Sủng phi thượng vị ký » Trang 77

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 77

“Hôm nay lâm triều nhận được Tể châu 800 dặm cấp tấu. Trải qua hơn một tháng mưa to, quả nhiên như trong sách sở ghi lại, xuất hiện dịch bệnh.” Tiêu Dục thần sắc lo lắng nói.
“Chưa từng nghĩ chuyện nô tì lo lắng đúng là vẫn xảy ra, bất luận như thế nào, mong rằng Hoàng thượng phóng khoáng tâm.” Cố Vân Yên khuyên giải an ủi nói.

Tiêu Dục gật đầu, nói:”Ít nhiều Yên nhi sớm kịp nhắc nhở, trẫm cũng trước làm chuẩn bị, nếu như bằng không, hiện nay đối mặt vớidịch bệnh thế tới rào rạt triều đình chỉ sợ là muốn phương tấc đại loạn.” Cố Vân Yên đạm thanh nói:”Nô tì ngày ấy cũng là bỗng nhớ tới thuận tiện nhắc đến mà thôi, mặc dù không có nô tì nhắc nhở, trong triều hiền lương chứa nhiều, nói vậy cũng sẽ có triều thần hướng Hoàng thượng góp lời .”

“Hiện nay phương thuốc thái y viện nghiên cứu chế tạo ra chỉ có thể ức chế dịch bệnh lây lan, ở trình độ nhất định khống chế tình hình bệnh dịch, cũng không thể đem người mắc dịch bệnh trị liệu dứt. Trẫm vẫn phiền lòng vấn đề này, không biết nhóm Thái y khi nào mới có thể nghiên cứu chế tạo xong thuốc tri dứt để đưa đến các địa phương, ai ~” Tiêu Dục bất đắc dĩ buồn rầu nói.

“Hoàng thượng không cần quá mức lo lắng, nô tì tin tưởng dựa vào y thuật đám người Lưu thái y nhất định có thể kịp thời nghiên cứu chế tạo ra phương thuốc trị liệu dứt dịch bệnh.”

“Chỉ hy vọng như thế đi ~ Nay cũng chỉ có thể đem hy vọng ký thác trên người bọn họ. Chỉ mong bọn họ chớ làm cho trẫm thất vọng, chớ làm cho dân chúng thất vọng mới tốt!” Tiêu Dục dùng trà cái nhẹ nhàng phiết phiết bọt trà trong chén, trầm giọng nói.

Lúc này Lưu thái y bọn họ chỉ có thể cho ngươi thất vọng rồi…… Cố Vân Yên nghĩ thầm.

” Tất nhiên, nuôi quân ba năm dùng ở một lúc, đám người Lưu thái y nhất định là sẽ không cô phụ Hoàng thượng nhiều năm qua dốc lòng tài bồi.” Cố Vân Yên nhỏ giọng mềm mại nói.

Nghe được lời Cố Vân Yên ôn nhu nhỏ nhẹ trấn an, không biết vì sao, tâm tình phiền toái của Tiêu Dục nhưng lại dần dần giảm đi.

Cố Vân Yên luôn mãi cân nhắc, vẫn cảm thấy thông qua Cố Cẩn hướng Tiêu Dục góp lời dán hoàng bảng cho Đại Chiêu hướng các nơi chiêu mộ hiền y tương đối thỏa đáng. Dù sao hậu cung không thể tham gia vào chính sự. Bàng cũng không muốn làm cho người ta từ chuyện này chụp mũ nàng là phi tần tham gia vào chính sự, lại càng không muốn khiến cho Tiêu Dục có chút hoài nghi.

Ngày hôm sau, thu được thư của Cố Vân Yên, Cố Cẩn dễ dàng ở lâm triều góp lời với Tiêu Dục, nói:”Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần cả gan góp lời, thiên hạ to lớn, đủ người tài ba dị sĩ, nay Tể châu tình hình bệnh dịch nghiêm trọng, dân chúng thâm thụ đại nạn, mà thái y viện nhất thời nửa khắc cũng không thể nghiên cứu chế tạo ra phương thuốc có thể trị liệu dứt dịch bệnh. Hoàng thượng sao không dán hoàng bảng, cho Đại Chiêu hướng các nơi chiêu mộ hiền y. Có lẽ thực sự có thần y không ham công danh lợi lộc mà về ẩn núi rừng biết được phương thuốc trị liệu dịch bệnh như thế, cũng có thể sớm ngày đem người bị bệnh dịch cứu khỏi khổ ải.”

