Ta chính là một cô nương như thế » Trang 75

Chương 75:

Edit: Đào Sindy

Kiểu lụa mỏng này, không giống kiểu kiệu của nữ nhi đứng đắn, càng giống vũ nữ ca cơ hay nữ tử phong trần sử dụng hơn.

Thấy cỗ kiệu ngừng trước mặt mình, Dung Hà bình tĩnh vỗ con ngựa, chuẩn bị lách qua cỗ kiệu rời đi.

“Nô gia Vân Nương bái kiến Thành An Bá.” Một nữ tử thân mặc sa y tuyết sắc đi ra, dáng người nàng ta đẫy đà, như mật đào chín muồi, tản ra sức quyến rũ nữ nhân hấp dẫn nam nhân. So sánh thân thể nàng ta, tướng mạo của nàng ta lại kém hơn. Mặc dù cả người nàng ta phong trần, nhưng trước mặt Dung Hà, lại thu liễm vô cùng tốt.

Dung Hà nhìn nữ nhân xa lạ trước mắt này không nói gì.

Đỗ Cửu còn có ấn tượng với nữ nhân này, nhưng lần trước hắn nhìn thấy Vân Nương, nàng ta mặc đồ phụ nhân bình thường, tóc thì bao lại, không nghĩ tới mấy tháng trôi qua, nàng ta như biến thành người khác, từ một đóa hoa sơn trà mộc mạc biến thành xà mỹ nữ yêu diễm.

“Cô nương.” Đỗ Cửu mở miệng nói: ” Không biết cô nương có chuyện gì quan trọng?”

“Nô gia dâng hương trở về, trùng hợp gặp được Thành An Bá, muốn thi lễ với Bá gia.” Vân Nương chầm chậm khẽ chào với Dung Hà: “Lần trước đa tạ Bá gia giúp Vân Nương chút sức.”

Sau khi nàng ta đến Kinh Thành, chờ Tạ Khải Lâm trọn vẹn một tháng, đã từng đến Tạ gia bái phỏng, thế nhưng người gác cổng Tạ gia làm sao cũng không cho nàng ta vào cửa, thậm chí còn chế nhạo nàng ta là một nữ tử phong trần đê tiện, vọng tưởng gả vào đại môn Tạ gia, thật sự buồn cười vô cùng.

Đúng, nàng ta rất buồn cười, mơ ước hão huyền, nhưng những… vọng tưởng này không phải Nhị công tử Tạ gia cho nàng ta sao?

Đúng, nàng ta là nữ tử phong trần, không xứng với cửa nhà Tạ gia, nhưng ban đầu là Nhị công tử Tạ gia muốn dẫn nàng ta bỏ trốn, không phải nàng ta xin Tạ Khải Lâm dẫn nàng ta đi, đến tột cùng ai xấu hổ hơn ai, ai càng buồn cười hơn ai?

Cho nên nàng ta không cam tâm, nàng ta muốn tìm Tạ Khải Lâm nói rõ ràng, thế nhưng nàng ta là một nữ tử phong trần không nơi nương tựa, hơn nữa rời đi Kinh Thành đã nhiều năm, không có giúp đỡ từ bốn phía, có thể đi đâu tìm Tạ Khải Lâm?

Đang lúc tuyệt vọng, hộ vệ phủ Thành An Bá dẫn nàng ta đi gặp Tạ Nhị Lang.

Còn nhớ lúc tình thâm, hắn ta vì nàng ta mà vẽ lông mày vẽ tranh, nàng ta gọi hắn ta một tiếng Nhị Lang, hắn ta nói nàng là Thanh Liên, xinh đẹp cao khiết nhất. Thế nhưng nam nhân ngày xưa miệng dỗ ngon dỗ ngọt, hiện nay lại để nàng ta bị hạ nhân Tạ gia nhục mạ, cứ như những thâm tình ngày xưa đều thoảng qua như mây khói.

Lúc nàng ta nhìn thấy hắn ta, hắn ta đang cùng mấy văn nhân ngâm thơ làm phú, dù đeo một chiếc mặt nạ màu bạc, vẫn không tổn hại phong nhã của hắn ta.

Hình như hắn ta không nghĩ tới nàng ta sẽ xuất hiện, sửng sốt thật lâu, mới đi đến trước mặt nàng ta, dùng biểu lộ xa lạ nhìn nàng.

