Sủng quan lục cung: Hoàng phi ngang ngược của đế vương » Trang 155

Chương 155: Ngươi nhẫn tâm từ chối ta sao?

Phượng Thiển ủy khuất hấp mũi, biết loại thời điểm này ngỗ nghịch với hắn không khác gì tìm đường chết, đành phải quệt cái miệng nhỏ nhắn không hề mở miệng.

Quân Mặc Ảnh vốn tính đút cho nàng, dược thìa đã chuẩn bị tốt, ngay khi hắn ôm vật nhỏ về sau, đột nhiên Phượng Thiển nâng tay: “Ta tự uống.”

Như là thưởng cũng dường như nhận chén thuốc trong tay hắn, sau đó ngừng thở, uống từng ngụm từng ngụm xuống.

Một chén dược thấy đáy, mày của nàng đã nhăn thành hoa kết.

Khổ!!!

Mụ nội nó rất khổ!

Phượng Thiển giương miệng hút khí thật mạnh, tận lực xem nhẹ vị giác của mình, nhận nước trà Đông Dương dâng lên uống sạch, chua sót trong miệng lại không tiêu chút nào.

Quân Mặc Ảnh sờ đầu của nàng, liền lưỡng tự, đau lòng.

Hắn nhỏ giọng nói: “Ngủ một giấc, đứng lên sẽ tốt hơn.”

“Có thể cho ta ăn mứt không?” Nói thật ra, hiện tại Phượng Thiển không có khẩu vị gì, miệng rất đắng, muốn nàng cứ như vậy mà ngủ, khẳng định không ngủ được.

Quân Mặc Ảnh nghĩ nghĩ, cuối cùng không đành lòng từ chối.

“Chỉ có thể ăn một cái.”

“Được được được, đều nghe lời ngươi.” Một cái cũng tốt, còn tốt hơn không được miếng nào.

Sau khi ngậm đồ ăn ngọt ngào như vậy, cuối cùng cũng bớt chút không khoẻ, Phượng Thiển bắt buộc chính mình xem nhẹ cái loại cảm giác thể xác và tinh thần mỏi mệt, sắp sửa kéo Quân Mặc Ảnh: “Ngươi đừng giúp ta nữa, đi làm việc của ngươi đi, đi ăn một bữa cơm trước. Trong chốc lát ta tỉnh để Đông Dương đi nói cho ngươi, được không?”

Quân Mặc Ảnh không nghĩ nàng quay lại đề tài này, đang muốn lắc đầu, Lý Đức Thông bước lên phía trước nói: “Hoàng Thượng, nương nương cũng là lo lắng thân mình ngài, ngài nghe nương nương đi.”

Bị Quân Mặc Ảnh lạnh lẽo liếc mắt một cái, Lý Đức Thông phẫn nộ gục đầu xuống, không dám nói tiếp nữa.

“Lý công công nói đúng, ta đều như vậy, ngươi nhẫn tâm từ chối ta sao?” Phượng Thiển tội nghiệp nháy mắt.

Đọc FULL truyện tại đây

Nam nhân này, nhìn dáng vẻ thành thục ổn trọng, có đôi khi giống như đứa nhỏ, cần người dỗ dành.

“Thiển Thiển ngủ trước đi, trẫm nhìn nàng ngủ rồi đi.” Quả thật hiện tại Quân Mặc Ảnh không đành lòng phật ý của nàng, đành phải nói ra.

Lúc này Phượng Thiển mới vừa lòng nhắm mắt lại, ngay lập tức.

Lý Đức Thông thấy, nhỏ giọng nhắc nhở đế vương: “Hoàng Thượng!”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, đã bị mắt lạnh của đế vương đảo qua, nhất thời sợ tới mức không lên tiếng.

Không hay ho thúc giục làm gì?

Vừa rồi là đế vương dỗ tiểu cô nãi nãi chơi đâu, vốn không tính rời đi. Kết quả mình còn không cảm thấy được mở miệng, sợ là liên quan với phần khuyên bảo vừa rồi, bị đế vương ghét bỏ đi.

Thật sự là…

Lý Đức Thông không dám nói nữa, may mà lúc này đế vương để bọn họ lui ra hết, bằng không hắn ở đằng kia cũng không yên tâm.

Truyện được đăng tại đây

Quân Mặc Ảnh cho cung nhân cầm tấu chương đến nội điện, trong lúc Phượng Thiển ngủ, hắn ngồi đây phê tấu chương, thường quay đầu nhìn người trên giường.

Rất nhanh liền vào đêm, sắc trời hoàn toàn đen xuống.

Phượng Thiển vừa tỉnh lại, ra một thân mồ hôi, rốt cục không đau đầu nữa, dễ chịu không ít.

Trong phòng đầy ánh nến, Phượng Thiển ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nam nhân chăm chú tấu chương trên án, lông mi dài ở đầu hốc mắt rủ bóng, có vẻ thâm thúy không thể nắm lấy.

“Quân Mặc Ảnh.” Phượng Thiển cúi đầu hô một tiếng.

Nam nhân ngẩng đầu, ánh mắt buông lỏng, làm như rốt cục an tâm.

“Tỉnh rồi, có đói bụng không trẫm để cung nhân đi hâm nóng, đứng dậy uống thuốc, hừm?” Không đợi nàng trả lời, Quân Mặc Ảnh liền truyền người tiến vào phân phó.

Lý Đức Thông nghe xong, muốn nói lại thôi.