Ta chính là một cô nương như thế - Trang 118

Chương 105.2

Edit: Đào Sindy

Khoảng cách hôn lễ hai nhà còn có gần mười ngày, đã bắt đầu có người suy đoán, đồ cưới của Phúc Nhạc Quận Chúa rốt cuộc có bao nhiêu khiêng, phủ Thành An Hầu đưa sính lễ qua có bao nhiêu?

Thậm chí còn có một số hoàn khố quan hệ tương đối tốt cùng Ban Hoài bắt đầu đánh cược, lúc Ban Họa xuất giá, Ban Hoài có khóc hay không, có thể ôm nữ nhi không chịu để nàng xuất giá hay không. Vốn là một hôn lễ bình thường của huân quý người ta, nhưng do Vân Khánh Đế cho hai người thành thân ở một cung điện khác, cộng thêm tin đồn Thành An Hầu là con riêng của Hoàng Đế truyền ra hôn lễ này liền trở thành chú ý của mọi người.

Nghiêm gia và Thạch gia không có bao nhiêu phản ứng với chuyện này, ngược lại là Tạ gia tương đối kỳ quái, cố ý chuẩn bị hậu lễ, đưa đến phủ Tĩnh Đình Công. Hai nhà Ban Tạ bất hoà là chuyện mội người đều biết, nhưng vậy mà Tạ gia lại cho nhiều người như vậy đến Ban gia, ngược lại nằm ngoài ý nghĩ của mọi người.

Sau đó mới có người nhớ tới, khoảng thời gian trước Ban gia còn không tính hiềm khích lúc trước cho Tạ gia mượn đại phu, mặc dù sau đó chỉ bảo vệ được mệnh của Tạ gia đại lang, không giữ được “của quý”, nhưng gặp phải loại chuyện này, ngoại trừ thần tiên ai cũng không giữ được “của quý”, cho nên cũng không trách Ban gia.

Lấy trình độ bị thương của Tạ gia đại lang thành như vậy, có thể giữ mệnh, đã coi như y thuật đại phu Ban gia tốt.

Đọc FULL truyện tại đây

Nghĩ như vậy, tất cả mọi người hiểu được, thì ra vì việc này, Tạ gia mới như thế.

Kỳ quái là, lại không ai cảm thấy, người Tạ gia làm như thế, là vì giúp Nhị Hoàng Tử lôi kéo Ban gia và Thành An Hầu, có thể thấy được quan hệ trong đó phức tạp hơn.

“Lúc trước Thái Tử Phi xuất giá từ Thạch gia, cũng chỉ có một trăm tám mươi tám khiêng đồ cưới, đồ cưới nhà chúng ta quá nhiều rồi. ” Âm thị sắp xếp xong tờ đơn đồ cưới, đầu cũng đau lên, bà suy nghĩ, nói với Ban Hoài: ” Không bằng chúng ta đưa trước một số đến Dung gia, lấy phẩm tính của Thành An Hầu, sẽ không tham đồ cưới của khuê nữ chúng ta.”

“Bà nói đúng lắm, còn có những tranh chữ cổ tịch kia, có thể đưa đến Dung gia thì cứ đưa thôi.” Ban Hoài lắc đầu: “Miễn cho để ở nhà bị hư hỏng.”

Mấy năm sau sẽ xảy ra chuyện gì, chuyện sẽ có chuyển biến gì hay không, bọn họ ai cũng không dám khẳng định. Trước tính toán của bọn họ là, nếu thật sự có người đến xét nhà, liền nghĩ biện pháp sớm đưa những sách này ra ngoài. Hiện tại bọn họ tìm một con rể có tài văn chương, đưa những này sách cho con rể, dù sao cũng tốt hơn người ngoài, càng đỡ hơn lúc xét nhà bị người ta lấy đi hết.

Ban Hoài nghĩ rất rõ ràng, nếu bốn năm sau Ban gia có thể bảo trụ, tất cả những cổ

loading