Giống như ảo não, giống như áy náy, nhưng nhiều hơn là xấu hổ.

“Vân Nương. ” Hắn ta mở miệng nói câu nói đầu tiên: “Sao ngươi lại đến Kinh Thành?”

Đúng vậy, một nữ nhân không ai dẫn đường, tiền bạc trên người có hạn, sao tới Kinh Thành được?

Vân Nương cười lạnh nhìn Tạ Khải Lâm: “Nhị Lang, ta thân là nữ tử, ngươi nói ta còn cách nào?” Nói xong câu đó, nàng ta nhìn thấy biểu lộ trên mặt Tạ Khải Lâm trở nên khó coi. Sau đó hình như hắn ta lo lắng mấy người đọc sách khác nhìn thấy nàng ta, liền dẫn nàng ta đến một nơi hẻo lánh.

“Vân Nương, ta xin lỗi ngươi.” Tạ Khải Lâm cho nàng ta một cái hầu bao, bên trong có không ít bạc vụn còn có mấy tấm ngân phiếu, đủ để nàng ta sống ung dung thêm mấy năm, thậm chí đủ để nàng ta mua một viện nhỏ trong Kinh Thành.

“Vẫn là Nhị công tử Tạ gia tốt. ” Vân Nương cười đón lấy hầu bao: “Chỉ là hầu bao chứa bạc thôi, chỉ sợ giá trị cũng phải mấy mười lượng bạc đấy. Không như năm đó, ngươi nuôi một nữ nhân không có tác dụng gì như ta, cầu xin người mua tranh chữ khắp nơi.”

“Vân Nương…”

“Tạ nhị công tử không cần nhiều lời nữa, tuy Vân Nương là người đê tiện, nhưng cũng biết bốn chữ lễ nghĩa liêm sỉ viết như thế nào. ” Vân Nương phúc lễ với Tạ Khải Lâm: “Tạ quân tặng ta một giấc mộng vui vẻ, bây giờ tỉnh mộng, Vân Nương cần phải về rồi.”

“Ngươi đi đâu vậy?” Tạ Khải Lâm mở miệng nói: ” Ngươi là một nữ tử nhu nhược, không chỗ nương tựa trong Kinh Thành, hay để ta cho người sắp xếp chỗ ở…”

“Chẳng lẽ Tạ công tử còn muốn nuôi ta làm ngoại thất à?” Vân Nương cười lạnh: “Công tử dẫn Vân Nương bỏ trốn, đã phụ một nữ tử, chẳng lẽ còn phụ nương tử tương lai của ngươi? Tạ công tử bỏ được, Vân Nương lại không nỡ rồi. Nghiệt, Vân Nương làm qua một lần, không muốn làm lại lần thứ hai.”

Tạ Khải Lâm kinh ngạc nhìn Vân Nương, hình như không nghĩ tới vậy mà nàng lại nói ra tịch thoại này, nửa ngày sau mới nói: “Chuyện cũ không liên quan gì đến ngươi, nên oán là ta. Ngươi đừng tức giận với ta, ta chỉ muốn tìm cho ngươi chỗ sống yên phận, không có ý nuôi ngươi làm ngoại thất, ngươi ở Kinh Thành vô thân vô cố, sao ta có thể để ngươi một thân một mình?”

” Công tử không có ý này, nhưng bí mật sẽ khó giữ nếu nhiều người biết, ai có thể bảo đảm nương tử tương lai của ngươi sẽ không hiểu lầm?” Vân Nương cười khẽ một tiếng, không biết đang cười Tạ Khải Lâm hay đang cười mình: “Ta một thân một mình sống tại Tiết Châu gần hai năm, không phải rất tốt sao? Mặt khác, trái tim nữ nhi yếu mềm, mong công tử thương tiếc phu nhân tương lai ngươi nhiều hơn.”

“Vậy ngươi muốn đi đâu đây?”

“Từ chỗ nào đến, thì về chỗ đó. ” Vân Nương xiết chặt hầu bao trong tay: “Nô gia vốn là cánh tay ngọc mặc người gối, môi son mặc người người, là công tử tặng cho nô gia một giấc mộng vui vẻ, bây giờ tỉnh mộng, tất nhiên nên về nhà.”

“Công tử, nô gia cáo từ. Chúc quân quãng đời còn lại an khang, tử tôn kim ngọc đầy cả sảnh đường.”

