Sủng phi thượng vị ký » Trang 99

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 99

“Không cần , trẫm tự mình đi qua.” Nói xong nhấc chân đi về hậu thất.

Mạnh Nguyệt khẽ giật mình, cứ cảm giác hôm nay Tiêu Dục là lạ , không kịp nghĩ lập tức bước nhanh đi theo.

Tiêu Dục ngồi xuống tháp, từ trên cao nhìn xuống dung nhan Tứ công chúa đang ngủ say trong nôi, thần sắc phức tạp khôn kể. Khi tầm mắt nhìn qua đôi mắt đào hoa phong tình kia của Tứ công chúa, Tiêu Dục nhất thời khuôn mặt căng thẳng, đồng tử một trận co rút lại, bàn tay to dưới tay áo gắt gao nắm chặt thành quả đấm, trên mu bàn tay gân xanh hiện lên, huyệt Thái Dương thình thịch nhảy không ngừng.

Bởi vì Tiêu Dục đưa lưng về phía Mạnh Nguyệt, cho nên Mạnh Nguyệt đối với phản ứng kịch liệt của Tiêu Dục không hề hay biết. Hồi lâu, Tiêu Dục âm thầm áp chế lửa giận trong lòng, dùng sức nhắm mắt. Đợi khi mở ra đã khôi phục như thường.

Tiêu Dục xoay người, khuôn mặt bình tĩnh nói:”Châu nhi đã ngủ, trẫm sẽ không quấy rầy nàng ngủ… Ngươi lưu lại chiếu cố Châu nhi đi, không cần đi ra đưa tiễn trẫm.”

Mạnh Nguyệt quỳ gối thi lễ:” Vâng! Nô tì cung đưa Hoàng thượng!”

Ban đêm, một cái thân ảnh màu đen lẻn vào Khánh Phương trai, thần không biết quỷ không hay tiến vào hậu thất điểm huyệt Tứ công chúa. Sau đó từ trong lòng ngực lấy ra một cái chai nước trong suốt. Ngân châm nhẹ nhàng đâm, một giọt máu đỏ tươi liền giọt vào trong nước, rất nhanh bóng đen tựa như khi đến lặng yên ra khỏi Khánh Phương trai.

Trong đêm đen, nam tử khí vũ hiên ngang chắp tay đứng cách Khánh Phương trai không xa, nhìn thoáng qua bóng đen hai tay trình lên cái chai, ngón trỏ nhẹ nhàng bắn ra, một giọt máu liền chuẩn xác rơi xuống trong bình.

Hai giọt má đỏ tươi ở trong bóng đêm xinh đẹp nở rộ, theo gợn nước nhộn nhạo. Máu chậm rãi loang ra, không có dấu hiệu quyện làm một thể. Nam tử sắc mặt cũng theo bọt nước hoàn toàn hòa tan mà trở nên xanh mét.

Nam tử tức giận đem cái chai ném vỡ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thoáng qua Khánh Phương trai, xoay người rời đi.

Đêm khuya, Cố Vân Yên đang mơ mơ màng màng lại nhìn thấy một thân ảnh đứng đầu giường, trở mình, bóng dáng vẫn như cũ không mất đi, trong lòng khiếp sợ, nhất thời tỉnh ngủ.

Ngay tại khi nàng nhắm mắt chợp mắt, âm thầm nghĩ kế tiếp nên làm như thế nào, liền nghe được Tiêu Dục thanh âm trầm thấp:”Yên nhi chớ sợ, là trẫm!”

Cố Vân Yên nhất thời thở phào một cái, trợn mắt nói:”Hoàng thượng tiến vào cũng không lên tiếng, làm hại nô tì còn tưởng rằng là người nào lớn mật cuồng đồ dám đêm khuya lẻn vào nội thất của phi tần đây.”

Tiêu Dục lại không như xưa mà tiếp nhận câu chuyện trêu chọc Cố Vân Yên. Chỉ là nhanh chóng cởi ngoại bào ngay sau đó lên giường, bàn tay to ôm Cố Vân Yên kéo đến trong lòng.

“Trẫm ngủ không được, nhớ tới Yên nhi liền lại đây. Yên nhi bồi trẫm ngủ đi!” Tiêu Dục thanh âm hơi mỏi mệt, vậy cũng là giải thích cho Cố Vân Yên vì sao hắn lại đêm khuya xuất hiện ở nơi này.

“Ân, ngủ đi! Hoàng thượng sáng mai còn phải lâm triều.” Nói xong nhắm mắt, dựa vào bả vai Tiêu Dục đi vào giấc ngủ.

Tiêu Dục cúi đầu ứng tiếng “Ân ~” Ngay sau đó đem Cố Vân Yên ôm càng chặt hơn chút, tựa hồ ôm Cố Vân Yên đi vào giấc ngủ, phiền toái trong lòng liền tiêu hơn phân nửa.

Khánh Phương trai
Mạnh Nguyệt ôm Tứ công chúa khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt ai oán nhẹ giọng nỉ non nói:”Châu nhi có phải cũng giống mẫu phi nhớ phụ vương ngươi? Mẫu phi đã sai người truyền thư cho phụ vương ngươi, làm cho hắn hôm nay vào cung gặp nhau… Mẫu phi đã thật lâu không có nhìn thấy phụ vương ngươi. Ngày nhớ đêm mong chỉ ngóng trông có thể cùng phụ vương ngươi gặp mặt. Hơn nửa tháng, phụ hoàng ngươi nhưng lại nhẫn tâm thời gian dài như vậy không cùng liên hệ với mẫu phi …”

Thanh nhi lững thững mà vào, hơi hơi quỳ gối thi lễ nói:”Khởi bẩm chủ tử, vị kia đãhồi âm, nói chạng vạng ở chỗ cũ gặp.”

Mạnh Nguyệt nghe được Thanh nhi nói, lúc này mặt lộ vẻ vui sướng, án mắt ảm đạm nháy mắt sáng như sao.

Duyên Hi cung
Đại hoàng tử bế tiểu bạch thỏ đang muốn dẫn cung nhân đi ra ngoài, lại nghe được quý phi giương giọng nói:”Đứng lại! Ngươi muốn đi đâu?”

