Sủng quan lục cung: Hoàng phi ngang ngược của đế vương » Trang 323

Chương 323: Ta thối là bị ngươi đụng!

Quân Mặc Ảnh xoa ấn đường, xoay qua chỗ khác liếc Đông Dương một cái, ý bảo nàng đi ra ngoài.

Đông Dương như nhặt được đại xá, sắc mặt trắng bệch bỏ lại mâm bánh, chạy trốn ra ngoài.

Lúc này Quân Mặc Ảnh mới thu hồi tầm mắt, nhìn bảo bối nằm nghiêng trên giường, chỉ từ gò má, cũng có thể thấy chân mày nhướng lên của nàng nhìn ra giờ phút này tâm tình nàng không tốt.

Quân Mặc Ảnh mờ mịt, suy nghĩ một chút, mình giống như không làm chuyện gì chọc nàng mất hứng.

Không thể làm gì khác hơn là đi tới vỗ thân thể của nàng, bất đắc dĩ nói: “Thế nào? Trẫm trở lại thì bày sắc mặt cho trẫm nhìn?”

“Hừ!”

“Chẳng lẽ…… Là nói trong lúc mang thai sẽ vô duyên vô cớ cáu kỉnh?”

“Người nào vô duyên vô cớ cáu kỉnh hả!” Phượng Thiển thở phì phò nhìn hắn chằm chằm: “Ngươi thừa dịp lúc ta không có mặt cùng nữ nhân khác khanh khanh ta ta, vậy mà dám nói ta vô duyên vô cớ?”

Quân Mặc Ảnh ngẩn ra, cùng nữ nhân khác khanh khanh ta ta?

Nếu như nói, hôm nay nữ nhân duy nhất hắn trực tiếp tiếp xúc qua chính là Uyển tần… nhưng đó hoàn toàn là ngoài ý muốn.

Phượng Thiển nhìn hắn rũ lông mi không nói lời nào, trong lòng liền càng thêm khẳng định, giận đến đôi môi cũng run run: “Tốt, thật đúng là bị ta nói trúng chứ gì! Quả nhiên nữ nhân không thể tùy tiện sinh con cho nam nhân, trong lúc mang thai, nam nhân quá dễ dàng bị bên ngoài dụ dỗ. Sơ sót một cái sẽ ăn vụng bên ngoài!”

Con mụ nó, còn có mang thai về sau!

Sanh xong đứa bé, không làm được thì trở nên……

Phượng Thiển chợt nháo cái mặt đỏ ửng, thật là muốn chết, như vậy tốt rồi nghĩ đến nơi đó rồi.

Quân Mặc Ảnh nghe nàng nói qua không biết ngôn ngữ nước nào, cộng thêm nét mặt nàng thay đổi trong nháy mắt, cuối cùng vẫn đỏ mặt. Hắn hoàn toàn không sáng tỏ, đây là chơi trò gì?

“Nói gì mê sảng vậy?” Hắn véo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

“Ngươi đừng đụng ta, thối!”

Đọc FULL truyện tại đây

“……”

Quân Mặc Ảnh dở khóc dở cười: “Nơi nào thối? Nàng bao nhiêu ngày không tắm rửa rồi, trẫm cũng không ghét bỏ nàng… ngược lại nàng ghét bỏ trẫm trước?”

Mẹ nó! Cái này còn nói không ghét bỏ?

“Tắm, ta muốn tắm!” Phượng Thiển hét lớn một tiếng: “Đông Dương, ta muốn tắm!”

Quân Mặc Ảnh nhức đầu nhìn nàng, vừa định đưa tay đụng nàng, lại bị nàng tránh được.

“Dính mùi son phấn của nữ nhân khác còn đụng ta, đụng ta càng thối hơn! Ta thối chính là bị ngươi đụng!”

Thở hổn hển hai cái, Phượng Thiển phát hiện mình quả thật nói không mạch lạc, rõ ràng mới vừa rồi đang nói nam nhân này thối, vì sao kéo tới thân mình nàng rồi?

“Ta không thối, ngươi mới thối!” Nàng vừa giận phẫn nói.

Chuyện xảy ra kế tiếp thật sự có chút kỳ diệu, Phượng Thiển cảm thấy tư vị kia quá mức chua, khó nói lên lời.

Truyện được đăng tại đây

Sau khi nàng nói xong, chẳng qua trong nháy mắt, chỉ thấy nam nhân cởi áo khoác trên người, nhìn nàng giương mắt, trực tiếp sử dụng phương thức thực tế nhất ngăn miệng của nàng.

Môi lưỡi quấn quít.

Sau một phen hung ác giày vò, Phượng Thiển hết sức, chỉ có thể uất uất ức ức nhìn hắn chằm chằm.

Người này quả thật xấu, thế nhưng dùng chiêu này!

Chỉ là……

Hôn thì hôn rồi, hắn cởi quần áo làm gì, làm hại nàng còn tưởng rằng……

Cuối cùng Quân Mặc Ảnh tìm được biện pháp khiến vật nhỏ này ngừng, hài lòng nhếch môi, chậm rãi nói: “Nàng nói mùi son phấn, sở dĩ bị dính vào…… Ừm, chuyện này giải thích có chút phiền toái, nhưng mà, nàng phải tin trẫm, đây chỉ là ngoài ý muốn.”