“Vân Nương!” Tạ Khải Lâm bắt được tay Vân Nương.

Vân Nương quay đầu nhìn hắn ta: “Công tử luyến tiếc Vân Nương, là muốn nạp Vân Nương vào phủ làm thiếp à?”

Tay Tạ Khải Lâm như hỏa thiêu buông ra, hắn ta áy náy nhìn Vân Nương: “Ta rất xin lỗi, Vân Nương.”

“Tạ công tử không cần nhiều lời. ” Vân Nương rủ mí mắt xuống, nhìn y phục mình bị níu, bộ y phục này nàng ta luôn không dám mặc, hôm nay cố ý mặc vào. Bên trên váy còn thêu hoa sen hắn ta thích nhất, nhưng hiện tại hắn ta sẽ không chú ý tới những thứ này: “Nếu quả thật công tử thẹn lòng với Vân Nương, thì mong công tử trả lời Vân Nương một vấn đề.”

“Ngươi cứ hỏi.”

“Năm đó ngươi dẫn Vân Nương bỏ trốn, thật sự muốn vui vẻ ở bên Vân Nương không?”

Tạ Khải Lâm trầm mặc không nói gì.

Sắc mặt Vân Nương trắng bệch cười: “Nô gia đã hiểu.”

Lần nữa nhìn thấy Đỗ Cửu, đoạ ký ức ẩn sâutrong đầu liền hiện ra, nàng ta cười như không có việc gì, quay đầu nhìn về phía bảng hiệu trên cửa chính Ban gia: “Nô gia không còn ý gì khác, chỉ là hôm nay có duyên gặp được Bá gia, chỉ muốn tạ ơn Bá gia.”

“Mặt khác…” Vân Nương cười yêu diễm một tiếng, vô cùng phong trần: “Phúc Nhạc Quận Chúa là một cô nương tốt, mong Bá gia đối xử tốt với nàng ấy.”

Lúc nàng ta nói lời tạ ơn với Dung Hà, không có hành đại lễ, nói xong câu đó, chặt chẽ hành đại lễ.

Không ai biết, đối với nàng ta mà nói, đoạn thời gian hoang đường kia, may mắn duy nhất là nàng ta gặp được một cô nương tốt. Năm đó nếu Ban Hoạ nhẫn tâm, không nói đạo lý, nàng ta đã sớm đầu một nơi thân một nẻo, sao còn có thể sống đến hôm nay?

Nàng ta không chỉ một lần nghĩ tới, có lẽ lúc trước Phúc Nhạc Quận Chúa đã đoán được nàng ta và Tạ Khải Lâm không lâu dài, cho nên không chỉ không oán hận nàng ta, ngược lại đưa nàng ta một khoản tiền bạc.

Dựa vào khoản tiền bạc này, nàng ta mới có thể đi đến Kinh Thành, lần nữa nhìn thấy nam nhân khiến nàng ta oanh oanh liệt liệt một phen.

Kẹt kẹt.

Đại môn Ban phủ mở ra, Ban Hằng từ sau cửa đi tới, nhìn thấy giữa cửa lớn nhà mình đứng nhiều người như vậy, nghi ngờ nhìn về phía Dung Hà.

To gan lớn mật, vậy mà chạy đến cửa Ban gia họ cùng nữ nhân **, đây là gây sự mà?

“Đệ chắn tại cửa ra vào làm gì, muốn cùng ra ngoài hay không?” Ban Họa đi sau lưng thấy Ban Hằng ngây ngốc đứng ở cửa ra vào, đưa tay chọc chọc hắn, thò đầu ra nhìn xung quanh.

“Tỷ!”

Ban Hằng không kịp cản, đành phải bất đắc dĩ sờ mặt, đi sau lưng tỷ hắn ra ngoài.

Ban Họa nhìn thấy cửa nhà mình đứng không ít người, cũng sửng sốt một chút, nhưng đầu tiên nàng thấy không phải Dung Hà, mà là Vân Nương.

“Là ngươi?” Ban Họa kinh ngạc nhìn Vân Nương, hai năm qua đi, Vân Nương đã đẹp hơn trước kia, nhưng Ban Họa nhìn một cái đã nhận ra nàng ta.