Đại hoàng tử quay đầu, quyệt cái miệng nhỏ nhắn nói:”Ta muốn mang tiểu bạch thỏ đi Ngự Hoa viên chơi a.”

Quý phi sắc mặt trầm xuống, nói:”Chơi! Chơi! Chơi! Chỉ biết chơi… Sang năm Nhị hoàng đệ ngươi sẽ vỡ lòng, ngươi nếu là không học tập hơn nữa, rất nhanh hắn sẽ vượt qua ngươi .”

“Công khóa Thái phó giao, nhi thần đã làm xong.” Đại hoàng tử ngữ khí khô cằn nói.

Quý phi tức mình, phiền chán nói :”Ngươi hôm nay thế nào cũng không được đi, ngoan ngoãn đứng ở trong cung cho ta.”

“Ta là hoàng tử, không phải phạm nhân của ngươi, ta muốn đi chỗ nào thì đi chỗ ấy!”

“Ngươi… Được lắm, ngươi cư nhiên học được nói dối. Nang con thỏ nhỏ đi Ngự Hoa viên chơi? Đừng tưởng rằng mẫu phi không biết, còn không phải đi tìm Nhị hoàng đệ ngươi ở Ngự Hoa viên chơi chung. Ngươi cho là Thục phi vì sao lại dung túng con trai của hắn cùng ngươi chơi chung. Nàng làm như vậy mục đích đơn giản vì cho ngươi mê muội mất cả ý chí, không học vấn không năng lực, tương lai con trai của nàng là có thể không cần tốn nhiều sức đem ngôi vị hoàng đế cướp đi.” Quý phi tức giận đến thở không được, liên tục nói, ngực phập phồng cả giận.

Đại hoàng tử ánh mắt kinh ngạc nhìn quý phi, hồi lâu, cúi đầu thấp giọng nói:”Không, ta không tin Thục phi là người như vậy. Huống hồ Nhị hoàng đệ còn nhỏ như vậy, hắn khẳng định sẽ không nói dối .” Ngữ khí không còn kiên định như vừa rồi.

“Hài tử ngốc, tại nơi tranh đấu gay gắt như này, nơi thâm cung giết người không thấy máu ngươi như thế nào có thể dễ dàng tin tưởng người khác a? Trừ bỏ mẫu phi, ai ngươi cũng không thể tin. Bởi vì chỉ có mẫu phi mới có thể thật thật chính chính vì muốn tốt cho ngươi. Mẫu phi làm hết thảy đều là vì ngươi.” Quý phi mềm giọng nói.

Đại hoàng tử cụp mắt không nói, liền ngây ngốc ở cửa đứng hồi lâu, cuối cùng dưới ánh mắt chờ đợi của quý phi, nội tâm giãy dụa đem con thỏ nhỏ giao cho cung nhân bên cạnh, nắm tay quý phi trở về đi.

Trường Xuân cung
Buổi trưa, Nhị hoàng tử rầu rĩ không vui mang theo Bạch Tuyết trở về, trên mặt lộ vẻ mất mát. Cố Vân Yên quét mắt nhìn cung nhân đi theo phía sau, nhu nhu đầu Nhị hoàng tử tnói:”Hạo Nhi đây là làm sao vậy, không phải mang theo Bạch Tuyết đi tìm Đại hoàng huynh ngươi chơi sao? Sao vẻ mặt mất hứng vậy?”

Nhị hoàng tử bắt tay nhỏ bé nói:”Nhi thần luôn ở Ngự Hoa viên chờ Đại hoàng huynh cùng nhau chơi, nhưng là đợi thật lâu, Đại hoàng huynh cũng chưa đến.”

Cố Vân Yên ôn nhu an ủi:”Đại hoàng huynh ngươi nhất định không phải cố ý lỡ hẹn, nghĩ đến hắn hẳn là bị công khóa làm chậm trễ. Cho nên mới chưa thể tới bồi Hạo Nhi cùng nhau chơi. Hạo Nhi không cần khổ sở. Chờ Đại hoàng huynh ngươi làm xong công khóa, tự nhiên sẽ tìm đến Hạo Nhi chơi thôi.”

Nhị hoàng tử nháy mắt lại tươi sáng lên, cười:”Vậy là tốt rồi! Hạo Nhi còn tưởng rằng Đại hoàng huynh không thích Hạo Nhi , về sau cũng không cùng Hạo Nhi chơi nữa.”

Cố Vân Yên cười nhu hòa:”Hạo Nhi chắc đói bụng rồi, nhanh đi rửa tay, lát cùng mẫu phi dùng cơm trưa.” Nhị hoàng tử vui vẻ đáp ứng.

Ngự thư phòng
Tiêu Dục đang cúi đầu phê duyệt tấu chương, Lưu Đức Phúc khom người đi vào, nói:”Khởi bẩm chủ tử, Hoài vương cho người đưa tin, hôm nay tiến cung cùng ngài thương nghị Hoài chuyện Nam chẩn tai.”

Tiêu Dục nâng mắt, mặt lộ vẻ giễu cợt, âm thanh lạnh lùng nói:”Quả nhiên không ngoài trẫm dự kiến! Thiên đường có đường ngươi không đi, địa ngục không lối ngươi cứ vào… Truyền mệnh lệnh trẫm, hết thảy giữ nguyên kế hoạch tiến hành.”

Trăng lên đầu cành, Tiêu Hằng đúng hạn vào cung, đi tới nơi Tiêu Hằng cùng Mạnh Nguyệt ước hẹn, liền thấy được Mạnh Nguyệt váy dài lưu vân trắng ngà duyên dáng yêu kiều đứng ldưới tàng liễu, trên mặt thi phấn trang điểm nhè nhẹ, đuôi lông mày khóe mắt, đều là xuân ý, ẩn ý đưa tình dừng ở thân ảnh Tiêu Hằng chậm rãi đi tới. Một đôi mắt lóng lánh gợn sóng như có thể ra nước, đến gần nhìn lên, trong con ngươi còn cất dấu ai oán. Ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt, nàng, càng phát ra vẻ nõn nà, sở sở động lòng người, nhìn Tiêu Hằng không khỏi tâm thần nhộn nhạo.