Nghe vậy, Tiêu Dục lúc này chuẩn tấu, không chút nào keo kiệt khen Cố Cẩn một phen. Vì thế hoàng bảng chiêu mộ hiền y trị liệu dịch bệnh được đưa đi các nơi ở Đại Chiêu.

Ba ngày sau, Tiêu Dục lại nhận được tấu chương của quan viên Tể châu, kể trên: Bởi vì triều đình phòng ngừa chu đáo, ở trước tiên liền nghiên cứu chế tạo ra phương thuốc dự phòng cùng chống lại dịch bệnh lây bệnh, lại nhanh chóng phái Thái y lại đây giúp đỡ trị liệu, dịch bệnh không hề hướng bốn phía cư dân khuếch tán, đem tình hình bệnh dịch khống chế ở trong phạm vi số người mắc ban đầu, trấn an nội tâm thấp thỏm lo âu của dân chúng Tể Châu. Bởi vậy Tể châu cũng không có vì dịch bệnh mà khiến cho khủng hoảng đại loạn.

Tin tức này truyền đến, Tiêu Dục tiếng lòng buộc chặt rốt cục có thể thả lỏng một ít.

Sau đó tin tức tốt thứ hai lại truyền tới, rốt cục ở ngày thứ năm hoàng bảng dán đi ra, có người nhận hoàng bảng ở Thục Trung, nghe vậy Tiêu Dục lộ ra nụ cười hồi lâu chưa thấy.

Tiêu Dục mấy ngày chưa từng đặt chân hậu cung, ở buổi chiều đi thẳng đến Tĩnh Di hiên. Bất quá chỉ một nén nhang, tin tức liền truyền ra.

Phượng Nghi cung

Hoàng hậu ngồi ngay ngắn trước bàn bát tiên, cung nhân đàn vội vàng thay nàng chia thức ăn, chợt thấy đại cung nữ Liên Hương ung dung tiến vào.

Hoàng hậu liếc mắt một cái Liên Hương quỳ gối hành lễ trước mặt, nhẹ giọng hỏi: “Hoàng thượng có dùng canh an thần bản cung cho ngươi đưa đi?”

Liên Hương cúi đầu nói:”Hồi chủ tử, nô tỳ y theo ngài phân phó đi đưa canh an thần cho Hoàng thượng, không khéo là Hoàng thượng cũng không ở Thừa Càn cung.”

Hoàng hậu phượng mắt híp lại, nói:”Không ở Thừa Càn cung ~ vậy Ngự thư phòng sao?”

Liên Hương đầu càng cúi thấp xuống, tiện đà ấp úng nói:”Nô tỳ hỏi qua, theo cung nhân đàn trực ở Thừa Càn cung nói Hoàng thượng cũng không ở Ngự thư phòng, mà là……”

Đọc FULL truyện tại đây

“Mà là? Vì sao không nói ? Ngươi nói rõ ràng ra cho bản cung, Hoàng thượng vừa không ở Thừa Càn cung lại không ở Ngự thư phòng, vậy Hoàng thượng hiện tại ở nơi nào?” Hoàng hậu không hờn giận nói.

“Hoàng thượng ~ Hoàng thượng hiện nay người đang trên đường đi Trường Xuân cung.” Liên Hương kiên trì nói.

“Trường Xuân cung? Tĩnh Di hiên……” Hoàng hậu nhẹ giọng nỉ non nói, chợt đang nói lại chuyển “Đem canh an thần đi xuống cho ‘Hỉ nhi’ uống đi.”

Liên Hương khẽ giật mình, tiện đà vội vàng nói:” Vâng, nô tỳ liền đi.”

‘Hỉ nhi’ là con mèo mà Hoàng hậu nuôi dưỡng.

Chung Túy cung

“Như thế nào? Có biết Hoàng thượng đi phương hướng nào?” Nghiên tiệp dư vẻ mặt chờ mong hỏi.