“Quận Chúa. ” Vân Nương cung kính cúi đầu với Ban Họa: ” Trên đường nô gia gặp Thành An Bá, bởi vì Thành An Bá có ân với nô gia, cho nên nô gia đặc biệt xuống kiệu nói lời cảm tạ với hắn.” Đây là giải thích với Ban Họa, lí do nàng ta đứng chung với Dung Hà trước cửa Ban gia.

Lúc này Ban Họa mới chú ý tới Dung Hà, nàng quan sát trời, sắc trời đã không còn sớm: “Sắp chạng vạng tối, chàng ăn cơm chưa?”

Đối với người Ban gia mà nói, chưa ăn cơm, là vấn đề rất trọng yếu.

Dung Hà từ trên lưng ngựa bước xuống, đi đến trước mặt Ban Họa: “Ta không đói bụng, nghe nói có người tìm nàng gây phiền phức, cho nên ta tới đây xem.”

Phiền phức?

Ban Họa ngốc trong chốc lát, mới hiểu được Dung Hà là nói ai, nàng vội ho một tiếng: “Ta không gặp hắn, người đã bị Nghiêm gia dẫn đi.”

Dung Hà cười cười: “Ta biết.”

Nhưng mà nụ cười dịu dàng lúc này của y không hấp dẫn được Ban Họa, bởi vì lực chú ý của Ban Họa đã trôi dạt đến trên người Vân Nương. Nàng đi đến bên người Vân Nương, mắt nhìn kiệu nhỏ lụa mỏng sau lưng nàng ta, và trang điểm trên mặt nàng ta, không hỏi nàng ta hiện tại ở đâu, chỉ nói: “Ngươi… Khi nào thì về Kinh Thành?”

“Năm ngoái đã đến Kinh Thành. ” Vân Nương không nói lần kia xém chút dùng cây chốt cửa đập trúng Thành An Bá, chỉ nói: ” Quận Chúa thuận lợi chứ?”

“Mọi chuyện đều tốt. ” Ban Họa nhớ tới những chuyện năm đó Tạ Khải Lâm và Vân Nương bỏ trốn, thở dài: “Ngươi không nên về đây.”

” Từ nhỏ Vân Nương đã lớn lên ở Kinh Thành, nơi khác mặc dù tốt, nhưng cuối cùng không phải cố hương của ta, một thân một mình sống cũng không có ý nghĩa. ” Vân Nương cúi đầu cười: “Nhìn thấy Quận Chúa mọi chuyện đều tốt, Vân Nương liền yên tâm.”

Ban Họa biết nàng ta nói gì, xùy cười một tiếng: “Chuyện cũ như gió, không cần nhắc lại, kệ hắn thôi.”

“Đúng vậy.” Vân Nương cười theo: ” Năm đó nô gia không hiểu chuyện, làm hại Quận Chúa chịu nhiều uất ức, đời này chỉ sợ không thể hoàn trả lại Quận Chúa rồi.”

“Chuyện này liên quan gì đến ngươi. ” Ban Họa lắc đầu: “Người phụ ta còn chưa áy náy, ngươi hổ thẹn làm gì?”

Vân Nương ngẩng đầu, thấy Dung Hà đứng cách hai người bọn họ không xa, lo lắng mình nhắc tới Tạ Khải Lâm, sẽ khiến Thành An Bá hiểu lầm với Quận Chúa, liền không lên tiếng nhắc chuyện cũ. Trong nội tâm nàng ta hổ thẹn với Ban Họa, lại nghe nói những tin đồn bên ngoài, lo lắng Thành An Bá không tốt với Ban Họa, Ban Họa sẽ chịu ấm ức.

Nữ nhân sợ gả sai phu, tính cách Phúc Nhạc Quận Chúa và Thành An Bá khác biệt lớn như vậy, nàng ta thật lo lắng Thành An Bá để ý đến quá khứ của Quận Chúa.

Nàng ta tự cảm thấy thân phận mình thấp hèn, nếu đứng chung một chỗ với Ban Họa quá lâu, sẽ khiến những người khác nói xấu Ban Hoạ, nhân tiện nói: “Quận Chúa, không còn sớm nữa, nô gia cáo lui.”

“Trời đã trễ như vậy. ” Ban Họa thấy Vân Nương ngồi cỗ kiệu che chắn không quá kín, liền gọi tới hai tên hộ vệ: “Bọn họ đều là người giỏi của Ban gia, lúc này đường tối đen ít người, để bọn họ đưa ngươi về.”

