Ta chính là một cô nương như thế - Trang 122

Chương 107.2

Edit: Đào Sindy

Hình như nàng nghe thấy tiếng khóc, là phụ thân hay là mẫu thân?

Ban Họa muốn quay đầu, lại bị nữ quan đỡ.

“Quận Chúa, tân nương tử ra cửa, không thể quay đầu lại.”

Ban Họa kéo tay nữ quan ra, nhấc một góc khăn voan lên, nhìn lại sau lưng. Phụ thân đứng ở bên cửa, lôi kéo tay mẫu thân khóc như một đứa trẻ, mẫu thân nhìn nàng, dịu dàng trong mắt lao vào lòng ngực, khiến nàng không muốn tiếp tục lên kiệu hoa.

“Quận Chúa!” Nữ quan hốt hoảng đè khăn voan xuống: “Ngài không thể tự kiềm chế mở khăn trên đầu.”

Ban Họa không nói gì, nàng buông tay đang níu trên vai Ban Hằng ra, ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng nói: “Đi thôi.”

Dưới chân Ban Hằng dừng một chút, xoay người đưa lưng vào để Ban Họa lên kiệu hoa.

Dung Hà tiến lên làm đại lễ vãn bối với Ban Hoài và Âm thị: “Xin nhạc phụ nhạc mẫu yên tâm, tiểu tế nhất định sẽ chăm sóc Quận Chúa thật tốt.”

Ban Hoài liếc mắt nhìn y, nắm tay áo Âm thị, tiếp tục lớn tiếng khóc rống, mà khóc so với vừa rồi càng thêm thương tâm.

Dung Hà: …

Y có loại cảm giác mình là ác bá cướp đoạt dân nữ trắng trợn, mà Ban Hoài chính là lão phụ bất lực nghẹn ngào khóc rống.

Quay đầu lại nhìn thê đệ, mắt Ban Hằng cũng đỏ bừng nhìn y, trong mắt đầy vẻ không muốn và khổ sở.

“Đi thôi. ” Âm thị lau nước mắt, miễn cưỡng cười nói: ” Mong hai con tâm ý tương thông, phu thê hoà hợp.”

“Tiểu tế bái biệt.” Dung Hà làm một đại lễ với Âm thị, quay người bò lên lưng ngựa buộc hỉ cầu, quay người mắt nhìn cỗ kiệu hoa hồng lớn, ánh mắt dịu dàng đến sắp chảy ra nước.

“Hỉ Thước về đông, kiệu hoa lên.”

Đọc FULL truyện tại đây

Ban Hoài và Ban Hằng nhìn kiệu hoa dần dần đi xa, rốt cuộc không kềm được cảm xúc, ôm đầu khóc rống lên. Khóc đến trời đất mù mịt, khóc đến nhật nguyệt ảm đạm, mặc cho ai tới khuyên, mặc cho ai đến nói tốt, cũng không dừng. Hai nam tử hán cứ như vậy đứng ở cửa chính Ban gia, đáng thương như người mất đi trân bảo, khóc đến không còn hình tượng nào.

Có người nói người Ban gia hoang đường, cũng có người nói bọn họ luyến tiếc nữ nhi, nhưng càng nhiều hơn là xem náo nhiệt.

Nhà khác chia lìa nhau, nước mắt vui cười cho người khác xem mà thôi, chỉ là một trận cố ý diễn xuất, ai sẽ để ý tâm tình và tình cảm đương sự người ta chứ?

Kiệu hoa lung la lung lay, chuyển động vòng quanh Kinh Thành, Ban Họa luôn cảm thấy tai mình nghe thấy tiếng khóc của người nhà, mặc dù nàng biết nơi này cách Ban gia đã rất xa, nàng vốn không thể nghe được tiếng của mọi người.

Đằng sau kiệu hoa của nàng, người nhấc đồ cưới đi theo một chuỗi thật dài, những người này mặc áo đỏ diễm lệ, trên mặt mỗi người đều nở nụ cười vui mừng hớn hở.

Tuyết đọng chưa tan, mười dặm trang sức đỏ.

Hôn lễ này, đủ để cho tất cả nữ nhân Kinh Thành hâm mộ, cũng làm cho tất cả mọi người đều biết, cái gì mới gọi là chân chính mười dặm trang sức đỏ.

Tranh chữ đồ cổ, châu báu đồ trang sức, tơ lụa vật trang trí, hạt thóc và lúa mì dùng vàng bạc chế thành, lạc vàng, cây đá quý, theo như đồn đại đã cổ lỗ sĩ, quản gia Ban gia đã dọn trống kho thật chăng?

Thạch Tấn cưỡi trên lưng ngựa, hắn mặc một thân huyền y, tóc đen nhánh dùng kim quan buộc lại, cả người nhìn vô cùng nghiêm cẩn. Ánh nắng vàng vẩy

loading