Ta chính là một cô nương như thế - Trang 70

Chương 70:

Edit: Đào Sindy

Ban Họa nghe Âm thị nói như vậy, lắc đầu: “Vậy Thái Tử không thích nàng sao?”

Lúc trước có mấy người ứng tuyển Thái Tử Phi, là Thái Tử kiên trì chọn Thạch thị, nếu như không phải có tình cảm, Thái Tử cần gì phải kiên trì như vậy?

“Có một số phu thê ngay từ đầu là oan gia, sau đó lại thành oan gia vui vẻ, có một số phu thê ngay từ đầu tình sâu như biển, cuối cùng cả hai nảy sinh chán ghét. ” Âm thị nghĩ đến nữ nhi đã đính hôn với người khác, liền có ý nói thêm vài lời với nàng: “Cho dù tình cảm tốt, nhưng ở chung không tốt, cuối cùng cũng sẽ bị hao mòn hầu như không còn. Người thông minh, chú trọng nhân tâm.”

Ban Họa nghĩ: “Ý của người là, sau khi con thành thân, nên nắm lấy trái tim Dung Bá gia?”

“Vi nương nói đúng, người khác trân quý thì tốt, nhưng cũng đừng vì yêu mà hèn mọn ” Âm thị đau lòng sờ lên đỉnh đầu Ban Họa: “Thân là nữ nhi, cũng nên yêu bản thân hơn một chút. Nữ nhân thông minh, phải học cách làm cho nam nhân tiếc thương con như bản thân họ.”

“Ừm” Ban Hoài ở bên cạnh gật đầu:”Như ta yêu quý mẫu thân con.”

Nam nhân thông minh, lúc đối mặt với nữ nhân mình quý mến, nhất định không thể quá cần mặt mũi, đây không phải sợ vợ, là yêu. Luôn có người cảm thấy, dỗ ngon dỗ ngọt vô dụng, yên lặng làm thì tốt, Ban Hoài đối với việc này khịt mũi coi thường. Nam nhân tốt không chỉ yên lặng nỗ lực, còn phải biết dỗ nữ nhân vui vẻ, không phải nữ nhân gả cho ngươi, sinh con dưỡng cái lo liệu việc nhà, liền cầu ngủ cạnh mình là cọc gỗ hay cặn bã?

Ban Hoài ôm loại tư tưởng giác ngộ này, tự nhận mình là nam nhân tốt nhất Đại Nghiệp, cứ việc người khác không thừa nhận, nhưng ông vẫn có tự tin như cũ.

“Mẫu tử chúng ta nói chuyện, ông chớ xen mồm.” Mắt Âm thị nhìn trà trước mặt ông, lại nói: ” Uống trà lạnh, cẩn thận dạ dày lại không thoải mái.”

“Ai!” Ban Hoài lên tiếng, ngoắc tay bảo hạ nhân đổi một chén trà cho mình.

Ban Hoạ và Ban Hằng yên lặng nhìn phụ mẫu, trao đổi ánh mắt lẫn nhau, lộ ra một nụ cười hiểu rõ.

“Đến đây, hai mẫu tử chúng ta ra sau viện nói chuyện. ” Âm thị đứng người lên, nói với Ban Họa: ” Trong vườn hoa nở, đúng lúc để con và ta đi dạo cùng nhau.”

Ban Họa nghe lời đứng người lên, đi theo sau lưng Âm thị.

Sau khi tước vị Ban Hoài thăng lên làm Quốc Công, một số cửa bị khoá đã mở ra. Đây là một toà phủ đệ xây dựng theo phẩm cấp Quốc Công, Hoàng Đế giao nó cho Ban gia, cũng coi như đền bù tổn thất, nhưng người Ban gia đem về, lấy một số thứ sai quy chế, lại khóa cửa viện, mới thanh thản ổn định ở lại.

Nhân khẩu Ban gia không nhiều, dứt khoát chụm mấy cửa và sân vườn lại, tu bổ thành một vườn hoa lớn. Mặc dù người trong nhà đều không chú trọng, nhưng bọn họ có tiền, cho nên mời hạ nhân tới xử lý khu vườn xinh đẹp, không có việc gì tới đi dạo viện một vòng, tâm tình cũng vui vẻ hẳn ra.