Vân Nương vội vàng lắc đầu nói: “Sao vậy được?”

“Đừng chối từ, để ngươi về như vậy ta không yên lòng.” Ban Họa khoát tay áo:” Cứ thế quyết định.”

Cứ việc Ban Họa dùng giọng điệu ngang ngược không cho thương lượng, trong lòng Vân Nương lại ấm áp, nàng ta không tiếp tục từ chối, chỉ thi lễ với Ban Hoạ, ngồi vào trong kiệu nhỏ lụa mỏng.

Mấy kiệu phu trong lòng vốn khinh thường nữ tử phong trần như Vân Nương, thế nhưng thấy nàng ta quen biết quý nhân như Quận Chúa, quý nhân còn tự thân phái hộ vệ đưa nàng ta về, trong lòng không khỏi có thêm vài phần kính sợ. Với bách tính bình thường mà nói, người giữ cửa cho nhà quý nhân, cũng đã không tầm thường, bọn họ không dám đắc tội.

Sau khi Vân Nương đi, Ban Họa quay đầu nhìn Dung Hà: “Chàng không đi, chẳng lẽ muốn đứng ở cửa nhà ta làm thần báo bên tai*?”

* ví với kẻ hay mách lẻo, ton hót.

“Chớ nói thần báo bên tai, dù làm mã phu* cho Họa Họa ta cũng làm. ” Dung Hà nhìn kiệu nhỏ xa lụa mỏng, không biết vì sao, y cảm thấy nữ nhân Vân Nương chỉ sợ không phải trùng hợp đi ngang qua, nàng ta đến tìm Họa Họa hay sao?

*phu xe

Thế nhưng sau khi nhìn thấy Ban Hoạ, sao không nói lời nào?

Chẳng lẽ nguyên nhân là vì y ở đây?

“Thôi thôi, nếu để người khác biết ta để người khiêm tốn như chàng làm mã phu, vậy ta sẽ bị ngàn người chỉ trỏ rồi. ” Ban Họa sờ cổ ngựa của Dung Hà: “Mau trở về đi, ngày mai đại hôn Nhị Hoàng Tử, chàng còn phải vào cung sớm, tối nhớ ngủ sớm.”

“Được.” Dung Hà cười, không nhắc chuyện Nghiêm Chân với Ban Hoạ, Ban Họa cũng không giải thích gì với y, hai người bèn nhìn nhau cười, Dung Hà trở mình lên ngựa.

“Đây là một con ngựa tốt. ” Ban Họa vỗ cổ ngựa: “Có tên chưa?”

“Chưa.” Ngựa của Dung Hà màu đỏ thẫm, bên trán còn có một sợi lông trắng, lông tóc bóng loáng, hai mắt hữu thần, bốn vó tráng kiện hữu lực, là ngựa tốt hiếm có.

Con ngựa cọ xát trên người Ban Họa, hình như rất thân cận nàng.

Dung Hà thấy tính nết con ngựa này không tốt, vậy mà thân cận Ban Họa như thế, nhân tiện nói: “Không bằng nàng đặt tên cho nó đi?”

“Lông của nó hồng như vậy…”

Đỗ Cửu lập tức dựng lỗ tai, con ngựa này là ngự tứ bảo mã vạn kim khó được, tên không thể quá tùy tiện.

“Gọi là Bạch Ngọc Cao đi.”

Lông đỏ thì tại sao gọi là Bạch Ngọc Cao chứ, không phải gọi là Hồng Ngọc Cao, Hồng Tảo Cao à?

Không đúng, tuấn mã uy phong lẫm lẫm như thế, sao có tên thô tục như vậy? !

“Vì sao… Nghĩ tới cái tên này?” Dung Hà cũng không ngờ tới ngựa yêu của mình sẽ bị đặt cái tên tuỳ ý như vậy, mà con ngựa này còn đần độn cọ tay Ban Họa. Làm chủ nhân, nên dùng trách nhiệm nghiêm túc với ngựa yêu, Dung Hà cảm thấy mình còn có thể thay con ngựa tranh thủ một chút.

“Cả người nó màu đỏ, lông trắng chỗ trán là dễ thấy nhất. ” Ban Họa dịu dàng sờ cổ con ngựa: “Gọi Bạch Ngọc Cao phù hợp rồi.”