“Gia…” Môi mọng hé mở, nhu tình khẽ gọi.

Tiêu Hằng cong môi cười, cặp mắt trời sinh đào hoa hơi hơi nóng lên, ba quang liễm diễm, mị hoặc thiên thành.

“Gia, ngài tới rồi! Nguyệt nhi sáng sớm liền ở chỗ này chờ ngài, chờ ngài đến gặp Nguyệt nhi…” Mạnh Nguyệt nhẹ giọng nỉ non.

“Ân, để Nguyệt nhi đợi lâu, là bổn vương không tốt.” Tiêu Hằng khó được thả mềm thanh âm nói.

Mạnh Nguyệt nâng mắt, Tiêu Hằng mặt mày mỉm cười ngóng nhìn nàng, hai má không khỏi như rặng mây đỏ, mi cong cụp xuống, một bộ thái độ nữ nhi gia thẹn thùng.

“Có thể cùng gia gặp mặt, Nguyệt nhi đã cảm thấy mỹ mãn!” Ngữ khí hạ thấp.

“Bổn vương làm sao không nghĩ tới Nguyệt nhi, bất hạnh là không có cớ thích hợp để vào cung.”

“Gia… Thật sự nhớ Nguyệt nhi sao? Nguyệt nhi còn tưởng rằng Hoài vương phi có thai, gia sẽ không cần hai mẹ con Nguyệt nhi nữa. Nguyệt nhi sợ gia sẽ vứt bỏ Nguyệt nhi, không bao giờ nữa để ý Nguyệt nhi …” Mạnh Nguyệt chưa nói xong lệ đã doanh tròng, giống như lê hoa đái vũ.

Tiêu Hằng tay phải nâng cằm nàng, nhìn nàng khẽ cắn môi đỏ mọng, nháy mắt đáy mắt sâu thẳm, chợt cúi đầu ôn nhu mà say đắm hôn lên.

Mạnh Nguyệt than nhẹ một tiếng, hai tay ôm cổ Tiêu Hằng, thân mình kề sát trong ngực hắn, sau đó nhiệt tình đáp lại hắn hôn, hai người hôn nhau cuồng nhiệt…

Ngay tại khi hai người hôn đến khó tách ra, chợt nghe phía sau truyền đến một trận ồn ào tiếng bước chân. Tiêu Hằng cùng Mạnh Nguyệt hoảng sợ hồi đầu, ngạc nhiên phát hiện phái sau một đám người vẻ mặt hèn mọn miệt thị các nàng, dẫn đầu đúng là đương kim thiên tử — Tiêu Dục.

Mạnh Nguyệt kinh hô một tiếng, lúc này đứng thẳng lại, luống cuống tay chân sửa sang lại quần áo xốc xếch của mình. Tiêu Hằng sắc mặt trắng bệch, mắt lộ ra sợ hãi,’Phù phù’ một tiếng hai đầu gối quỳ xuống đất, hồng hốc mắt sám hối nói: “Hoàng huynh…Cầu hoàng huynh nhất định làm chủ cho thần đệ. Đều là Mạnh chiêu nghi, đều là nàng không biết thẹn… Mơ ước thần đệ đã lâu, cho nên trăm phương ngàn kế câu dẫn thần đệ, thần đệ nhất thời cầm giữ không được, cho nên mới… Cầu hoàng huynh tha thần đệ lúc này đi! Thần đệ cũng không dám nữa , cũng không dám nữa…”

Nghe vậy, Mạnh Nguyệt thân mình cứng đờ, kinh ngạc nhìn Tiêu Hằng, nhìn hắn vì cầu mạng sống, không tiếc đem nàng nói đến hạ lưu không chịu nổi, chỉ cầu đem chính mình thoát thân. Giờ này khắc này, Mạnh Nguyệt chỉ cảm thấy vạn tiễn xuyên tâm cũng bất quá là như thế!

Nàng nghĩ đến chính mình sẽ khóc rống rơi lệ, nhưng mà cũng không có. Nàng ngay cả một giọt nước mắt cũng chảy không được, giờ phút này mới biết, nguyên lai khi đau đến tuyệt vọng là không có nước mắt.

Tiêu Dục không nói được một lời nhìn Tiêu Hằng quỳ trên đất, ánh mắt lạnh như băng mà trào phúng, thật giống như đang nhìn một con khỉ biểu diễn.

Lưu Đức Phúc phất trần vung lên, Ngự Lâm quân liền nhanh chóng đem hai cận vệ của Hoài vương áp đi lên. Cận vệ khuôn mặt nhíu chặt, cái trán liên tục đổ mồ hôi, giống như là trải qua một trận đau đớn vô cùng.

“Vương gia… Vương gia từ tháng năm năm trước đến bây giờ… Mỗi tháng đều tiến cung cùng Mạnh chiêu nghi nương nương gặp…” Trong đó một cái cận vệ không chịu đau đớn, chỉ phải thành thật khai.

Một cái khác cận vệ thấy được đồng lõa cung khai, cũng vội vàng gật đầu nói:”Ty chức làm chứng, lời ấy không giả!”

Tiêu Hằng gầm lên “Im miệng! Bổn vương đối đãi các ngươi không tệ, các ngươi vì sao phải vu hãm bổn vương?” Ngược lại quỳ lết đến trước mặt Tiêu Dục, ôm hai chân Tiêu Dục nói:”Hoàng huynh trăm ngàn chớ tin tưởng hắn lời nói của một bên. Bọn họ nhất định là bị người thu mua cố ý hãm hại thần đệ. Thần đệ là vô tội a, cầu hoàng huynh vì thần đệ làm chủ…”

“Vương gia, việc đã đến nước này… Ty chức cũng không dám giấu diếm Thánh thượng, mới vừa rồi đã đem tất cả chuyện ngươi làm nói thẳng ra với Thánh thượng, chứng cớ cũng đều trình đi lên.” Cận vệ thở nói.

