Sủng phi thượng vị ký » Trang 70

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 70

Nghe vậy, Đức phi nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, giống như tảng đá kia đặt ở trong lòng nhiều năm rốt cục cũng thả xuống. Nhìn Vương tiệp dư giãy giũa trước mắt chật vật không chịu nổi, Đức phi trong lòng nói không nên lời khoái ý cùng hưng phấn. Nàng chờ đợi ngày này đã lâu lắm rồi. Vì một ngày này nàng đã ẩn nhẫn nhiều năm. Trời không phụ người có lòng, nàng rốt cục chờ đến ngày hôm nay. Đại thù được báo, giờ khắc này Đức phi hốc mắt nhưng lại nhịn không được mọng hơi nước, nhưng nàng biết đây là nước mắt vì quá vui.

Cố Vân Yên khuôn mặt bình tĩnh nhìn lại Vương tiệp dư, lấy một loại tư thái của người thắng cuộc thưởng thức phẫn nộ cùng thất bại của Vương tiệp dư. Điều này làm cho Vương tiệp dư vốn là hận không thể lập tức giết chết Cố Vân Yên càng thêm điên cuồng nổi giận, hai mắt đỏ ngầu. Mà Vương tiệp dư trên mặt càng thống khổ, càng bi thảm Cố Vân Yên liền càng vui sướng. Giờ khắc này trong cơ thể Cố Vân Yên khoái ý như măng mùa xuân sau cơn mưa vậy, điên cuồng đâm từ dưới đất lên, tùy ý sinh trưởng.

Lưu Đức Phúc đưa cái ánh mắt, Ngự Lâm quân liền nhanh chóng đem Vương tiệp dư đang một lòng muốn đánh về phía Cố Vân Yên áp giải đi xuống, không cho nàng thêm chút phản kháng nào.

Tiêu Dục gương mặt lạnh lùng dẫn đầu rời đi. Đức phi hơi hơi ngửa đầu ép nước mắt sắp tràn mi trở về, sau đó dẫn nhất chúng phi tần đuổi kịp Tiêu Dục.

Trong điện, Hoàng hậu đang lo lắng ngồi trên chủ vị. Thấy được Tiêu Dục cùng chúng phi tần tiến vào, Hoàng hậu lập tức đứng dậy hành lễ với Tiêu Dục. Đám người Cố Vân Yên cũng hướng Hoàng hậu vấn an.

“Tử Đồng, hiện nay Nghiên tiệp dư tình huống như thế nào?” Tiêu Dục dò hỏi.

“Hồi Hoàng thượng, Trương thái y đã đi vào thi châm cho Nghiên tiệp dư, cụ thể tình huống như thế nào còn phải chờ Trương thái y đi ra mới biết.” Hoàng hậu lo lắng nhìn thoáng qua hướng thiền điện, nhẹ giọng trả lời.

Tiêu Dục gật đầu nói: “Vậy trẫm liền cùng Tử Đồng đợi.” Nói xong cùng Hoàng hậu ngồi xuống, mọi người cũng ấn phân vị cao thấp lần lượt ngồi xuống.

Ước chừng qua một khắc liền thấy được Trương thái y từ thiền điện đi ra. Trương thái y sửa sang sơ lại y quan, mới tiến lên hành lễ với Đế hậu cùng chúng phi tần.

“Nghiên tiệp dư cùng hoàng tự trong bụng hiện nay như thế nào?” Tiêu Dục gọi Trương thái y đứng dậy rồi hỏi.

“Hồi bẩm Hoàng thượng, vi thần mới vừa thi châm xong cho Nghiên tiệp dư nương. Nương nương đã tỉnh táo lại, hiện nay ăn xong canh thuận sản mà vi thần cho người nấu. Các bà mụ đã ở bên trong giúp nương nương sinh sản.” Trương thái y cung thanh nói.

Nghe vậy, Đế hậu hai người sắc mặt hoãn hoãn.Tiêu Dục lại nói:”Nghiên tiệp dư nay thân mình bị thương, sinh sản liệu có hung hiểm?”

“Thỉnh Hoàng thượng yên tâm, vi thần đã giúp nương nương xem mạch. Y theo mạch tương của nương nương, canh thuận sản giuos người thêm đại bổ nguyên khí, phục mạch cố thoát. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra nương nương nhất định có thể thuận lợi sinh hạ hoàng tự.”

