Sủng phi thượng vị ký » Trang 67

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 67

Trong lúc đó ở bên này, cũng có bộ phận quan viên có quan hệ thông gia hay tương giao nhiều năm với Uy Viễn tướng quân và Bộ binh Thượng thư, đều trình tấu chương duy hộ hai người, còn nói thẳng đám người Hộ bộ Thị lang cùng Giang các lão chính là bịa đặt vu hãm người khác. Hành động này ý là diệt trừ triệt để. Trong lúc nhất thời văn võ bá quan tự hình thành ba phái. Một phái vì duy trì Hộ bộ Thị lang cùng Giang các lão lập thành phái ủng hộ. Một phái vì duy trì Uy Viễn tướng quân cùng bộ binh Thượng thư lập thành phái duy hộ. Còn có một phái là phái trung gian, chính là chuyện không liên quan mình, bản thân không can dự.

Thế cục triều đình khẩn trương chưa từng có. Trong Khải Nguyên điện như ngưng đọng một cỗ khói thuốc súng. Vì xử lý án này, Tiêu Dục đã nhiều ngày chưa từng đặt chân đến hậu cung. Chịu ảnh hưởng của tiền triều, bầu không khí ở hậu cung cũng dần dần ngưng trọng hơn.

Mấy ngày này, Cố Vân Yên là chuyên tâm bồi Nhị hoàng tử chơi. Bỗng nhiên nhớ tới lúc này Tiêu Dục chính vụ phiền thân thêm thời tiết khô nóng sợ là tinh thần không tốt, nóng tính bộc phát. Lúc này nàng liền phân phó Thị Họa “Ngươi đi nấu bát canh hạt sen, một hồi giao cho Thường Phúc đưa đi Càn Thanh cung để Hoàng thượng dùng.”

Thị Họa quỳ gối nói: “Vâng, nô tỳ tuân mệnh.” Nói xong liền lui ra đi nấu canh hạt sen.

Một lúc lâu sau, Thường Phúc mang theo thực hộp xuất hiện ở ngoài điện Càn Thanh cung. Lưu Đức Phúc canh giữ ở ngoài cửa thấy Thường Phúc, nghi hoặc nói: “Ngươi lúc này sao lại đến nơi này? Hay là Tĩnh Di hiên đã xảy ra chuyện gì?”

Thường Phúc khom người nói: “Hồi bẩm Lưu tổng quản, nô tài là phụng mệnh Dục chiêu nghi nương nương , tiến đến đưa canh hạt sen cho Hoàng thượng.”

Lưu Đức Phúc nói:“Hoàng thượng lúc này rất bận rộn, nào có thời gian mà uống canh hạt sen gì… ” Châm chước xong, lại nói:“Ngươi để đó đi, cũng là một phen tâm ý của Dục chiêu nghi nương nương.Tạp gia liền đi thông báo một tiếng giùm ngươi, về phần Hoàng thượng truyền hay không truyền thì không phải là việc Tạp gia có thể quản nha.”

Thường Phúc cảm kích nói: “Đa tạ Lưu tổng quản, làm phiền ngài !”

Lưu Đức Phúc vung phất trần, liền khom người đi vào trong điện, hướng về Tiêu Dục đnag bận về việc.. phê duyệt tấu chương nói “Khởi bẩm chủ tử, Dục chiêu nghi nương nương sai người đưa tới canh hạt sen cho ngài. Thường Phúc lúc này đang ở ngoài điện chờ, ngàu xem đây là… ?”

Tiêu Dục ngừng bút trong tay, ngẩng đầu nói:“Truyền lên đi!”

Lưu Đức Phúc cười đáp: “Vâng! Nô tài tuân mệnh.” Nói xong lúc này truyền Thường Phúc tiến vào.

“Nô tài cấp Hoàng thượng thỉnh an, Hoàng thượng vạn phúc kim an!” Thường Phúc quỳ xuống hành lễ nói.

“Đứng lên đi! Dục chiêu nghi ngoại trừ cho ngươi đưa canh hạt sen lại đây, còn có nói cái gì muốn nói với trẫm không?” Tiêu Dục hỏi.

“Hồi Hoàng thượng, nương nương sai nô tài chuyển cáo Hoàng thượng, triều chính dù phiền nhiễu, cũng mong Hoàng thượng yêu thương thân mình, bảo trọng long thể!”