Cận vệ nói vừa dứt, Tiêu Hằng nhất thời cái trán lộ gân xanh, hai mắt đỏ đậm, một cái xoay người liền hướng cận vệ đánh tới, hai tay gắt gao bóp cổ cận vệ, khóe mắt nói:”Bổn vương mù mới dưỡng hai kẻ lang tâm cẩu phế như bọn ngươi… Dám bán đứng bổn vương, bổn vương bóp chết ngươi!”

Mạnh Nguyệt nhìn Tiêu Hằng phát rồ, hoàn toàn thay đổi, tâm tư từng vì hắn mà si mê nháy mắt phá thành mảnh nhỏ. Sau một lúc lâu, mặt xám như tro tàn hướng tới Tiêu Dục dập đầu ba cái,”Trẻ nhỏ vô tội, mong rằng Hoàng thượng có thể tha Châu nhi một mạng. Nô tì một người tạo tội nghiệt, nô tì tự gánh vác.”

Nói xong chậm rãi đứng lên, khóe môi khẽ nhấc, trên mặt trắng bạch lộ ra một nụ cười mỉm xinh đẹp mà kiên quyết, bỗng mạnh mẽ đâm đầu đánh vào cây liễu bên cạnh.

Mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt,”Bụp” một tiếng, Mạnh Nguyệt máu tươi tung tóe, từ cái trán ồ ồ xuống. Cỏ cây quanh tàng liễu vốn đã khô vàng thoáng chốc bị máu tươi nhiễm hồng, có vẻ quỷ dị.

Mọi người bất ngờ, giờ khắc này, giống như thời gian đều yên lặng , trong mắt chỉ còn lại một mảnh đỏ chót kia… Tiêu Dục trong mắt xẹt qua vẻ bất nhẫn, Tiêu Hằng sợ sệt nhìn Mạnh Nguyệt hấp hối nằm đó.

“Nếu… Nếu có chút kiếp sau… Thề sống chết…Thề sống chết không vào… Nhà Đế vương …” Mạnh Nguyệt chống đỡ một hơi cuối cùng, đứt quãng nói xong một câu, chậm rãi nhắm lại hai mắt. Từ nay về sau ở yêu hận tình cừu trông cuộc sống theo nàng rời khỏi trần thế.

Hồi lâu, Tiêu Dục quay đầu, đối với Tiêu gia tộc trưởng cùng Cung thân vương đã qua ngũ tuần ở bên cạnh nói:”Thúc tổ cùng Vương thúc cảm thấy trẫm nên xử trí như thế nào?”

Tộc trưởng vẻ mặt phẫn nộ cùng chán ghét, chỉ vào Tiêu Hằng trợn mắt nói:”Nghiệp chướng! Nghiệp chướng a! Tiêu gia chúng ta như thế nào liền ra ngươi một cái ghiệp chướng tổn hại luân thường như vậy a… Hoàng thượng không cần lưu hắn. Chỉ là việc này còn phải cẩn thận xử trí, sự tình nếu truyền ra ngoài, người trong thiên hạ xem Hoàng thượng ra thế nào, xem Tiêu gia chúng ta ra thế nào!”

Cung Thân vương gật đầu, nói: “Vương thúc nói đúng. Hoàng gia chúng ta chứa không nổi kẻ này, việc này tuyệt không thể tiết lộ đi ra ngoài, mong Hoàng thượng có thể xử lí thỏa đáng.”

Tiêu Dục gật đầu, châm chước nói:”Lưu Đức Phúc truyền trẫm ý chỉ: Hoài vương đại nghịch bất đạo, ý đồ hành thích vua, phạm tội lớn ngập trời, chết không đủ tội. Nhưng niệm di ngôn của tiên hoàng, trẫm cũng không đành lòng tự mình cắt tay chân mình, một mặt khoan hồng. Nay tước phong hào Hoài vương, thân phận hoàng gia ngọc điệp. Nhốt vào Tông Nhân phủ, vĩnh viễn không được ra.”

Tiêu Dục nhìn thoáng qua Mạnh Nguyệt ngã vào dưới tàng cây liễu, nói tiếp:”Đạo thánh chỉ thứ hai, Mạnh chiêu nghi xả thân cứu giá, trẫm cảm động sâu sắc, truy phong làm Mạnh phi, hết thảy tang nghi ấn theo lễ của tứ phi.”

Tiêu Dục nhìn Tiêu Hằng bị Ngự Lâm quân áp đi, thầm nghĩ:”Trẫm đáp ứng qua phụ hoàng, mặc dù ngươi phạm tội ác tày trời cũng lưu ngươi một mạng, trẫm làm được ! Trẫm không giết ngươi, nhưng trẫm để cho ngươi sống không bằng chết! Sau này ngươi liền cùng Nhị ca ở Tông nhân phủ trôi qua đi! Cũng đỡ cho Nhị ca một người tịch mịch.”

Hôm nay ở đây trừ bỏ Tiêu Dục cùng tộc trưởng và Cung thân vương ra, còn lại Ngự Lâm quân đều là tâm phúc của Tiêu Dục. Cho nên Tiêu Dục cũng không lo lắng sẽ có người đem chuyện này gièm pha tiết lộ ra ngoài.

Đêm đó, Hoài vương hành thích vua, Mạnh Nguyệt xả thân cứu giá thánh chỉ liền hiểu dụ lục cung. Trong lòng mọi người kinh hãi, không rõ Hoài vương luôn luôn phong lưu đa tình, phóng đãng không kềm chế được, vì sao lại đột nhiên phát rồ ám sát Tiêu Dục.

Ở bên này trăm tư không thể giải, Cố Vân Yên lại rất mau liền thẩm thấu huyền cơ trong đó. Nhớ đến Tiêu Dục mấy ngày nay khác thường cùng với lời hắn nói hôm kia, hơn nữa hiện tại thêm hai đạo thánh chỉ ngoài dự đoán mọi người này, Cố Vân Yên liền biết chính mình suy đoán cùng sự thật không sai.