“Họa Họa, con thật sự đồng ý gả cho Thành An Bá?” Chỉ cần nhớ tới hôn sự giữ nữ nhi và Dung Quân Phách, Âm thị đã cảm thấy không an tâm trong lòng, luôn cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, thế nhưng hết lần này tới lần khác bà lại nói không ra không đúng ở đâu.

“Sao vậy?” Ban Họa không hiểu nhìn Âm thị: “Mẫu thân, có phải người không thích Thành An Bá?”

Âm thị lắc đầu: “Ta không có ý kiến với Thành An Bá, chỉ là lo lắng con gả cho hắn, cuộc sống mai sau không ổn.”

“Không tốt con liền về nhà ngoại. ” Ban Họa không để ý lắm nói: ” Dù sao mọi người cũng sẽ không bỏ mặc con.”

“Đứa nhỏ ngốc, hôn nhân đại sự, há có thể xem như trò đùa?” Âm thị thấy nữ nhi thoáng hơn cả mình, tự mình nói nhịn không được cười rộ lên theo: “Con đó, lúc nào mới có thể khiến vi nương yên tâm?”

” Thật hơi khó, chờ con tám mươi tuổi, người một trăm tuổi, người cũng không yên tâm về con đâu. ” Ban Họa nắm tay áo Âm thị lắc lắc: “Ai bảo con là nữ nhi người chứ?”

“Một trăm tuổi?” Âm thị lắc đầu: “Ta không muốn sống lâu như vậy, ngại cả người.”

“Ai dám ghét bỏ người, nhà có một người già, như có một bảo vật. ” Ban Họa nắm chặt tay Âm thị: “Mẫu thân, người phải theo giúp con cả đời.”

“Được được được, bên con cả đời.” Âm thị chỉ trán Ban Hoạ: “Lớn như vậy, còn nũng nịu với ta, biết xấu hổ hay không?”

“Ở trước mặt mẫu thân, ta vĩnh viễn là trẻ con.” Ban Họa cười hì hìnói: ” Không xấu hổ, không có chút xấu hổ nào.”

Trước đại hôn Nhị Hoàng Tử ba ngày, năm Dung Hà gần hai mươi ba được điều nhiệm làm Lại bộ Thượng thư, cả triều xôn xao, có người cho rằng Dung Hà còn quá trẻ, không chịu nổi trách nhiệm này.

“Xưa đã có Tể Tướng tám tuổi, tiền triều có Trạng Nguyên chín tuổi, vì sao triều ta không thể có một Thượng Thư hai mươi ba tuổi?” Hộ bộ Thượng thư Diêu Bồi Cát nói: “Từ nhỏ Thành An Bá đã có kỳ tài, sau khi vào triều, làm việc cẩn trọng, được bệ hạ nhiều lần ngợi khen, chẳng lẽ chư vị đại nhân nghĩ quan viên triều ta không bằng triều trước sao?”

“Diêu đại nhân, cũng không thể nói như vậy, đứa bé tám tuổi làm Tướng là bởi vì đúng lúc hắn gặp loạn thế, trạng nguyên chín tuổi tiền triều, chưa hẳn tốt, triều ta phồn vinh hưng thịnh, bốn biển thái bình, không cần học triều họ?”

“Thế nhưng Thành An Bá có kỳ tài, sau khi trưởng thành có đại tài, vị đại nhân này sao lại phản đối Thành An Bá, còn lấy hiện tại, lớn chưa hẳn tốt đến phản bác ta, hay ngươi có tự tin làm tốt hơn so với Thành An Bá, cho nên mới nói chuyện này?”

“Ngươi, ngươi…”

Vị quan viên bị Diêu Bồi Cát ép không thành câu, hồi lâu mới nói: “Ngươi đang cưỡng từ đoạt lý.”

“Ôi nha, đây là tranh luận nhưng nói người ta là cưỡng từ đoạt lý. ” Hầu Gia nhàn tản đứng ra nói xoáy: “Xem ra vị đại nhân này ăn khớp chính là, ai nói không lại ta, chính là tài hoa không bằng ta, ai nói hơn ta, thì chính là cưỡng từ đoạt lý. Thật là có ý tứ, có ý tứ.”

