Ta chính là một cô nương như thế - Trang 108

Chương 100.1:

Editor: Đào Sindy

Rầm!

Cửa cứng rắn bị đập lên tường, phát ra □□ tuyệt vọng, cuối cùng chỉ có thể yếu ớt ngả xuống.

“Họa Họa!” Dung Hà kéo dây cung, nghiêm nghị nói: “Nàng tới làm gì, ra ngoài!”

“Chàng câm miệng cho ta!” Ban Họa rống lên.

Nước mưa dính ướt tóc và toàn thân nàng, nàng không phản ứng với Dung Hà, ngược lại ngại ngoại bào trên người có chút vướng bận, thế là móc váy lên, thắt trên lưng, trong chớp mắt, nàng còn tránh được hai tên thích khách đánh lén.

Thích khách cũng không nghĩ tới vậy mà lại có một nữ nhân xông vào, khi nhìn thấy rõ người xông vào, bọn họ liền cản Ban Họa lại, nhưng không hạ thủ. Hiển nhiên những người này biết thân phận của Ban Họa, mà đối với nàng còn hơi cố kỵ.

Bọn họ cố kỵ, Ban Họa liền phá tan trùng vây của bọn họ, đi tới bên cạnh Đỗ Cửu.

“Bị thương à?” Ban Họa lau nước trên mặt, mũi kiếm vẩy một cái, máu đỏ thẫm thuận theo kiếm chảy xuôi, hoà lẫn cùng nước mưa, rơi xuống mặt bàn đá xanh.

Ban Họa dùng kiếm rất nhẹ, rất sắc bén, mỗi một chiêu mỗi một thức như tàn ảnh vô thanh vô tức, nhanh đến mức làm người ta hoa mắt.

Đỗ Cửu bưng lấy vết thương, có chút phản ứng không kịp.

Ngay lúc hắn cho là mình sẽ bỏ mạng đêm nay, vậy mà Phúc Nhạc Quận Chúa dẫn hai nữ hộ vệ vọt vào, tư thế rút kiếm kia, động tác thắt mép váy lưu loát, khiến hắn như thấy được khí khái anh hùng quát tháo trên chiến trường.

Đêm mưa sấm chớp rền vang này, lần đầu tiên Đỗ Cửu tin tưởng lão Tĩnh Đình Công năm đó.

Phúc Nhạc Quận Chúa đúng là giống ông ấy nhất, thậm chí là thân võ nghệ này cũng làm người khác kinh diễm.

Ngoài nghề xem náo nhiệt, trong nghề xem cửa nói, Đại Nghiệp rất nhiều người tự tập kiếm thuật, nhưng bọn họ phần lớn học cường thân kiện thể, nói thí dụ như Hầu Gia nhà bọn họ. Nhưng Phúc Nhạc Quận Chúa lại khác, một chiêu một thức của nàng, đều mang sắc sảo mạnh mẽ, thậm chí còn mang theo hàn ý bức người.

Nàng thiếu hụt duy nhất, chính là sát khí có thể tôi luyện được trên chiến trường.

Vào lúc sét đánh, một ám tiễn bay ra, nó muốn tập kích mục tiêu, chính là Dung Hà sau lưng Ban Họa và Đỗ Cửu. Dung Hà nghiêng đầu tránh khỏi, nhưng thích khách hiển nhiên có chuẩn bị mà đến, lại có người nhắm ngay Dung Hà.

“Hầu Gia!” Đỗ Cửu tròn mắt chứng kiến, dưới tình thế cấp bách, chỉ có thể ném kiếm trong tay ra bay vào lồng ngực thích khách này. Ngay lúc này, một thích khách vốn đã ngã trên mặt đất, lại giơ tay lên với Dung Hà.

“Hầu Gia!”

Đỗ Cửu chỉ cảm thấy toàn thân phát lạnh, thực chất bên trong sinh ra vô tận sợ hãi run rẩy.

“Đinh!” Màu mũi kiếm bạc chặn ám tiễn lại, mũi kiếm run rẩy, ám tiễn rơi trên mặt đất. Ban Họa tiến lên mấy bước, một cước giẫm trên lồng ngực thích khách này, thích khách phun bọt mép, trợn trắng mắt hôn mê.

Ngay lúc này, ngoài cửa viện truyền đến tiếng đám hộ vệ chạy đến.

Ban Họa nâng kiếm lên, chỉ sáu bảy thích khách đứng trong viện như cũ, nước mưa theo mặt nàng lăn xuống, có loại mỹ cảm quỷ dị tái nhợt đến cực hạn.

“Rút lui.”

Thích khách thấy tình thế không ổn, liền muốn rút lui.

“Đây là phủ Hầu Gia, không phải chỗ ở của tôm tép. ” Ban Họa bước nhanh ngăn trước mặt những thích khách này: “Ta muốn xem, hôm nay trong các ngươi ai có thể ra ngoài.”

Hiện trong sân, ngoại trừ Ban Họa và hai hộ vệ của nàng hoàn hảo vô hại ra, Đỗ Cửu và mấy tên hộ vệ đều bị trọng thương, về phần Dung Hà hoàn hảo như cũ đứng tại chỗ, Ban Họa không nhập sức chiến đấu của y vào.

“Quận Chúa là một nữ tử yếu ớt, hà tất dùng mạng để đọ sức?” Cuối cùng thích khách cầm đầu mở miệng, giọng nói của hắn ta có chút khàn khàn, nghe ra vô cùng quái dị: “Thành An Hầu tuy là mỹ nam tử khó gặp, lấy thân phận của ngài, muốn nam nhân nào không có. Nếu hắn chết, người có thể nuôi một đống trai lơ, xinh đẹp tuyệt trần, cái gì cần có đều có, không cần vì một nam nhân liều mạng?”

“Mỹ nhân trước mắt, ta sao có thể bỏ mất tư thế ai hùng của mình?” Ban Họa cười lạnh một tiếng: “Nhưng nhìn ngươi không ra ruồi muỗi hay rệp sống trong khe cống ngầm, cũng xứng nói điều kiện với ta sao?”

Kiếm pháp của Ban Họa vô cùng tốt, nàng am hiểu nhất chính là kiếm pháp và

loading