Chuyện Hoài vương hành thích vua trở thành đề tài cho dân chúng bàn tán. Dân chúng đều quở trách Hoài vương đại nghịch bất đạo, bất nhân bất nghĩa. Mà cái chết của Mạnh Nguyệt lại không thể ở hậu cung nhấc lên bao nhiêu sóng gió. Nhóm phi tần tốp năm tốp ba khi tụ cùng một chỗ, ngẫu nhiên cũng sẽ nhắc tới, nhưng đại đa số đều là không quá vài câu. Trong cung nhiều hay ít đi một người cũng là một chuyện quá tầm thường.

Khi Mạnh Nguyệt mất hơn một tháng, hiện nay đã không còn ai nhắc lại vị Mạnh phi này. Ngay cả Khánh Lhương trai cũng đã đổi chủ, trừ bỏ ‘Tứ công chúa’ ra, rốt cuộc tìm không được chút dấu vết tồn tại của Mạnh Nguyệt, thật giống như chưa từng có người này.

Đọc FULL truyện tại đây

Hơn một tháng nay, Tiêu Dục cực ít đặt chân đến hậu cung, mà mỗi lần bước vào hậu cung đều là giá lâm Trường Xuân cung. Điều này làm cho các phi tần hậu cung mỗi ngày kiển chân chờ mong Tiêu Dục lâm hạnh tiếng oán than dậy đất.

Phượng Nghi cung
“Biểu tỷ, hiện nay Hoàng thượng mỗi lần vừa vào hậu cung, đó là giá lâm Trường Xuân cung. Nên làm thế nào cho phải bay giờ?” Lâm tần cò khăn tay không cam lòng nói.

Vào cung nửa năm, biểu tỷ thật vất vả mới đáp ứng nàng sinh cái hoàng tử, chưa từng nghĩ chuyện Hoài vương hành thích vua, nhưng lại làm cho Hoàng thượng tâm tình không tốt, vô tâm phong nguyệt. Vài lần giao thiệp ít ỏi với hậu cung, cư nhiên vẫn là chỉ đi Trường Xuân cung. Điều này sao có thể không làm nàng nóng nảy. Vạn nhất biểu tỷ đến lúc đó đổi ý, không cho nàng sinh hạ hoàng tử, vậy phải làm thế nào đây? Cho nên nàng phải nắm chắc cơ hội lần này.

Hoàng hậu nhìn lướt qua Lâm tần, ôn nhu trấn an nói:”Bản cung biết ngươi muốn sớm một chút sinh hạ hoàng tự. Nhưng không thể nóng lòng nhất thời, trước mắt Hoàng thượng đang tâm tình rất tệ. Dù sao cũng phải cho hắn có một đoạn thời gian dịu đi.”

Lâm tần biết chính mình biểu hiện quá mức nóng vội , lúc này cụp mắt nói:”Biểu tỷ nói phải, là Mộng Thuần nhất thời nóng vội.”

Hoàng hậu nghe được Lâm tần nói, tiếp theo lại tung một viên thuốc an thần,”Mộng Thuần yên tâm, biểu tỷ nếu đáp ứng cho ngươi sinh hạ hoàng tự liền tuyệt không đổi ý. Sáng mai biểu tỷ sẽ đi Ngự thư phòng cùng Hoàng thượng thương lượng chuyện phi tần thị tẩm, sẽ không để ngươi chờ quá lâu .”

Được Hoàng hậu trả lời thuyết phục, Lâm tần cảm thấy cuối cùng là an tâm chút,” Vâng! Làm phiền biểu tỷ .”

Hoàng hậu gật đầu mỉm cười!

Trường Xuân cung
“Đệ đệ mau nhìn, đây là chữ hôm nay ca ca viết, đẹp ha!” Nhị hoàng tử cao hứng phấn chấn giơ bảng chữ mẫu trong tay, hướng về phía Tứ hoàng tử thì thào cười nói.

Tứ hoàng tử cũng không thể hiểu được tâm tình vui sướng lúc này Nhị hoàng tử. Hắn chỉ chớp mắt to nhìn thoáng qua bảng Nhị hoàng tử cầm trong tay, tỏ vẻ không có hứng thú, ngay sau đó liền tiếp tục vui sướng đô miệng thổi bong bóng.

Nhưng mà điều này cũng không ảnh hưởng đến lòng nhiệt tình của Nhị hoàng tử,”Đệ đệ có phải cũng thấy nhìn rất tốt đúng không. Vậy đệ đệ cũng mau lớn lên đi. Chờ kho đệ đệ lớn như ca ca lúc này, ca ca sẽ dạy đệ đệ viết chữ. Như vậy đệ đệ có thể viết chữ đẹp như ca ca vậy .”

Tứ hoàng tử vẫn như trước tự mình đùa bất diệc nhạc hồ. Một chút cũng không để ý tới Nhị hoàng tử lầm bầm lầu bầu.

Nhị hoàng tử vẫn không được Tứ hoàng tử đáp lại, tự thấy không thú vị, gãi gãi đầu nói:”Phụ hoàng vừa rồi không phải nói đi gọi mẫu phi ra để dùng bữa tối sao? Như thế nào đi vào lâu như vậy còn không có đi ra, phụ hoàng cùng mẫu phi ở bên trong để làm cái gì đâu?”

Bạch Tuyết đang ở trong điện bay lượn nghe đượcNnhị hoàng tử nói, hai mắt giảo hoạt nhanh như chớp chuyển, tiện đà đầu giương lên, liền hướng ngoài cửa bay đi.

Bên trong, Cố Vân Yên đang ở trước kính trang điểm. Tiêu Dục đứng sau Cố Vân Yên, mỉm cười đánh giá Cố Vân Yên trong gương, cong môi khen:”Yên nhi của Trẫm thật đẹp!”

Cố Vân Yên xấu hổ cụp mắt, ôn nhu nhỏ nhẹ nói:”Hoàng thượng là nịnh nô tì vui vẻ!”

“Mị nhãn xấu hổ hợp, đan thần trục cười khai” lời nói đó chính là tư thái của Cố Vân Yên giờ này khắc này.

