Ta chính là một cô nương như thế - Trang 113

Chương 102 (tt)

Edit: Đào Sindy

Hai người đi đến sảnh ngoài cửa lớn đãi khách, Dung Hà nhìn Ban Họa một cái, có chút không nỡ buông lỏng tay ra. Trong lòng có chút tiếc nuối nghĩ, nếu hiện tại bọn họ đã thành hôn, y sẽ quang minh chính đại nắm tay Họa Họa xuất hiện trước mặt mọi người, không cần lo lắng có người nói này nói nọ.

“Bái kiến Hầu Gia, Quận Chúa, Ban Thế Tử.” Thấy Trần Thống lĩnh cầm đầu đám quan chức nhìn thấy bọn hắn tiến đến, đứng dậy hành lễ.

“Chư vị đại nhân không cần phải khách sáo, mời ngồi.” Dung Hà và Ban Họa đi vào nhà, Ban Họa ngồi xuống bên cạnh, không mở miệng nói chuyện.

“Mấy ngày trước đây Quận Chúa vô tình bị phong hàn, mấy người hạ quan cũng chưa từng chào hỏi đàng hoàng, không biết thân thể ngài hiện tại như thế nào?” Trần Thống lĩnh ôm quyền với Ban Họa: “Bệ hạ vô cùng lo lắng thân thể của ngài, còn nói chờ người khỏi hẳn, liền tiến cung thăm ông ấy.”

“Bây giờ đã khá hơn rất nhiều. ” Ban Họa ho khan hai tiếng: “Để bệ hạ lo lắng.”

Trần Thống lĩnh thấy Phúc Nhạc Quận Chúa xác thực có tinh thần hơn lần trước rất nhiều, cũng yên lòng: ” Hôm nay hạ quan đến, là tới báo cáo về án sát thủ.”

Dung Hà bưng chén trà lên lại buông xuống: “Không biết là vị nào ghi hận đến tận đây với Dung mỗ?”

Trần Thống lĩnh nói ra tên một người, người này là Lại Bộ Tả Thị Lang, đồng thời lúc Nghiêm gia còn chưa thất thế, là bộ hạ cũ Nghiêm gia.

“Đúng là hắn?” Dung Hà nhíu mày lại: “Dung mỗ ở Lại bộ tra được một số sổ sách liên quan không rõ với ông ta, sau khi làm rõ, Dung mỗ không có đề cập qua việc này, không nghĩ tới ông ta lại ghi nhớ mối hận.”

“Hầu Gia là quân tử đoan chính, sao có thể đoán được tâm tư những lũ tiểu nhân này?” Trần Thống lĩnh cười nói: ” Xin Hầu Gia yên tâm, bệ hạ nhất định sẽ không khinh xuất tha thứ người này.”

Gương mặt Dung Hà chấn kinh và khổ sở như cũ, Trần Thống lĩnh nói gì, cũng chỉ trầm mặc gật đầu.

Trần Thống lĩnh thấy bộ dáng y bị đả kích lớn, thở dài trong lòng, đây chỉ là hình nhân thế mạng, không thể liên luỵ người phía sau vào, như vậy thì chỉ có thể tra được trên người ông ta thôi.

Trong vụ án này, Kinh Triệu Y và Lưu Bán Sơn không dám tùy tiện mở miệng, thấy Trần Thống lĩnh kết án, bọn họ cũng không ý kiến. Hiện nay, người có đầu óc đều có thể đoán được, việc này rất có thể có quan hệ với chuyện tranh đoạt hoàng vị, không thì bệ hạ cũng sẽ không phái người tín nhiệm bên cạnh đến chủ trì án này.

Muốn tranh luận, làm sao vụ án này cũng không nên để Trần Thống lĩnh phụ trách, thế nhưng bệ hạ đánh lấy danh nghĩa quan tâm thần tử, nhất định để Trần Thống lĩnh đến phụ trách án này, những người khác còn có thể nói gì?

Đáng thương cho Hầu Gia một mảnh lòng son với bệ hạ, kém chút chết dưới đao sát thủ, cũng không đạt được một chút công chính.

Kinh Triệu Y nhìn Dung Hà có chút sầu não, lập tức càng thêm đồng tình với y, có một

loading