Ta chính là một cô nương như thế - Trang 10

Chương 10: Tâm tư của nam nhân

Thấy Quận Chúa tức thành dạng này, vị đắng trong lòng bà tử càng đậm: “Là Ban Quận Quân. Lão nô nghe nói Tĩnh Đình Hầu phủ đang thu mua da Bạch Hồ khắp nơi trong Kinh Thành, cũng bởi vì Ban Quận Quân nói một câu, nàng thiếu da Bạch Hồ để dùng. ”

Khang Ninh tức giận đến thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu.

Lại là Tĩnh Đình Hầu phủ!

Tiểu tiện nhân Ban Họa này không thể yên tĩnh chút sao? !

Nàng ta thân là Quận Chúa, vì không muốn đương kim Thánh Thượng nghi kỵ, nên mọi chuyện đều cẩn thận, khắp nơi lưu ý, ăn mặc ngủ nghỉ không dám có chút phô trương nào, sợ Thánh Thượng bắt được bím tóc nhà nàng ta thi rất phiền phức. Rõ ràng thân phận nàng ta cao hơn Ban Họa, thế nhưng trong cung Ban Họa lại là gương mặt được sủng ái nhất, thậm chí là ngoài cung, những người kia kính sợ là Ban Họa chứ không phải người Quận Chúa như nàng ta.

Bà tử thấy Khang Ninh tức giận đến mặt mũi trắng bệch, vừa đau lòng vừa bất đắc dĩ, đành phải khuyên nhủ: “Quận Chúa, Ban Quận Quân vốn là một người hồ đồ, nhà chúng ta như vậy, không cần cùng kiểu người này chấp nhặt.”

Khang Ninh hận đến đem tách trà đập xuống đất, nghiêm nghị nói: “Nỗi nhục ngày hôm nay, ngày sau ta sẽ hoàn trả gấp bội.”

Thật ra nàng ta nghĩ rằng, Ban Họa bị người ta từ hôn mấy lần, sẽ biết điều hơn, nào biết được nàng ngay cả một chút giáo huấn cũng không biết, vẫn làm theo ý mình như cũ.

Nàng ta không hiểu, thân là một nữ nhân, Ban Họa bị nam nhân ghét bỏ mấy lần, chẳng lẽ thật sự không biết nhục sao?

“Nay tháng mấy, mà da Bạch Hồ lại không có?” Vương A Đại nhìn da các thương nhân trình lên, lắc đầu nói: “Những loại da này đều có tạp sắc, Bá gia nhà chúng ta không phải muốn bắt bẻ các ngươi, nhưng cũng không thể mặc lông Bạch Hồ tạp sắc ra ngoài.”

Chủ tiệm cũng ngờ tới lần này hắn đưa da đến, Thành An Bá không hài lòng, nên cũng không thấy quá xấu hổ, mà cười nói: “Quản sự Vương, đây quả thật đã là da tốt nhất trong tiệm chúng ta rồi, tiểu nhân không dám lừa người.”

“Tốt nhất?” Vương A Đại cười lạnh một tiếng: “Ngươi nghĩ ta chưa thấy qua da tốt sao?”

“Quản sự Vương ngài có chỗ không biết, vốn năm nay tiệm chúng ta tồn kho hai tấm da tốt, nhưng hai ngày trước, quản gia phủ Trưởng Công Chúa tự mình đến tiệm mua da chúng ta trải trong tiệm, người làm ăn như chúng ta đâu dám đắc tội đại gia, đành phải đưa hai tấm da đó cho quản gia lấy đi.”

“Phủ Trưởng Công Chúa?” Vương A Đại, Trưởng Công Chúa tuổi đã lớn như thế, còn có thể mặc màu sắc tươi mới này sao?

“Đúng, quả thật là quản gia phủ Trưởng Công Chúa. Nhưng tiểu nhân nghe nói, da này là Trưởng Công Chúa mua vì tôn nữ, về phần tin tức này là thật hay giả, tiểu nhân cũng không biết.” Chủ tiệm không nói dối chuyện này với người hoàng gia, nên đem tin tức này nói cho Vương A Đại, rồi hắn không nói thêm một chữ.