Hoàng hậu hỏi tiếp:”Nghiên tiệp dư đại khái khi nào mới có thể sinb hạ hoàng tự?”

Trương thái y vuốt vuốt chòm râu hoa râm, đánh giá: “Theo tình trạng Nghiên tiệp dư nương nương hienen nay, trước rạng sáng là có thể sinh hạ hoàng tự.”

Hoàng hậu gật đầu, ôn nhu nói: “Y theo lời Trương thái y, Nghiên tiệp dư nhất thời cũng không thể sinh hạ hoàng tự ngay, Hoàng thượng ngài quốc sự nặng nề, nếu không ngài liền trước hồi cung xử lý chính sự?”

Tiêu Dục trầm ngâm, nói: “Như vậy liền y theo lời Tử Đồng, bên này giao cho ngươi!”

Hoàng hậu đáp “Ân, Nghiên tiệp dư nơi này vừa có tin tức, nô tì lập tức phái người bẩm báo, Hoàng thượng có thể an tâm xử lý chính sự.”

Tiêu Dục khẽ gật gật đầu, nói với Cố Vân Yên cùng Đỗ tiệp dư “Nhị hoàng tử cùng Tam công chúa còn nhỏ, thời gian dài không thấy mẫu phi sẽ không ổn. Hai người các ngươi cũng cùng trở về đi!”

Cố Vân Yên cùng Đỗ tiệp dư hai người lúc này tạ ơn nói:”Tạ Hoàng thượng quan tâm.” Sau đó hướng Hoàng hậu hành lễ cáo lui.

Tiêu Dục một mình trở về Ngự thư phòng phê duyệt tấu chương. Hai người Cố Vân Yên cùng Đỗ tiệp dư cung điện gần nhau liền cùng trở về. Trên đường hai người vẫy lui người xung quanh, để không người dễ nói chuyện.

“Thiện hữu thiện báo, Vương Mộng Nhan hôm nay là bị báo ứng! Vừa nghĩ tới sau này không còn gặp người này, trong lòng ta liền không thể ngừng vui sướng.” Đỗ tiệp dư khoái ý nói.

Cố Vân Yên lại cười nói: “Nghiệp chướng quá nhiều, tự thực ác khẩu, này đó đều là kết cục nàng tự chuốc. Để cho nàng đến hoàng tuyền làm oan hồn sám hối đi!”

Đỗ tiệp dư khoan khoái nói:”Sau này trong cung thiếu đi nàng – một con mãnh hổ, ngươi và ta cũng có thể thoải mái hơn nhiều .”

Cố Vân Yên gật đầu, hai người nhìn nhau cười liền không cần phải nhiều lời nữa, từ biệt nhau trở về cung. Dù sao tại cái thời điểm mấu chốt như vầy, các nàng không tiện ở bên ngoài lưu lại lâu lắm, để tránh người khác nhàn thoại.

Tĩnh Di hiên

Cố Vân Yên dỗ ngủ Nhị hoàng tử vừa được ba tháng ở trong lòng xong liền giao cho nhũ mẫu bế đi xuống. Vừa chuẩn bị đi vào nội thất, liền thấy được Thị Thư bước chân nhẹ nhàng tiến vào.

Thị Thư quỳ gối hành lễ nói: “Khởi bẩm chủ tử, Thường Phúc công công mới từ bên ngoài mang theo tin tức trở về, nói Nghiên tiệp dư nương nương hai khắc trước sinh hạ một tiểu hoàng tử ~”

Cố Vân Yên nhìn Thị Thư bộ dáng muốn nói lại thôi, nói: “Có cái gì muốn nói liền nói luôn đi, đỡ phải nghẹn ngươi khó chịu.”

Đọc FULL truyện tại đây

Nghe chủ tử nói vậy, Thị Thư không chút do dự nói:”Nghe nói Tam hoàng tử thân mình đặc biệt suy nhược. Tiếng khóc nghe như tiếng mèo con buồn giận kêu, thân mình nhỏ đến đáng thương, nặng có tứ cân hai lượng. Mỗi người đều nói Tam hoàng tử là thể yếu nhiều bệnh.”