Dung Hà há to miệng, cuối cùng gật đầu nói: “Nàng nói đúng, tên này quả thật rất phù hợp.”

Đỗ Cửu: Các người… Vui vẻ là được.

“Họa Họa rất thích con ngựa này?” Dung Hà thấy nàng đặt tất cả lực chú trên con ngựa của mình, rạp người trên lưng ngựa nhìn Ban Họa: ” Trong phủ ta còn có một con ngựa cùng loại, ngày mai ta sẽ bảo người dẫn đến cho nàng.”

“Không được. ” Ban Họa lắc đầu: “Con ngựa kia nhất định là đồng bạn của Bạch Ngọc Cao, vẫn nên giữ nó ở quý phủ chơi chung với Bạch Ngọc Cao. Ta có ngựa của mình, nhưng từ nhỏ thích ngựa, nhìn thấy ngựa xinh đẹp thì không nhịn được muốn sờ một chút.”

Lúc nàng còn rất nhỏ, tổ phụ đã cho nàng ngồi trên lưng ngựa chơi, kể cho nàng nghe chuyện trên chiến trường, còn có cố sự của tướng lĩnh và con ngựa của mình, đến mức từ nhỏ nàng đã tạo thành một quan niệm, ngựa là đồng bọn của mình, dù nó già, cũng phải nuôi nó thật tốt, không thể tùy ý vứt bỏ, không thể tùy ý thay thế.

Dung Hà nhớ tới, quả thật Ban Hoạ thường cưỡi một con ngựa màu trắng: “Là một con ngựa trắng?”

“Đúng.” Ban Họa gật đầu: “Nó tên Mặc Ngọc, là bệ hạ thưởng xuống.”

“Mặc Ngọc?” Dung Hà nhịn không được cười lên, một con ngựa trắng tên là Mặc Ngọc?

“Ừ, cặp mắt của nó rất đẹp, giống như mặc ngọc. ” Nhắc đến ngựa yêu của mình, Ban Họa vô cùng kiêu ngạo: “Sau này có cơ hội, ta dẫn nó so kỵ thuật với chàng.”

“Được.” Dung Hà đồng ý.

Mặt Đỗ Cửu không thay đổi nghĩ, ngựa nhà mình gọi Mặc Ngọc, ngựa nhà khác gọi Bạch Ngọc Cao, không thêm chữ Cao phía sau không phải tốt hơn sao?

“Được rồi. ” Ban Họa thu tay từ người con ngựa: “Chàng về đi.”

Dung Hà nhìn Ban Họa, mắt của nàng rất đẹp, giống như một hồ nước, sạch sẽ trong suốt, sạch sẽ đến khiến y kém chút không dời nổi mắt. Thế nhưng đôi trong mắt sạch sẽ này, không có không bỏ, không có lưu luyến, thậm chí không nhìn thấy bao nhiêu tình nghĩa.

Nàng không thích y, hoặc nói… Không động tâm với y.

Nàng nhìn ánh mắt y, giống như đang nhìn một vật trang trí ưa thích, một con Khổng Tước xinh đẹp, có kinh diễm, có thưởng thức, thiếu hụt duy nhất chính là tình cảm giữa nam và nữ.

“Cáo từ.” Dung Hà cười.

“Ừm. ” Ban Họa cười đến mặt mày cong cong, khoát tay với Dung Hà: “Đi thong thả.”

Tiếng vó ngựa nhẹ vang lên, đợi bóng dáng Dung Hà không thấy nữa, Ban Họa quay đầu nói với Ban Hằng: “Đi, trở về.”

“Tỷ, chúng ta không đi biệt trang nữa à?” Ban Hằng vốn muốn đi chôn ít bạc, không nghĩ tới ra ngoài liền gặp Dung Hà, một tới hai đi kéo thời gian cho tới bây giờ.

“Không đi.” Ban Họa ngẩng đầu nhìn lên trời: “Trời gần tối rồi, lần sau đi.”

“Được thôi.” Ban Hằng có chút thất vọng, chôn bạc hai lần, hắn đột nhiên cảm thấy, loại cảm giác đào hố chôn bạc này thật thoải mái, hắn có chút thích trò chơi này rồi.

Quý nhân ở cách lầu của Vân Nương một khoảng cách, mấy kiệu phu đi nhanh một đường, còn chưa tới lầu, trời đã dần tối.