Vương A Đại nghe vậy sắc mặt đã khá nhiều: “Ta hiểu rồi, ngươi tự đi đi.”

“Vâng.” Thấy sắc mặt khách nhân không quá khó nhìn, đáy lòng chủ tiệm lén thở dài một hơi, cũng may phủ Thành An Bá là nơi phân rõ trắng đen, nếu không phải thì hôm nay họ thảm rồi.

Vương A Đại nói việc này với quản sự, quản sự lại nói với quản gia, nhưng lời này truyền đến truyền đi lại bị biến vị.

“Ngươi nói Ban Quận Quân chiếm đồ mà phủ chúng ta nhìn trúng?” Dung Hà đang vẽ tranh, nghe quản gia báo cáo, cười nhạt một tiếng: “Tiểu cô nương thường thích những thứ trắng muốt này, nàng mua cứ để nàng mua đi.”

“Vâng.” Quản gia đứng trước mặt Dung Hà, không dám thở mạnh.

“Đúng rồi.” Dung Hà chậm rãi để bút xuống, ngẩng đầu nhìn về phía quản gia: “Lần trước mua phải cam quýt không hợp khẩu vị, cần xử lý.”

“Vâng.” Quản gia xoay người đi ra.

Dung Hà chắp tay sau lưng, ánh mắt rơi vào trên bức họa, bên trên vẽ người đang cưỡi tiên hạc, lão ông tay nâng đào tiên.

“Tỷ, tỷ thu mua nhiều da Bạch Hồ như vậy, là muốn xây ổ hay sao?” Mấy ngày nay mỗi ngày Ban Hằng đều có thể nhìn thấy người đưa da Bạch Hồ đến, nhưng những da này có hoàn chỉnh, cũng có mang tì vết, giá cả không đồng nhất.

“Ta lấy làm quần áo, làm áo choàng, làm bao tay, làm vật trang sức, ta còn lo lắng nhiêu ấy da không đủ làm đâu. ” Ban Họa lật sách nhỏ trong tay, phía trên ghi chép là những đồ vật trong khố phòng của nàng: “Nếu có dư, ta sẽ làm khăn quàng cổ cho đệ.”

“Tốn nhiều bạc như vậy, chỉ nghĩ làm khăn quàng cổ cho ta, tỷ thật là ‘hào phóng’. ” Ban Hằng đưa tay cầm điểm tâm trên bàn: “Mấy ngày nữa bệ hạ muốn đến phía tây ngoại ô săn bắn, tỷ có muốn đi không?”

“Đi, tại sao không đi. ” Ban Họa vẻ kích động nói: ” Vì cuộc đi săn mùa thu này, ta đã cố ý chuẩn bị mấy bộ y phục.”

Ví dụ như trong đó có một bộ kỵ trang, mấy Tú Nương phí hết gần một tháng mới làm xong, vì cuộc đi săn mùa thu năm nay nàng có thể ra sân sáng chói nhất, nếu không đi, chẳng phải lãng phí kỵ trang Tú Nương cố ý chuẩn bị cho nàng sao?

Ban Hằng dùng ánh mắt đồng tình nhìn Ban Họa, lấy bản lĩnh của tỷ hắn, cầm kỳ thư họa là không được, chỉ có thời điểm đi săn, có thể cùng với những quý nữ khác tranh cao thấp một hồi.

“Họa Họa. ” Âm Thị đi đến, thấy tỷ đệ hai người đều ở đây, để chiếc hộp trong tay lên bàn trước mặt Ban Họa: “Đây là trâm cài tóc đích thân ngoại tổ mẫu để lại cho ta, mấy năm nay ta một mực không dám cài. Khi còn bé con thấy đã đòi, khi đó ta lo lắng con không biết nặng nhẹ, đem đồ tốt làm bể, nên không đưa cho con.”