“Cũng không phải, theo chúng tathấy, Thành An Bá làm Lại bộ Thượng thư rất tốt. Thành An Bá làm người đoan chính, lúc kiểm tra đánh giá công trạng quan viên, cũng theo công bằng mà làm, đây không phải là là một chuyện tốt sao?” Một Bá gia nhàn tản khác cũng đứng dậy, cùng Hầu Gia kẻ xướng người hoạ, thật giống như ai phản đối Dung Hà làm Lại bộ Thượng thư đều là làm quan không được khá, chột dạ mới không cho Dung Hà nhậm chức đấy.

Đọc FULL truyện tại đây

Những huân tước nhàn tản này ngày thường ở đại triều hội không mấy mở miệng, hôm nay mấy người này vậy mà một xướng một họa giúp Dung Hà nói chuyện, dẫn tới những các quan văn giao hảo với Dung Hà liên tiếp ghé mắt, những hoàn khố này hôm nay thế nào, thiên hạ hồng vũ hay là đầu óc xảy ra vấn đề, vậy mà lại ra giúp bên họ nói chuyện?

Người có đầu óc linh hoạt đột nhiên nghĩ đến, mấy hoàn khố này bình thường có giao hảo cùng Ban Hoài, Ban Hoài bởi vì có hiếu kỳ nên không vào triều, nhưng mấy hoàn khố này đều đến đại triều hội, muốn đến tìm chút cảm giác tồn tại đây mà.

Hôm nay đang… Giúp đỡ con rể tương lai của Ban Thuỷ Thanh tìm lại mặt mũi?

Đám công tử bột ăn khớp rất đơn giản, tất cả mọi người là cá mè một lứa, có rượu ngon cùng dùng chung, có đại nạn liền phần ai nấy bay, nhưng đủ khả năng giúp một tay, bọn họ vẫn có thể giúp đỡ. Nói thí dụ như giúp đỡ con rể tương lai Ban Hoài đứng vững, thuộc về phạm vi đủ khả năng.

Nếu bàn về mồm mép công phu, quan văn chững chạc đàng hoàng không phải đối thủ của những hoàn khố này? Cũng không lâu lắm, quan viên phản đối Dung Hà làm Lại bộ Thượng thư, liền bị đám công tử bột dẫn tới trong khe, nhao nhao im miệng.

Ngươi nói Thành An Bá muốn làm Lại bộ Thượng thư không? Không quan trọng, quan trọng là … Bọn họ không thể bại bởi miệng của mấy hoàn khố, chuyện này thật mất mặt mà?

Là quan văn thì không thể sợ, xắn tay áo lên!

Lúc chiến tranh quan văn và quan văn, biến thành chiến tranh quan văn và hoàn khố, nhìn điệu bộ này, còn là hoàn khố chiếm ưu thế.

Thời khắc mấu chốt, đám quan chức triều Đại Nghiệp, rốt cục lần đầu tiên nhìn thẳng vào lực lượng hoàn khố.

Vân Khánh Đế sớm đối với mấy người không có việc gì liền chít chít oa oa, các loại lời của quan văn thật thì khó nghe dính lại nhau, nhưng ông là một Hoàng Đế thích sĩ diện, một người coi trọng thanh danh Hoàng Đế, cho nên khi quan văn nói lời khó nghe, còn không thể không giả bộ như “Ái khanh ngươi nói đạo lý hay lắm, trẫm tiếp nhận đề nghị của ngươi”.

Nhận chân cả nhà ngươi ấy, mỗi lần thậm chí Vân Khánh Đế nghĩ chiếu vào những quan văn không có mắt này nói xong, vậy mà ông nhịn được.

Cho nên ông thích người Ban gia, bởi vì người Ban gia từ trước tới giờ không đối nghịch với ông, từ trước tới giờ cũng không ra vẻ thanh cao, được ông ban thưởng vui vẻ vô cùng, đây mới là triều thần khiến người ta thư thái, ông thích ban thưởng cho thần tử như thế, nhìn ánh mắt bọn họ vừa sùng bái vừa vui mừng, mỗi ngày ông đều có thể ăn thêm nửa bát cơm.

Mắt thấy những hoàn khố khiến mấy quan văn ông ngứa mắt tức giận đến mặt đỏ tới mang tai, trong lòng Vân Khánh Đế rất hưởng thụ, trên mặt lại cau mày, một bộ không vui. Cho đến khi một quan văn râu ria hoa râm giận quá mức, bịch một tiếng ngã trên đất, Vân Khánh Đế mới bảo người đi gọi thái giám, thuận tiện nói: “Chư vị ái khanh không cần nhiều lời, trẫm nghĩ Dung khanh rất thích hợp với chức Lại bộ Thượng thư, bãi triều.”