Tiêu Dục nghe vậy, mặt đang chính sắc lúc này nhu hòa đi, nói:“Trở về nói cho Dục chiêu nghi, trẫm đã biết được tâm ý của nàng, nàng chiếu cố tốt Nhị hoàng tử là được.”

“Vâng! Nô tài cáo lui.” Thường Phúc cung thanh nói, sau đó khom thắt lưng lui ra ngoài.

Sau khi Thường Phúc lui ra, Tiêu Dục liền ý bảo Lưu Đức Phúc đem canh hạt sen trong thực hộp mang sang đến. Lúc này đang dùng, Lưu Đức Phúc nhận thấy được chủ tử nhà mình khóe môi lộ ra ý cười, liền nịnh nọt nói: “Canh hạt sen này không chỉ có vị mềm ngọt, mỹ vị ngon miệng, mà còn có hiệu quả cường tâm an thần, thanh tâm giảm tức giận. Tại mùa hè khô nóng này dùng là không thể tốt hơn. Nghĩ đến Dục chiêu nghi nương nương cũng biết điều đó nên mới có thể đặc biệt sai người đưa tới canh hạt sen ~”

Tiêu Dục đem canh hạt sen trong bát uống hết không còn một mảnh, buông bát xống, nói:“Thường ngày các phi tần đưa tới cái ăn cũng không ít, cũng chưa từng thấy ngươi khen như vậy. Hôm nay Dục chiêu nghi bất quá là cho người đưa tới bát canh hạt sen lại đây, liền khiến ngươi nhắc tới như vậy, hay là được cái gì tốt từ chỗ Dục chiêu nghi rồi!”

Lưu Đức Phúc thấy chủ tử ngoài miệng tuy là quở trách, bên môi ý cười lại chỉ tăng không giảm, nhất thời cười nói: “Nô tài thật ra là lẩm bẩm thôi, nhưng là chủ tử gia ngài cũng không cho cơ hội nha. Trong cung người đưa tới cái ăn ngài có khi nào dùng qua đâu!”

Nghe vậy, Tiêu Dục mỉm cười không nói!

Tĩnh Di hiên

Thường Phúc vừa về tới Tĩnh Di hiên, lập tức tiến đến hướng Cố Vân Yên phục mệnh, nói:“Khởi bẩm chủ tử, nô tài đã dựa theo ngài phân phó đem canh hạt sen đưa đến cho Hoàng thượng dùng.”

Cố Vân Yên đạm thanh nói: “Hoàng thượng triệu kiến ngươi, có nói cái gì không?”

“Hoàng thượng hỏi nô tài: Ngài có thể có dặn nô tài nhắn dùm gì không? Nô tài nghĩ rằng chủ tử có lẽ là nhất thời quên dặn dò nô tài, liền tự chủ trương thay nương nương truyền đạt suy nghĩ trong lòng, mong nương nương thứ tội!” Thường Phúc nói.

Cố Vân Yên vỗ nhẹ lên đầu, nói: “Là bản cung sơ ý, đã quên dặn ngươi bản cung muốn cùng Hoàng thượng nói cái gì. Vậy ngươi đã hướng Hoàng thượng truyền đạt thế nào?”

“Nô tài nói với Hoàng thượng: Nương nương dặn nô tài chuyển đến Hoàng thượng, triều chính dù phiền nhiễu, cũng mong Hoàng thượng yêu thương thân mình, bảo trọng long thể!”

Cố Vân Yên gật đầu, mắt lộ ra vẻ tán thưởng, khen ngợi “May ngươi thông minh, ở trước mặt hoàng thượng thay bản cung đáp lời, bản cung trong lòng thật là cảm kích!”

Đọc FULL truyện tại đây

Thường Phúc vội vàng khiêm tốn: “Nương nương nói quá lời, nô tài không dám nhận.”

“Bên ngoài trời nóng, chạy một chuyến qua lại như vậy ngươi cũng mệt mỏi, đi xuống nghỉ tạm đi.”

“Vâng, nô tài tạ nương nương ân điển.” Nói xong, liền khom người lui đi ra ngoài.

Ở một bên, Thị Họa khó hiểu, nhẹ giọng nói:“Chủ tử ngài hôm nay làm cái này là vì sao?”

Cố Vân Yên rút hạ trâm cài trên búi tóc, từ từ nói:“Bản cung bất quá là muốn thử một chút trong lòng hắn chủ tử là ai thôi!”