Tiêu Dục đỡ Cố Vân Yên đứng lên, làm cho nàng cả người lộ hẳn trong kính,”Yên nhi nhìn xem, nhìn xem mỹ nhân trong gương, sẽ biết trẫm có nói dối hay không .”
Cố Vân Yên chậm rãi nâng mắt, thẹn thùng nhìn chính mình trong gương. Bởi vì vừa mới tắm rửa xong, hiện nay chỉ quần áo trong đơn bạc, dáng người uyển chuyển lộ ra, mỗi đường cong đều gợi ra không sót gì. Cổ áo thoáng rộng thùng thình, ngầm có ý cảnh xuân như ẩn như hiện.

Tiêu Dục từ trên cao nhìn xuống thưởng thức phong cảnh trước mặt Cố Vân Yên, không khỏi cổ họng khôn khốc.

Cố Vân Yên nhận thấy được ánh mắt Tiêu Dục không kiêng nể gì lại dần dần sâu thẳm, không khỏi mặt cười ửng đỏ, hai má cũng nổi lên một rặng mây đỏ. Điều này làm cho nàng sinh ra một loại ảo giác, một loại cảm giác tựa như chính mình chính thân thể lõa lồ, lộ ra trước mặt Tiêu Dục, làm cho hắn nhìn từ đầu đến chân mà đánh giá.
Ý nghĩ này làm cho Cố Vân Yên cảm thấy thẹn thùng không thôi, hơi hơi giãy dụa ngồi xuống. Nhưng là Tiêu Dục bá đạo hai tay giữ chặt eo nhỏ, không cho nàng thoát đi “Yên nhi đừng nhúc nhích, trẫm thích như vậy nhìn ngươi!” Thanh âm luôn lạnh lùng của Tiêu Dục hiện nay hơi hơi khàn khàn, nghe phá lệ mê hoặc.

Tiêu Dục ở hai bên tai tuyết trắng của Cố Vân Yên chỗ nhẹ nhàng hít hít. Một cỗ Lãnh Mai hương xông vào mũi. Tiêu Dục hít thở phà ra hơi nóng, Cố Vân Yên khẽ run lên, chợt nhắm lại hai mắt không dám nhìn ánh mắt cực nóng của hắn.

Từ sau khi Cố Vân Yên sinh hai cái hài tử, dáng người càng phát ra đẫy đà no đủ, thoạt nhìn càng thêm quyến rũ xinh đẹp. Một đôi mắt phượng bất tri bất giác liền mị hoặc hơn, nhìn quanh hay ngoái đầu nhìn lại, đều là phong tình.

Tiêu Dục yêu vô cùng bôn dáng Cố Vân Yên đầy mặt xấu hổ, lúc này đem Cố Vân Yên ôm sát lại đây, cúi đầu ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn anh đào. Động tác nhiệt tình như lửa lại ôn nhu trằn trọc. Với kỹ xảo thuần thục của Tiêu Dục, rất nhanh, Cố Vân Yên liền mảnh mai vô lực thở hồng hộc. Tiêu Dục ánh mắt từ từ sâu thẳm, nghe được Cố Vân Yên thở như vậy, nhất thời Tiêu Dục như đặt mình trong cho hỏa lò mà cảm thấy khô nóng. Nhớ tới cảm giác thăng hoa cùng Cố Vân Yên, lực lượng oàn thân Tieei Dục phút chốc tập trung đến một chỗ.

Tiêu Dục hai tay ôm lấy Cố Vân Yên, một cái xoay tròn hai người liền đến trên giường.

Bạch Tuyết xoay quanh ở cửa sổ, bỗng nhiên nghe thấy bên trong truyền đến thanh âm quái dị của chủ nhân cũ, nghi hoặc run run đầu nhỏ. Sau đó nó đứng ở trên cửa sổ đã cài chốt cửa, nghe tiếng nhìn qua khe. Liền thấy được nam nhân được tiểu chủ tử gọi là phụ hoàng kia, lúc này đang dùng đường cong rõ ràng cường tráng phía sau lưng hắn chặn tầm mắt chính mình, khiến nó không thể thấy nữ chủ nhân xinh đẹp nhà mình.

Rất nhanh nam nhân chắn tầm nhìn nó liền giương àn tay to lên, ném cái quần lót màu hồng ra. Cái quần lót kia nó cảm thấy nhìn quen mắt, tiện đà nhớ tới là của nữ chủ nhân . Chỉ chốc lát sau, nữ chủ nhân thanh âm càng ngày càng quái dị. Điều này làm cho Bạch Tuyết càng thêm cảm thấy tò mò. Nữ chủ nhân các nàng là đang chơi trò gì sao? Vì sao nó cho tới bây giờ chưa thấy qua? Lòng hiếu kỳ tăng thêm, Bạch Tuyết không khỏi đem đầu gần đến bên trong cửa sổ, muốn xem cái đến tột cùng. Nhìn hồi lâu, cổ đều mỏi vẫn không biết các nàng đang đùa cái gì. Bạch Tuyết đã hết tính nhẫn nại quyết định không để ý tới các nàng. Lúc này vỗ cánh, rầu rĩ không vui bay trở về chính điện, tiếp tục ở cùng tiểu chủ nhân.

Nhị hoàng tử hai tay chống má, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, chán đến chết nhìn trần nhà, bụng “ọc ọc” phát ra tiếng đói. Nhị hoàng tử cúi đầu nhìn nhìn cái bụng xẹp lép của mình, không khỏi u oán nhìn thoáng qua hướng nội thất.

“Đệ đệ ngươi có đói bụng không? Ca ca thật là đói nha, vì sao phụ hoàng cùng mẫu phi còn không ra cùng Hạo Nhi dùng bữa…” Nhị hoàng tử vuốt vuốt bụng nói.

“Không được, ta rất đói bụng, ca ca phải đo nhìn xem phụ hoàng cùng mẫu phi ở bên trong bận cái gì.” Nói xong Nhị hoàng tử liền đứng dậy hướng nội thất mà đi.