Nghe xong lời của Thị Thư, Cố Vân Yên trầm tư một hồi, phân phó “Tam hoàng tử không đủ tháng mà sinh, thân thể yếu đuối so với hài tử bình thường cũng là chuyện trong dự liệu. Nghĩ đến trong lòng mọi người đã có tính toán. Nhưng vì để tránh cho miệng mồm rảnh rỗi, một hồi ngươi đi xuống dặn trên dưới Tĩnh Di hiên, sau này bên ngoài không được lấy Nhị hoàng tử cùng Tam hoàng tử so sánh với nhau. Nếu bị bản cung biết sẽ không dễ dãi như thế đâu.”

Thị Thư nghiêm mặt nói: “Vâng, nô tỳ liền phân phó đi xuống, thỉnh chủ tử yên tâm!” Nói xong liền lui đi ra ngoài.

Giữ trưa, Cố Vân Yên vừa dùng xong ngọ thiện Vĩnh Ninh cung liền phái người tới. Người này đúng là cung ma thân cận nhất bên người Thái hậu – Từ ma ma.

“Lão nô thỉnh an chiêu nghi nương nương! Nương nương vạn phúc kim an.” Từ ma ma trung quy trung củ hành lễ nói.

Cố Vân Yên vội vàng đem người nâng dậy, khách khí nói: “Ma ma mau đừng đa lễ, không biết ma ma đến vì chuyện gì?”

“Hồi chiêu nghi nương nương, Thái hậu lão nhân gia nàng thật là nhớ Nhị hoàng tử, liền sai lão nô lại đây truyền lời. Thỉnh chiêu nghi nương nương một hồi bế theo Nhị hoàng tử cùng lão nô đi Vĩnh Ninh cung.” Từ ma ma trả lời.

“Thái hậu nương nương triệu kiến, vậy ta liền bế Nhị hoàng tử cùng ma ma đi Vĩnh Ninh cung. Thỉnh ma ma chờ một lát.” Cố Vân Yên ôn nhu nói.

Qua thời gian uống cạn chén trà, nhũ mẫu liền giúp Nhị hoàng tử mặc xong đồ, theo Cố Vân Yên đi Vĩnh Ninh cung.

Trong điện Vĩnh Ninh cung, Thái hậu đang ưu nhã uống canh, thấy được Cố Vân Yên ôm Nhị hoàng tử vào tiến vào, lúc này buông muỗng, mặt mày nhu hòa từ ái nhìn Nhị hoàng tử trong lòng Cố Vân Yên.

Cố Vân Yên ôm Nhị hoàng tử hành lễ vấn an Thái hậu “Nô tì thỉnh an lão tổ tông, lão tổ tông vạn phúc kim an!” Nói xong liền nắm cái tay nhỏ bé của Nhị hoàng tử giơ lên hướng Thái hậu lắc một cái cười nói:”Hạo Nhi thỉnh an hoàng tổ mẫu, nguyện hoàng tổ mẫu Phúc Thọ an khang!”

Thái hậu vẻ mặt từ ái nói: “Hảo hảo hảo! Ngoan tôn của ai gia là cái có hiếu tâm! Mấy ngày không thấy thật làm cho ai gia nhớ vô cùng.” Nói xong liền tiếp nhận Nhị hoàng tử Cố Vân Yên đưa qua, ôm vào trong ngực liên tực vuốt ve.

Cố Vân Yên nhàn tĩnh đứng một bên, nhìn hình ảnh tổ tôn hoà thuận vui vẻ, trên mặt lộ ý cười nhu hòa. Thái hậu dư quang đảo qua, thầm nghĩ là cái thức thời, không khỏi lại đối với Cố Vân Yên xem trọng vài phần.

Sau một lúc lâu, Thái hậu khen nói: “Nhìn Hạo Nhi ngày càng mập mạp, khỏe mạnh lại không mất bộ dáng thông minh, đúng là khiến người yêu thích. Không riêng gì Hạo Nhi bộ dạng hảo, có thể thấy được cũng là ngươi mẫu phi này dưỡng thật tốt!”

Cố Vân Yên cuống quít khiêm tốn nói: “Lão tổ tông khen nhầm rồi, nô tì không dám nhận. Hạo Nhi bộ dạng hảo đó là di truyền từ hảo bộ dáng của Hoàng thượng cùng lão tổ tông ngài, cũng là lão tổ tông giáo dưỡng thật tốt, nô tì thay Hạo Nhi tạ hoàng tổ mẫu ưu ái.” Nói xong liền thi lễ một cái.