Đọc FULL truyện tại đây

Âm Thị mở hộp ra, lấy trâm ngọc, cây trâm trong suốt, cây trâm này không biết nung thế nào thành, lại biến thành màu đỏ diễm lệ, như là tảng băng bên trên có mấy hạt chu sa, sáng đến trong suốt, đỏ như lửa.

“Ta thấy gần đến mùa đông, con mặc áo lông Bạch Hồ, cài thêm cây Chu trâm này nhất định sẽ rất đẹp.” Âm Thị cài Chu trâm lên tóc Ban Họa, hài lòng vỗ tay một cái.

“Khuê nữ của ta quả nhiên đẹp nhất Kinh Thành!”

Tuy nói làm mẫu thân đều thấy hài tử nhà mình là đẹp nhất, mãi mãi cũng cảm thấy đó là tốt nhất, nhưng cây Chu trâm này quả thực rất xứng với nhan sắc của Ban Họa.

“Cảm ơn mẫu thân.” Ban Họa kéo cánh tay Âm Thị lắc lắc, dính trên người Âm Thị nũng nịu.

“Con đó ” Âm Thị chỉ vào trán của nàng, nhịn không được cười nói: ” Nếu không phải ngoại tổ mẫu con qua đời đến sớm, ta sao lại gả cho phụ thân con chứ.”

“Gả cho ta thì thế nào?” Ban Hoài vừa đi đến cửa, liền nghe phu nhân nhà mình câu nói này, hậm hực đi đến bên cạnh Ban Họa ngồi xuống, mặt mũi vô cùng ủy khuất: “Chúng ta đã có hai đứa con, nàng còn ghét bỏ ta.”

Âm Thị cũng không thèm nhìn bộ dạng ủy khuất của ông: “Có ngại vứt bỏ hay không, chính ông còn không biết?”

Năm đó Ban Hoài nổi danh trong Kinh Thành là ‘nhà giàu’, môn đăng hộ đối người ta, ai muốn gả khuê nữ nhà mình cho ông? Chỉ có mẹ đẻ bà mất sớm, phụ thân bạc tình bạc nghĩa, mẹ kế lại là nữ nhân khẩu phật tâm xà, cuối cùng phải gả cho Ban Hoài. Lấy phu quân xong cũng không gian nan như bà tưởng, Ban Hoài mặc dù ‘giàu sang’, nhưng cũng không dính tật xấu như háo sắc đánh bạc, trên thực tế ông lại có chút lười nhác, chỉ thích đùa giỡn, phương diện khác thật đúng là không giống như ‘giàu sang’ lắm.

“Đây?” Ban Hằng lấy một khối bánh táo đỏ từ trong mâm đưa cho Ban Họa, nhìn cũng không nhìn phụ mẫu “Ngươi ủy khuất hay là ta ủy khuất”, lười biếng nói, “Ta cố ý nghe ngóng, những cuộc đi săn mùa thu này rất nhiều thanh niên tài tuấn đều đi, tỷ đi nhìn một chút xem ai hợp nhãn.”

Ban họa cảm thấy bánh táo đỏ có chút ngán, ném trả lại Ban Hằng: “Bình thường đệ hay dành thời gian rong chơi bên ngoài, trong Kinh Thành có người nam nhân nào dáng người thẳng tắp, khí chất xuất chúng, tay đẹp, còn thích mặc y phục đen không?”

Nam nhân trong giấc mơ của nàng, hình như vẫn luôn mặc y phục hoa văn đen, khiến người khác nhìn vào có cảm giác thật xa hoa.

“Y phục đen?” Ban Hằng không chê bánh táo đỏ mà Ban Họa ném lại, bỏ vào miệng, hai ba miếng đã ăn sạch nói: ” Dáng người thẳng tắp có, khí chất xuất chúng cũng có, tay đẹp cũng có, nhưng ta không để ý, phù hợp mấy điểm này mà thích mặc huyền y thật không có.”