Càng đến gần làng chơi, thân phận người lui tới càng phức tạp, có đôi khi gặp được mấy tửu quỷ mượn rượu làm càn không nói lý, bọn họ phải cẩn thận ứng phó. Vừa mới vào cửa ngõ, liền có một nam tử y phục lộn xộn, ăn mặc thư sinh trẻ tuổi đi ra.

Hắn đi lung la lung lay trên đường, trong miệng còn lẩm bẩm nói nhỏ, hình như phàn nàn quan trường bất công, lại như đang chửi mắng thân bằng*. Sau đó hắn đụng đầu vào cỗ kiệu, té ngã ra đất. Hắn đang muốn mở miệng mắng to, nào biết được một nam nhân đi đến trước mặt hắn, rút ra đại đao sang loáng, dọa hắn lập tức không rên một tiếng.

*người thân bạn bè

Ở Đại Nghiệp, người có thể mang theo binh khí hành tẩu, đều có thân phận đặc biệt, tỉ như binh sĩ, nha dịch, hộ vệ quý nhân phẩm cấp cao, bách tính bình thường ai dám khiêng đao đi trên đường cái, không đến hai mươi bước đã bị đưa đến nha môn.

Hắn nghĩ ngồi trong kiệu nhỏ lụa mỏng là hoa khôi nào đó được quý nhân yêu thích, cho nên mới phái hộ vệ đưa về, thế là mấy người đi đường này sau khi rời đi, mới dám nhỏ giọng mắng.

“Chỉ là □□, có gì đặc biệt hơn người, chờ đại gia ta… Thi đậu Trạng Nguyên, ngay cả Công Chúa cũng có thể cưới. Trong sách có, có Nhan Như Ngọc, nữ nhân không là thứ tốt lành gì…” Hắn nấc rượu, từ dưới đất bò dậy, người dính bụi cũng không phủi, liền lảo đảo đi ra.

Đi đến đầu ngõ thưa thớt, hắn nhìn thấy hai hắc y nhân cầm cây đao to mọng từ trong bụng nam nhân □□, dọa hắn kém chút ói hết đồ trong bụng ra. Nhưng có lẽ bởi vì trước đó bị người cầm đao dọa giật mình, hắn nhịn không phát ra tiếng, cho đến khi hắc y nhân rời đi thật lâu sau, hắn mới dám vịn tường đến gần nam nhân ở dưới đất.

Không biết dẫm trúng gì trên đất, hắn nhào tới trước một cái, vừa vặn ngã ở trước mặt nam nhân béo. Tay chống trên mặt đất dinh dính, hắn mượn ánh sáng trăng sao yếu ớt, nhìn tới bàn tay dính gì gì, cúi đầu ngửi ngửi, rốt cục nhịn không được nôn mửa.

“Giết người… Giết người rồi!”

“Giết người rồi!”

Người đọc sách đáng thương này, đây là lần la lên lớn nhất trong đời, dọa nhiều nhà bật đèn, đưa người tới nha môn.

Thân phận người chết rất nhanh xác định, một Công bộ Lang trung tòng Ngũ phẩm, tại quý nhân Kinh Thành đầy đất, thân phận người này cũng không cao. Nhưng người này họ Triệu, là Triệu thị nhất tộc chi nhánh, tổ tiên mấy đời thừa kế tước vị quý tộc.

Tộc trưởng Triệu thị nhất tộc là Triệu Lực, trưởng tử của ông ta Triệu Tuấn đương nhiệm Binh bộ Tả thị lang, nhị tử Triệu Trọng chính là thích sứ Tiết Châu. Người Triệu gia làm việc khiêm tốn vô cùng, ngày thường ở Kinh Thành cũng không thấy được, duy nhất có thể lấy ra làm đề tài nói chuyện, là con thứ ba chết yểu nhà họ.

Nguyên nhân là con thứ ba Triệu Gia chết yểu định ra thông gia với Phúc Nhạc Quận Chúa từ bé, sau đó đứa nhỏ này chết yểu, cửa hôn sự này tự động hết hiệu lực. Sau đó Tạ gia lại từ hôn Ban Hoạ. Thế là việc Triệu Gia Tam Lang mất sớm, liền trở thành bằng chứng Ban Họa khắc phu. Cứ việc người Triệu gia một lần lại một lần giải thích, là thân thể hài tử nhà bọn họ không tốt, không liên quan đến Ban Hoạ, nhưng mà đám người yêu thích bát quái, không thèm để ý ý kiến của người trong cuộc, thậm chí cảm thấy Triệu Gia đang nịnh nọt Ban gia mới nói như vậy, cảm thấy suy nghĩ của bản thân rất đúng.