Lưu Đức Phúc canh giữ ở ngoài cửa lúc này vừa nhìn thấy Nhị hoàng tử hướng bên này tới gần, lúc này khẩn trương chặn cửa vào, nhẹ giọng dỗ nói:”Nhị hoàng tử chờ, hiện tại ngài vẫn không thể đi vào, bởi vì Hoàng thượng cùng Thục phi nương nương đang ở bên trong tạo niềm vui cho ngài. Ngài hiện tại đi vào, niềm vui có thể không còn đâu!”

Lưu Đức Phúc nghĩ rằng, lão nô nói như vậy cũng chưa nói sai, ngài không phải vẫn ồn ào nghĩ muốn một muội muội sao? Đến lúc đó nương nương truyền ra tin vui, cũng không chính là tạo kinh hỉ cho ngài đó thôi.

Nhị hoàng tử vừa nghe, nhất thời vui vẻ nói:”Thật vậy chăng? Nguyên lai phụ hoàng cùng mẫu phi ở bên trong lâu như vậy, là ở tạo niềm vui cho Hạo Nhi a, vậy thì thật là thật tốt quá!”

“Ân, cho nên Nhị hoàng tử phải ngoan ngoãn đợi bên ngoài mới có kinh hỉ nha!”

“Hảo! Ta đây không đi vào, ta cùng đệ đệ ở ngoài điện chờ phụ hoàng cùng mẫu phi đi ra.” Vừa nghĩ tới có niềm vui Nhị hoàng tử chỉ một thoáng liền đã quên đói.

Nghe vậy, Lưu Đức Phúc nhẹ nhàng thở ra. ếu là lúc này để cho Nhị hoàng tử đi vào. Vậy kết cục của hắn có thể nghĩ. Nhớ tới ánh mắt lạnh như băng của chủ tử lần trước, hắn hiện tại vẫn còn sợ hãi.

Khi Cố Vân Yên cùng Tiêu Dục dắt tay đi ra, Nhị hoàng tử đã đói đến chịu không được. Nhưng hắn hiện tại quan tâm nhất không phải dùng bữa, mà là kinh hỉ mà vừa rồi Lưu Đức Phúc đã nói ,”Phụ hoàng, mẫu phi các ngươi đi ra rồi! Nhi thần vẫn chờ các ngươi mang đến kinh hỉ cho Hạo nhi đây.”

Tiêu Dục nhíu mi, mặt lộ vẻ nghi hoặc nói:”Kinh hỉ?”

“Đúng rồi, Lưu tổng quản không phải nói phụ hoàng cùng mẫu phi ở bên trong chế tạo kinh hỉ cho nhi thần sao? Cho nên nhi thần cùng đệ đệ luôn chờ phụ hoàng cùng mẫu phi cho chúng ta kinh hỉ.” Nhị hoàng tử vẻ mặt thiên chân nói.

Truyện được đăng tại đây

Tiêu Dục mắt đảo qua Lưu Đức Phúc bên người, Lưu Đức Phúc nhất thời co rúm lại đầu, vẻ mặt ủy khuất cùng bất đắc dĩ, sau đó mặt không đỏ tâm không nhột nói:”Đúng! Phụ hoàng cùng mẫu phi đang chế tạo một kinh hỉ thật to cho Hạo Nhi cùng đệ đệ. Có điều kinh hỉ này phải đợi qua một đoạn thời gian mới tặng cho huynh đệ ngươi được.”

Cố Vân Yên hai má ửng đỏ, kiều kiều giận Tiêu Dục liếc mắt một cái,”Hạo Nhi đói bụng đi, mẫu phi cho người dọn bữa.”

Nhị hoàng tử liên tục gật đầu, tựa hồ là vì hướng phụ hoàng cùng mẫu phi chứng minh hắn rốt cuộc có bao nhiêu đói, bụng hợp thời phát ra thanh âm “ọc ọc”.

Cố Vân Yên không khỏi ‘Phốc xuy’ cười, nói:”Thị Thư truyền lệnh, xem, đã để Hạo Nhi đói …” Nói xong ánh mắt vô tình hay cố ý đảo qua Tiêu Dục.

Ba người dùng bữa xong, Tiêu Dục cười nói với Cố Vân Yên:”Yên nhi sáng mai chuẩn bị một chút, trẫm muốn mang ngươi đi một nơi.”

Cố Vân Yên ngạc nhiên, sau một lúc lâu, mới nói :”Hảo!”

Cố Vân Yên cảm thấy khiếp sợ, nghe khẩu khí Tiêu Dục, nơi hắn nói như là không phải trong cung. Vậy không trong cung chính là ngoài cung, chẳng lẽ Tiêu Dục thật sự tính mang nàng xuất cung? Vậy hắn sẽ mang nàng đi nơi nào đây?

Hôm sau, Tiêu Dục hạ triều không bao lâu, Hoàng hậu liền xuất hiện ở Ngự thư phòng. Lưu Đức Phúc cung thanh nói:”Chủ tử, Hoàng hậu nương nương cầu kiến, người đang ở ngoài điện chờ.”

Tiêu Dục kinh ngạc,”Hoàng hậu? Nàng lúc này như thế nào lại đây … Tuyên đi!” Lưu Đức Phúc lĩnh mệnh khom thắt lưng lui đi ra ngoài.

“Nô tì thỉnh an Hoàng thượng Hoàng thượng vạn phúc kim an!” Hoàng hậu quy cũ thi lễ.

“Tử Đồng không cần đa lễ, mau đứng dậy đi!” Tiêu Dục từ sau ngự án đi ra, vờ giúp đỡ Hoàng hậu một phen,”Tử Đồng lúc này lại đây, nhưng là có chuyện quan trọng cùng trẫm thương lượng?”

Hoàng hậu ôn nhu cười,”Hoàng thượng gần đây vất vả quốc sự, nô tì nghĩ làm cho Hoàng thượng chút tổ yến bồi bổ thân mình. Lúc này độ ấm đang thích hợp, Hoàng thượng thừa dịp dùng đi?”

“Làm phiền Tử Đồng !” Tiêu Dục tiếp nhận tổ yến Hoàng hậu đưa.

