nàng sao lại cần trưởng bối tôn kính?

“Ha ha, như vậy nha đầu ngươi cũng đừng gọi ta cái gì Hoa gia chủ, nếu không ngại thì cũng giống Phong Hành gọi ta một tiếng bá phụ đi không?” Hoa Tùng Duyên cười lớn hai tiếng rồi ngồi xuống, mắt hoa đào luôn lơ đãng liền lộ ra mị hoặc.

Điểm này cùng Hoa Vô Tuyệt ngược lại rất giống nhau, hai người không hổ là cha con.

“Tốt.” Hạ Như Phong sờ sờ mũi thản nhiên đáp.

Vô luận ở đâu thì thêm một người bằng hữu cũng sẽ không phải là chuyện xấu, vì vậy nàng cũng không thực sự ngại xưng hô này.

“Ha ha, Tuyệt nhi, ngươi đi sắp xếp chổ ở cho hai vị khách nhân!” Hướng Hoa Vô Tuyệt lặng lẽ trừng mắt nhìn, trên mặt Hoa Tùng Duyên mang theo nụ cười ái muội không rõ.

Hoa Vô Tuyệt lấy lại tươi cười rồi xoay người dẫn Hạ Như Phong và Ma Ngạo Thiên đi ra ngoài.

Mà Hoa Vô Tuyệt an bài chổ ở cho Hạ Như Phong là viện cách vách mình, vốn muốn an bài Ma Ngạo Thiên ở xa chút nhưng đáng tiếc Ma Ngạo Thiên không muốn rời Hạ Như Phong quá xa, ai biểu hắn đã đáp ứng làm hộ vệ ba năm cho Hạ Như Phong.

Trong ba năm, hắn sẽ không rời khỏi nàng, nếu như nàng xảy ra chuyện gì thì ai luyện dược cho mình?

Cho dù là bất đắc dĩ, Hoa Vô Tuyệt chỉ có thể đem hắn an bài ở bên cạnh Hạ Như Phong.

Đêm tối như mực, ánh trăng nhàn nhạt rọi vào từ cửa sổ, chiếu xoay quanh toàn thân thiếu nữ đang nhắm mắt, nàng chậm rãi mở hai mắt, tròng mắt màu đen nhìn về phía trăng rằm trên bầu trời đêm trên cao kia.

Nhẹ nhàng phun ra ngụm trọc khí, nàng đi xuống giường rồi đẩy cửa phòng ra cửa và đi ngoài.

Gió đêm mát lạnh phả vào má, Hạ Như Phong lười biếng duỗi thắt lưng một cái, ngay lúc nàng muốn xoay người trở về phòng thì phía sau bỗng nhiên truyền đến một hơi thở quen thuộc.