Có đề tài nói chuyện, có chủ đề, ai sẽ để ý ý kiến của người trong cuộc, ai biết người trong cuộc có nói láo không chú?

Người chết là Triệu Cổ đường đệ tộc trưởng Triệu Lực, Triệu Cổ thuộcphái không màn chính sự, hoàn khố thông thạo ăn uống cá cược chơi gái sa đọa, Ban Hoài làm đại biểu phái hoàn khố không thích dạng chơi đùa này, nhưng hai loại hoàn khố ngứa mắt lẫn nhau, cho nên rất ít lui tới với nhau.

Trên người Triệu Cổ có hai vết đao chém, từ trước bụng xuyên thấu ra sau lưng, có thể thấy được sức của hung thủ rất lớn, có thể là hai người.

Ai sẽ ra tay giết một hoàn khố không có tác dụng như thế? Phải biết ngày mai là đại hôn Nhị Hoàng Tử, trong Kinh Thành cam đoan hôn sự ngày mai không có bất ngờ gì xảy ra, cộng thêm rất nhiều người tiến hành nghiêm mật giám sát nội thành.

Loại tình huống này, còn có người ám sát thành công, mà bọn họ lại không tìm thấy bóng dáng hung thủ, cho thấy rất thâm sâu.

Vì không để hôn sự xảy ra rủi ro, chuyện ám sát bị tạm thời áp xuống. Sáng sớm hôm sau, trong Kinh Thành một mảnh đỏ, Tạ gia chuẩn bị xong đồ cưới nhấc ra cửa, mặc dù không phải “Mười dặm trang sức đỏ” chân chính, nhưng cũng để dân chúng Kinh Thành thấy được không ít náo nhiệt.

Ban Họa đang ngủ, nghe bên ngoài thổi sáo đánh trống, nàng kéo chăn trùm đầu, che đầu muốn tiếp tục ngủ, thế nhưng thổi sáo đánh trống kết thúc, lại là tiếng pháo nổ lốp bốp, nàng tức giận đến ngồi dậy: “Bên ngoài sao ồn ào vậy? !”

“Quận Chúa, ngài đã quên, hôm nay là đại hôn Nhị Hoàng Tử và tiểu thư Tạ gia. ” Như Ý biết Quận Chúa tức giận rời giường, bận bịu nhỏ giọng trấn an: ” Bên ngoài bách tính chật ních xem náo nhiệt, chỉ sợ phải náo nhiệt một hồi đấy.”

“Ngươi không nói ta cũng quên. ” Ban Họa vuốt huyệt thái dương, cả người nằm uỵch xuống giường, lười nhác như một cọng mì: “Thật không muốn rời giường.”

“Ngài không dậy nổi cũng không sao, trước tiên nô tỳ hầu hạ ngài rửa mặt súc miệng. ” Như Ý dịu dàng cười nói: ” Điểm tâm ta bảo người bưng vào phòng cho người dùng nhé?”

“Ừm.” Ban Họa uể oải nằm sấp trong chăn, ngay cả mặt cũng không muốn nâng lên.

“Tân lang tới đón tân nương tử rồi!”

“Tân lang đâu? !”

Đội kỵ mã nghênh đón tân nương đã đến cửa Tạ gia, mọi người mới phát hiện, tới đón Tạ Uyển Dụ tiến cung không phải Nhị Hoàng Tử, mà là quan viên Lễ bộ. Nụ cười của người Tạ gia có chút cứng ngắc, nhưng trên mặt không biểu lộ ra.

Dựa theo quy củ, Hoàng Tử cưới Hoàng Tử Phi, xác thực không cần tự mình đến, cũng có thể từ Lễ bộ đón dâu thay. Nhưng nếu như ở Kinh Thành, các Hoàng Tử bình thường đều sẽ cho Nhạc Gia mặt mũi, tự mình đến đây cưới tân nương, lúc trước Thái Tử cưới Thái Tử Phi, cũng là Thái Tử tự mình ra mặt.

Đến tột cùng Nhị Hoàng Tử có ý gì, không cho Tạ gia mặt mũi như thế?