Tiêu Dục rất nhanh liền cầm chén tổ yến dùng hết. Lưu Đức Phúc vừa định tiến lên thay Tiêu Dục lau miệng. Hoàng hậu liền giành trước một bước, nhẹ nhàng nắm bắt khăn tay động tác ôn nhu thay Tiêu Dục lau miệng.

“Tử Đồng, tổ yến hương vị rất tốt!” Tiêu Dục cười khen.

“Tổ yến trong cung nô tì không thể so với Lâm tần muội muội tự tay nấu. Hoàng thượng nếu là thích nô tì liền nói Lâm tần muội muội mang đến cho ngài.” Hoàng hậu cụp mắt cười yếu ớt.

“Trẫm sáng mai tương đối bận rộn, không cần làm phiền Lâm tần lo lắng .” Tiêu Dục đạm thanh nói.

Hoàng hậu khẽ ngây ra, sau đó mỉm cười khuyên nhủ:”Tuy nói Hoàng thượng cần lấy quốc sự làm trọng, nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi. Hoàng thượng long thể an khang mới là căn bản của quốc gia, không chỉ nô tì lo lắng long thể Hoàng thượng, còn có các muội muội cũng thời khắc lo lắng cho Hoàng thượng. Chỉ là gần đây Hoàng thượng bận về việc… quốc sự, bọn muội muội hồi lâu chưa từng nhìn thấy thiên nhan, sao có thể hướng Hoàng thượng bày tỏ tâm sự.”

Tiêu Dục hiểu được ý Hoàng hậu nói, nhưng không nói cái gì, mà là chuyển đề tài nói:”Mấy ngày nữa đó là sinh nhật mẫu hậu. Không biết Tử Đồng đã cho lục thượng cục chuẩn bị như thế nào ?”

“Hoàng thượng yên tâm, nô tì đã sai người an bài thỏa đáng, nhất định là sẽ không làm cho Hoàng thượng cùng mẫu hậu thất vọng.” Hoàng hậu trả lời.

“Ân! Tử Đồng làm việc luôn luôn ổn thỏa, trẫm luôn là yên tâm .” Tiêu Dục gật đầu.

“Vậy nô tì liền không quấy rầy Hoàng thượng xử lý chính sự , nô tì xin được cáo lui trước.” Hoàng hậu đứng dậy hành lễ cáo lui.

“Hảo, đợi trẫm xử lý xong sự vụ, sẽ đến Phượng Nghi cung thăm Tử Đồng.”

Phượng Nghi cung

Hoàng hậu vừa về tới Phượng Nghi cung, nhất thời sắc mặt trầm xuống, trong con ngươi hiện lên lửa giận, chỉ vào cửa nói:”Đi ra ngoài, hết thảy cút đi cho bản cung!”

Trong điện tất cả cung nhân lắp bắp kinh hãi, mắt lộ ra mờ mịt đứng yên tại chỗ, sau khi phản ứng lại cuống quít thối lui ra khỏi điện. Trong chốc lát, liền nghe được trong điện truyền đến đồ sứ bị đập vỡ.

“Bản cung cùng ngươi phu thê 10 năm, 10 năm này vì ngươi bỏ tâm bỏ sức, liền ngay cả đứa nhỏ duy nhất bản cung cũng không thể bảo trụ…… Kết quả là, lại so ra kém một kẻ dụ dỗ. Nàng có cái gì tốt? Liền bởi vì nàng bộ dạng có vài phần tư sắc sao?”

“Nương nương đây là làm sao vậy, như thế nào phát giận lớn như vậy? Ai chọc ngài sinh khí?” Nghe tiếng Trương ma ma tiến vào, nhìn mảnh sứ vỡ nát nói.

“Ai chọc bản cung sinh khí, trên đời này trừ bỏ Hoàng thượng, còn có ai có năng lực lớn như vậy, dám chọc bản cung sinh khí?”

“Hoàng thượng hắn… Không tiếp thu đè nghị của nương nương sao?” Trương ma ma do dự nhưng vẫn hỏi đi ra.

“Hoàng thượng hồn đều bị Cố Vân Yên câu đi, trong mắt trong lòng cũng chỉ có mình nàng, sao còn để ý tới bản cung nói cái gì……” Hoàng hậu nói xong ủy khuất khóc lên.

Trương ma ma mắt lộ ra lo lắng, đau lòng đem Hoàng hậu ôm vào trong lòng, sắc mặt âm ngoan nói:”Nương nương yên tâm, cứ làm cho cái kẻ dụ dỗ kia bừa bãi vài ngày, đợi đến biểu tiểu thư nơi đó đắc thủ, xem nàng còn có thể có cơ hội mị hoặc Hoàng thượng hay không, hừ!”

Hoàng hậu phút chốc ngẩng đầu, nghiến răng nghiến lợi nói:”Cố Vân Yên, bản cung thề: Tuyệt không tha cho ngươi! Một ngày kia, nhất định phải khiến ngươi sống không bằng chết, nếu không khó giải mối hận trong lòng bản cung!”

Buổi chiều, Lưu Đức Phúc dẫn theo khẩu dụ Tiêu Dục lại đây, thuận tiện mang theo cho nàng một bộ y phục hàng ngày,”Khởi bẩm Thục phi nương nương, Hoàng thượng sai Tạp gia tiện thể nhắn cho ngài, trong chốc lát ngài thay xong quần áo này, ở trong cung chờ. Đợi một hồi, Hoàng thượng liền cho người lại đây tiếp ngài đi trước.”

Cố Vân Yên nhìn lướt qua Lưu Đức Phúc đến quần áo, đây là một bộ y phục bình thường phu nhân nhà quan lại xuất môn mặc. Quả nhiên, giống như bản thân lường trước, Tiêu Dục quả thật là muốn mang nàng xuất cung.

“Làm phiền Lưu tổng quản ! Xin Lưu tổng quản thay bản cung chuyển đạt Hoàng thượng: Nô tì cẩn tuân Hoàng thượng khẩu dụ.” Cố Vân Yên mỉm cười khẽ nói.

” Vâng! Nô tài cáo lui.” Lưu Đức Phúc hành lễ với Cố Vân Yên liền lui xuống.