Truyện được đăng tại đây

Thức thời lại không giành công lao, ngôn từ tiến thoái có độ, Thái hậu đối với Cố Vân Yên như vậy cảm thấy càng vừa lòng, phân phó Từ ma ma ở phía sau “Đi lấy vòng tay lan tử la phỉ thúy ai gia để trong Đa bảo các đến đây.”

Từ ma ma trên mặt hơi lộ ra kinh ngạc, giây lát liền thu liễm biểu tình nói: “Vâng! Thỉnh chủ tử chờ một lát, nô tỳ này liền lấy đến.”

Chỉ chốc lát sau liền thấy được Từ ma ma ôm một gỗ tử đàn khắc hoa đi ra, mở ra rồi cung kính dâng lên trước mặt Thái hậu.

Thái hậu lấy vòng tay phỉ thúy được đặt thận trọng trong hộp ra, sau đó kéo tay Cố Vân Yên đeo vào. Thái hậu đánh giá bàn tay trắng nõn của Cố Vân Yên khen: “Ngươi mang vòng tay này rất thích hợp. Tử thúy xinh đẹp tuyệt trần, ánh sáng oánh nhuận, càng làm tôn lên bàn tay nõn nà, vòng tay liền ban thưởng cho ngươi đi!”

Cố Vân Yên mỉm cười tạ ơn: “Tạ lão tổ tông ban cho!”
Thái hậu mỉm cười :”Ngày sau giáo dưỡng tốt Hạo Nhi, khi rảnh liền dẫn hắn đến Vĩnh Ninh cung, cũng tốt bồi bồi ai gia lão thái bà này.”

Cố Vân Yên cung thanh nói: “Vâng! Nô tì cẩn tuân lão tổ tông dạy bảo, chắc chắn dụng tâm giáo dưỡng Hạo Nhi, tuyệt không cô phụ lão tổ tông kỳ vọng.”

Thái hậu tiếp theo lại ôm ấp Nhị hoàng tử một hồi rồi ôn hòa nói: “Ai gia mệt mỏi ~ ngươi ôm Hạo Nhi đi xuống đi. Ngày khác lại ôm đến cho ai gia gặp.”

Nghe Thái hậu lên tiếng, Cố Vân Yên liền nói ngay: “Vậy nô tì liền không nhiễu lão tổ tông nghỉ ngơi!” Dứt lời liền hành lễ cáo lui.

Trở về Tĩnh Di hiên, Cố Vân Yên liền ôm Bhị hoàng tử đi nghỉ trưa. Sau khi thức dậy, Thường Phúc tiến vào bẩm báo: “Khởi bẩm chủ tử, Vương tiệp dư nửa canh giờ trước đã đi!”

Nghe vậy Cố Vân Yên thật lâu chưa nói, chỉ kinh ngạc sững sờ ở tại chỗ, thần sắc hoảng hốt lâm vào trí nhớ của kiếp trước. Hình anh kiếp trước không ngừng hiện lên trong đầu. Hình ảnh nữ tử ôn nhu điềm đạm kia khi được biết chính mình có thai thì ôm Tiêu Dục cui mừng khóc. Rất nhanh hình ảnh liền chuyển đổi, nữ tử trượt chân sảy thai sau bi thống vạn phần, buồn bực không vui, mỗi ngày đều đắm chìm trong bóng tối bởi việc mất đi đứa nhỏ…

“Phốc ~” Nhị hoàng tử đang ngủ say sưa trên giường bỗng nhiên đô miệng thổi ra cái bọt nước. Cố Vân Yên trí nhớ bị đình lại, hình ảnh trong đầu cũng dần dần mơ hồ.

Cố Vân Yên bước nhẹ chân đi tới trước giường, trìu mến vuốt ve hai mái phấn nộn của Nhị hoàng tử, ánh mắt ôn nhu mà yêu thương nhìn chăm chú vào khuôn mặt ngủ say của Nhị hoàng tử. Thầm nghĩ: Vương Mộng Nhan, ngươi và ta kiếp trước kiếp này làm kẻ thù truyền kiếp, hôm nay từ ngươi hương tiêu ngọc vẫn mà hoàn toàn chấm dứt. Vinh sủng huy hoàng của ngươi từ nay về sau không còn ai nhắc đến, mà con đường thịnh sủng của ta là từ hôm nay bước đi ~”