Chúng quan viên nhìn quan viên bị thái giám khiêng ra, cho ông ta một ánh mắt đồng tình, đây xem là không khí hay bạch khí?

Lại quay đầu nhìn Dung Hà, trên mặt không có vẻ đắc ý gì, cũng không lộ ý phẫn nộ. Ngay lúc mọi người nghĩ y sẽ cố ý tránh hiềm nghi, rời đi đầu tiên, y lại bắt đầu di chuyển.

Nhưng không phải đi ra ngoài, mà đi đến một hướng khác.

“Đa tạ chư vị vì vãn bối nói thẳng. ” Dung Hà đi đến trước mặt mấy lão hoàn khố cà lơ phất phơ, hành đại lễ vãn bối với họ: “Vãn bối nhất định sẽ không để chư vị tiền bối thất vọng.”

Chúng quan viên cảm khái, Dung Bá gia quả thật chính trực, không sợ người khác nói xấu, làm chuyện mình muốn làm, đi đường mình muốn đi.

“Dung Bá gia khách sáo rồi. ” Một vị Hầu Gia vỗ vai trái của y: “Ngươi là con rể tương lai của lão Ban, chúng ta không giúp ngươi thì giúp ai?”

“Cũng không phải.” Một vị Bá gia vỗ vai phải Dung Hà, còn nắm chặt vai y lắc lắc: “Làm rất tốt, tranh thủ một năm ngồi vững lên vị trí Thượng Thư, năm năm sau thăng chức làm Tướng gia.”

Chúng quan viên cùng nhau ghé mắt, Nghiêm Tướng gia và Thạch Tướng gia lúc này còn chưa đi sao.

“Chúc mừng Dung Bá gia lên chứ. ” Thạch Sùng Hải đi đến trước mặt Dung Hà, thoáng chắp tay với y: “Tuổi còn trẻ đã có thành tựu thế này, Dung Bá bá gia tiền đồ vô lượng.”

“Không dám, được bệ hạ hậu ái mà thôi.” Dung Hà trả lại một đại lễ.

Bọn họ đều hiểu lẫn nhau, quan viên vừa rồi phản đối y đảm nhiệm Lại bộ Thượng thư, phần lớn đều là người bên Thạch Sùng Hải, Thạch Sùng Hải mặt ngoài chúc mừng Dung Hà, nội tâm chưa chắc vui vẻ bao nhiêu.

“Dung Bá gia khiêm tốn, nếu ngươi không có năng lực, làm sao có thể để Diêu đại nhân lão luyện thành thục nói tốt vì ngươi?” Thạch Sùng Hải tức nhất vẫn là Diêu Bồi Cát, người này đáng lẽ phụ thuộc dưới tay ông ta, không nghĩ tới hôm nay vậy mà giúp đỡ Dung Hà nói chuyện.

Ông thà rằng quyết liệt cùng Thạch gia, cũng phải giúp Dung Hà nói chuyện, thật không biết Dung Hà quá có thủ đoạn, hay là trước kia Diêu Bồi Cát đang vui đùa với ông ta?

Thật sự là can đảm.

“Vấn đề này rất đơn giản. ” Hầu Gia hoàn khố cắt ngang Thạch Sùng Hải: “Bởi vì dáng dấp Dung Bá gia đẹp mắt, còn có tài hoa, làm người khác ưa thích thì nên thế.”

Thạch Sùng Hải không nghĩ tới mấy hoàn khố này cũng dám cản trở ông ta, lập tức lạnh nhạt nói: “Vậy Hầu Gia hẳn nên học Dung Bá gia, làm người khác ưa thích hơn chút.”

“Ta cao tuổi rồi, làm người khác ưa thích có hữu dụng gì, trở về làm sao bàn giao cùng phu nhân?” Hầu Gia hoàn khố lắc đầu thở dài: “Năm tháng không tha người, năm đó ta cũng là mỹ nam tử nổi danh Đại Nghiệp.”

Thạch Sùng Hải đột nhiên phát hiện, người có giao hảo tốt với Ban gia, đều là người bị bệnh thần kinh.

Ông liếc qua Dung Hà, không biết khi nào thì y bị những người này truyền nhiễm?