Ta chính là một cô nương như thế - Trang 107

Chương 99.2:

Editor: Đào Sindy

Trở lại chủ viện, Dung Hà liền bảo người chuẩn bị nước nóng, sau đó nói với Ban Họa: “Ta còn có chút chuyện cần đến thư phòng xử lý, phòng này ta chưa từng dùng qua, nàng cứ yên tâm.”

Nói xong, y lo lắng Ban Họa xấu hổ, vội vàng rời đi.

Chỉ chốc lát sau, nước nóng và thùng tắm được đưa lên, lại có tỳ nữ đưa y phục sạch sẽ tới, hai nữ hộ vệ Ban Họa mang tới một người giữ ngoài cửa, một người canh giữ bên cạnh bình phong, không ai tới quấy rầy.

Tắm rửa qua đi, Ban Họa thay đổi y phục Dung Hà bảo người ta chuẩn bị, phát hiện bộ y phục này vừa người ngoài ý muốn. Nhìn vải vóc và kiểu dáng, giống như mới làm ra. Nàng lười biếng ngồi trên giường quý phi, để mái tóc rối tung sau lưng, bảo tỳ nữ lau tóc cho nàng.

“Trong Hầu phủ các ngươi từng có khách nữ à?” Nàng hỏi một tỳ nữ.

“Bẩm Quận Chúa, bởi vì trong phủ không có nữ chủ nhân, cho nên Hầu Gia chưa bao giờ tiếp khách nữ, ngược lại chỉ có một lão phụ nhân lão thái thái đến.”

” Bộ dáng chàng như vậy, ngược lại làm các lão thái thái thích. ” Ban Họa ngồi thẳng người: “Bảo người thông truyền cho Hầu Gia các ngươi một tiếng, nói ta bên này đã thay xong y phục rồi.”

“Vâng.”

Khi Dung Hà tới, trên người đã đổi một bộ y phục, xem ra cũng tắm rửa qua. Thấy y tiến đến, Ban Họa vẫy tay với y, sau đó chỉ y phục trên người nói: ” Dung Hầu Gia, không biết y phục này từ đâu mà đến?”

“Trước đó vài ngày để Tú Nương bỉ phủ làm gấp đấy. ” Dung Hà cười nói: ” Ta nghĩ lúc nàng đến chỗ ta, nếu không cẩn thận đổ trà, hay nước bùn tung tóe trên người, không có y phục thay thế lại không đẹp. Cho nên liền để Tú Nương bỉ phủ làm y phục cho nàng, xem ra kích thước còn rất phù hợp.”

Ban Họa không nghĩ tới vậy mà Dung Hà cẩn thận như thế, sửng sốt một chút mới nói: “Thì ra là thế.”

Tóc Ban Họa rối tung sau lưng, giống như là tơ lụa đen đẹp nhất, mềm mại bóng loáng, ánh mắt Dung Hà rơi vào tóc của nàng, lại dời ánh mắt của mình thật nhanh: “Ta cho người nấu canh gừng, nàng uống một chút.”

“Không uống. ” Ban Họa nhíu mày: “Quá cay.”

“Ta bảo họ thêm đường trong canh, không cay mấy.” Dung Hà biết Ban Họa miệng bắt bẻ, lập tức cười: “Ta uống cùng nàng.”

Ban Họa quay đầu nhìn về phía cửa, đã có nha hoàn bưng canh gừng tới, nàng thở dài: “Trời rất nóng, còn đuổi lạnh gì chứ.”

Dung Hà không nói lời nào, chỉ dịu dàng cười nhìn lấy nàng, một đôi mắt hoa đào ẩn ý đưa tình, để Ban Họa thực sự không cách nào chống cự, chỉ có thể ngoan ngoãn uống hết canh gừng.

Tục ngữ có câu, được chết dưới hoa mẫu đơn, thì làm quỷ vẫn phong lưu, nàng có bệnh háo sắc, ước chừng không đổi được rồi.

Sắc trời tối xuống một chút xíu, thế nhưng mưa bên ngoài không bớt chút nào, cứ như ông trời dồn lại những ngày trước đó vào hôm nay.

“Tối nay đừng về, ta cho người đến phủ Tĩnh Đình Công cáo tội ” Dung Hà nghe tiếng mưa rơi lốp bốp bên ngoài, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm: “Nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không mạo phạm.”

Theo lễ mà nói, Ban Họa ở lại Dung gia cũng không thích hợp, nhưng hai người bọn họ vốn là người sắp thành hôn, chỉ cần người hai nhà không quá để ý, quy củ ngủ lại một đêm, cũng không phải vấn đề quá lớn. So với những quý công tử, quý nữ nuôi tiểu mỹ nhân trong phủ, Ban Họa và Dung Hà như hoa sen tươi mới.

Cuối cùng Ban Họa cũng đồng ý.

Lúc ăn cơm xong, bỗng nhiên Dung Hà nói: “Nghe nói mấy ngày trước nàng đưa hành lễ cho Trần Hạ Dương?”

Trần Hạ Dương?

Ban Họa sửng sốt một chút, mới nhớ tới người này chính là Trần trạng nguyên xui xẻo. Thế là gật đầu nói: ” Ừ, ta cho người đem vài thứ cho hắn. Người này mặc dù so ra kém chàng, nhưng đáng yêu hơn đám hủ lậu toan nho kia.”

Dung Hà cười, không nhắc lại việc này.

Trần Hạ Dương kia y đã gặp qua, dáng dấp mặc dù miễn cưỡng được xưng tụng xuất sắc, nhưng lấy ánh mắt của Họa Họa, tất nhiên chướng mắt loại người tư sắc như thế.

Trong đêm Ban Họa có chút không nỡ ngủ, có thể là tiếng sấm, tiếng mưa rơi quá lớn, mặc dù đêm nay rất mát mẻ, nhưng sau khi nửa đêm nàng tỉnh lại rồi vẫn luôn không ngủ được.

Không biết có phải là ảo giác của nàng hay không, nàng nghe loáng thoáng trong viện Dung Hà ở sát vách truyền đến tiếng đồ vật bị bể nát. Nàng từ trên giường ngồi dậy, do dự một chút, vẫn phủ thêm ngoại bào đi ra ngoài.

“Quận Chúa?” Hai nữ hộ vệ ngủ ở gian ngoài nghe được nội thất truyền đến động tĩnh, bận bịu từ giường ngồi dậy, thấy Quận Chúa tóc tai bù xù từ trong nội thất ra tới, giật nảy mình: “Quận Chúa,

loading