Tiêu Dục đã muốn hơn một tháng không có tới qua Chung Túy cung. Điều này đối với Nghiên tiệp dư luôn luôn được sủng ái mà nói là cái đả kích không nhỏ. Thêm gần đây Tiêu Dục lo lắng Tể châu tình hình bệnh dịch nhiều ngày chưa từng đặt chân hậu cung, Nghiên tiệp dư lòng nóng như lửa đốt liền làm cho người ta lưu ý hành tung của Tiêu Dục. Một khi Tiêu Dục bước vào hậu cung lập tức đến bẩm, bỗng nhiên được tin tức nói Tiêu Dục vừa mới vào hậu cung. Nghiên tiệp dư liền khẩn cấp phái người đi ra ngoài thám thính Tiêu Dục đi nơi nào.

Mới từ bên ngoài tìm hiểu tin tức trở, về tiểu thái giám cố gắng thở, liền vội việc trả lời:”Hồi bẩm nương nương, nô tài nghe nói Hoàng thượng đi hướng Trường Xuân cung… ”

Nghe vậy, mắt đang sáng ngời của Nghiên tiệp dư dần dần ảm đạm rồi đi xuống.

Trung tuần tháng bảy, Tể châu truyền đến tin vui, ở Lý tiên sinh người yết bảng kia, mấy ngày liền chẳng phân biệt ngày đêm khổ tâm nghiên cứu, rốt cục chế ra phương thuốc hữu hiệu trị liệu dịch bệnh.

Truyện được đăng tại đây

Người bị bệnh dịch sah khi dùng phương thuốc của Lý tiên sinh, bệnh tình rất có khởi sắc. Ấn tình huống trước mắt đến xem, chỉ cần người bệnh kiên trì dùng thuốc, nghĩ đến ít ngày nữa nhất định có thể chậm rãi chuyển biến tốt.

Lý tiên sinh không màng danh lợi, trời sinh tính không kềm chế được, một lòng nghĩ nghiên cứu y thuật, hành y cứu tế, trong lúc dịch bệnh thi triển y thuật cao siêu, đem bệnh nhân giải cứu khỏi nước sôi lửa bỏng, được dân chúng vạn phần kính yêu, đều khen là thần y. Vì thế Lý tiên sinh từ nay về sau được thế nhân xưng là ‘Lý Thần y’.

Đến tận đây, tảng đá lớn tỏng lòng
Tiêu Dục hoàn toàn thả xuống dưới.

Duyên Hi cung

Đức phi nhìn Đại hoàng tử ngày càng trầm mặc ít nói đau lòng không thôi. Vừa nghĩ tới nhi tử ngày xưa hoạt bát đáng yêu không khỏi lại đỏ hốc mắt.

Cẩm Yên vội vàng khuyên giải an ủi nói:”Chủ tử mau đừng khóc, chú ý kẻo bị thương thân mình. Viện xử Lưu thái y không phải đã nói sao, là bọn hắn y thuật thấp kém mới trị không được vết sẹo trên mặt Đại hoàng tử. Nhưng thiên hạ to lớn luôn luôn có người có thể trị , liền như trước mắt nhóm Thái y thúc thủ vô sách với dịch bệnh không phải bị Lý Thần y trị được sao?”

Nghe được lời Cẩm Yên nói, Đức phi nguyên bản đang che miệng khóc rống bỗng nhiên dừng khóc, nức nở nói:”Lý Thần y? Lý Thần y……”

Đức phi hai mắt ảm đạm phút chốc sáng ngời lên, vui vẻ nói:”Đúng vậy, bản cung sao lại quên Lý Thần y đâu. Hắn nếu có thể trị tốt dịch bệnh, nhất định cũng có thể chữa khỏi vết sẹo trên mặt Mộc Nhi đúng hay không?”

Cẩm Yên liên tục gật đầu nói:”Nương nương nói có lý, nô tỳ cảm thấy dựa vào y thuật cao siêu của Lý Thần y chắc là có thể trị cho Đại hoàng tử.”

Đức phi càng nghĩ càng cảm thấy là như vậy, không chú ý trên mặt lưu lại nước mắt liền vội vã đi hướng Thừa Càn cung.