Hắn không có việc gì làm hay sao mà để ý tay nam nhân khác có đẹp hay không?

“Thật không có?” Ban Họa ôm mặt: “Đệ nghĩ lại cho kĩ.”

“Trong Kinh Thành này xưa nay có quân tử nào nổi danh tuấn tú, ai mà không thích mặc y phục sáng màu, mặc gì mà màu đen, màu xám thì còn gì là quân tử. ” Ban Hằng tức giận nói: “Chuyện này giống như các tài nữ giai nhân trong Kinh Thành này không ai ăn mặc diễm lệ như tỷ, hiểu không. ”

Ban Họa trợn trắng mắt: “Ta ăn mặc diễm lệ thì sao, miễn là ta đẹp!”

Ban Hằng nhìn Ban Họa vài lần, không thể không thừa nhận, quả thực dáng dấp tỷ hắn rất đẹp. Nhưng đối với các công tử thế gia giỏi diễn trò khác, trong tâm bọn họ thật sự cũng có vài phần rung động với tỷ hắn, nhưng vì biểu hiện ra bọn hắn không trầm mê sắc đẹp, chỉ coi trọng nữ tử bên trong đoan trang hiền lành, bọn hắn sẽ chỉ giả bộ càng thêm chính trực, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn tỷ hắn một cái.”

Nhưng trong lòng lén nhìn trộm bao nhiêu lần, cũng chỉ có bọn hắn tự mình biết thôi.

Hắn là nam nhân, mặc dù không phải là quân tử gì, nhưng đối với thói hư tật xấu này của nam nhân hiểu rất rõ. Nhưng thứ bẩn thỉu như vậy, Ban Hằng mãi mãi cũng sẽ không nói với nàng, tỷ hắn đầu óc rất đần, làm Quận Quận thì làm thôi, những thứ linh tinh kia nàng không cần biết.

“Đẹp đẹp đẹp, toàn bộ đại nghiệp này tỷ đẹp nhất. ” Ban Hằng tỏ thái độ qua loa gật đầu: “Người khác mặc gì cũng không sánh bằng tỷ.”

“Ngoan. ” Ban Họa vỗ đầu hắn, cười tủm tỉm nói: “Nói sớm đã tốt.”

Gần đây nàng đã ít chia sẻ chuyện về giấc mơ kia, người nhà cũng ít nhắc, giống như có chí cùng nhau quên đi chuyện sẽ xảy ra năm năm sau, lựa chọn cuộc sống vui vẻ.

Dù nói thế nào, nàng biết nhà mình sẽ sống qua 7/1 thật tốt, đã đủ hài lòng.

Cuối tháng chín, là thời tiết lá rụng cỏ khô, Vân Khánh Đế bắt đầu hoạt động đi săn mùa thu mỗi năm. Tĩnh Đình Hầu phủ mặc dù không có bao nhiêu thực quyền, nhưng một nhà bọn họ lại có địa vị cao, lại cùng hoàng thất có quan hệ thân thích, cho nên trong trường hợp này vĩnh viễn sẽ không thiếu nhà họ.

Hôm nay Ban Họa cố ý dậy thật sớm, rửa mặt tô son, nhìn tấm gương tinh tế phác hoạ trang dung, tóc mặc dù búi theo kiểu nam tử, nhưng lại cài trâm kim diệp của nữ tử , chỉ cần bước chân khẽ động, sẽ nhẹ nhàng lắc lư.

Ban Hằng đứng trong sân trước viện Ban Họa đi vài vòng, nghe thấy tiếng bước chân Ban Họa từ phía sau truyền đến, bận bịu cao hứng nói: ” Cuối cùng tỷ cũng ra, nếu tỷ không ra nữa thì chúng ta sẽ trễ.”

Khi hắn nhìn thấy rõ dung mạo của tỷ mình, trong nháy mắt sửng sốt.

“Ôi tỷ tỷ ruột của ta, tỷ đây là… Đây là…”

Khiến những nam nhân kia còn lòng dạ nào mà đi săn!