Thị Họa hiện lên kinh ngạc, nói: “Chủ tử, ý của ngài là. .. ?”

Cố Vân Yên khẽ gật đầu nói:“Ân, đúng như trong lòng ngươi nghĩ.”

Thị Họa ánh mắt không khỏi rơi xuống trên người Thường Phúc đã đi tới cửa điện, mãi cho đến khi nhìn không thấy thân ảnh của hắn nữa.

Kỉ Thành nhận hoàng mệnh điều tra án của hai người Uy Viễn tướng quân cùng Bộ binh Thượng thư, trải qua hơn nửa tháng điều tra, chân tướng chậm rãi trồi lên mặt nước, vụ án tiến triển cực kỳ thần tốc. Trước sau chưa đầy một tháng, từng án phạm của Uy Viễn tướng quân cùng Bộ binh Thượng thư đều nhất nhất được tra ra rõ ràng, ngay cả án kiện từ thời tiên đế cũng bị tra xét đi ra.

Trong Khải Nguyên điện, Kỉ Thành đem căn cứ chính xác tra được của từng vụ án nhất nhất trình lên, văn võ bá quan đều bị hoảng sợ kinh hãi. Vĩnh Dật đế giận dữ, lập tức hạ ba đạo thánh chỉ. Thứ nhất: Bãi miễn chức quan của Uy Viễn tướng quân cùng Bộ binh Thượng thư, giam vào thiên lao. Thứ hai: Đặc mệnh thủ kĩnh Kim ngô vệ Triệu Lạc lãnh binh tiến đến tróc nã những đồng lõa còn lại trong vụ án. Thứ ba: Kỉ Thành dắt theo quan binh bao vây phỉ Uy Viễn tướng quân cùng phủ Bộ binh Thượng thư.

Vĩnh Dật đế thủ đoạn lôi đình giáng xuống khiến trong điện bách quan nhất thời không kịp hoàn hồn. Sau một lúc lâu, mọi người mới phản ứng lại đây, nhất tề quỳ xuống hô Hoàng thượng anh minh.

Giờ này khắc này, quan viên ra sức bảo hộ Uy Viễn tướng quân cùng Bộ binh Thượng thư cũng dần dần nhìn ra manh mối. Xem từng cái từng cái bản án này, làm sao thật sự là mười ngày nửa tháng có thể điều tra rõ được. Nhất định là đã sớm âm thầm điều tra rõ ràng, chỉ đợi cơ hội thích hợp để tung ra mà thôi,l. Nghĩ đến sợ là tính toán đã lâu, lại liên tưởng đến Kỉ Thành chính là tâm phúc của đế vương. Thêm hôm nay bộ dáng quân vương mạnh mẽ vang dội, hay là… ? Mọi người đều bị suy đoán trong lòng mình dọa xuất mồ hôi lạnh cả người. Nếu đúng như suy đoán trong lòng mình, vậy mấy người bọn họ có quan hệ thông gia cùng thế giao với hai nhà Uy Viễn tướng quân cùng Bộ binh Thượng thư có thể hay không bị liên lụy vào? Càng nghĩ trong lòng càng là sợ hãi ~

Tiêu Dục nhìn thoáng qua bên dưới các quan viên vẫn ủng hộ Uy Viễn tướng quân cùng bộ binh Thượng thư, tất nhiên không có bỏ sót suy tính trong mắt bọn họ. Quả nhiên, rất nhanh liền đều đi ra tố giác các tội của Uy Viễn tướng quân cùng bộ binh Thượng thư, tuyên bố đều là bị hai người này lừa gạt. Người người đều là bộ dáng vô cùng đau đớn cùng hối hận không nên như lúc trước. Đối với loại này hành vi này của bọn họ đâu có chút nào là quân tử. Nói khó nghe chút là vì tự bảo vệ mình không tiếc đối với bằng hữu bỏ đá xuống giếng. Thật có thể nói là cây đổ bầy khỉ tan, tường đổ mọi người xô.

Tiêu Dục hạ triều liền trực tiếp trở về Càn Thanh cung. Tình trạng trên triều đình, hậu cung phi tần cũng có nghe thấy. Vương tiệp dư một đường đi thẳng đến bên ngoài Càn Thanh cung cầu kiến Tiêu Dục.

Truyện được đăng tại đây

Người bình thường cực chú trọng dung nhan như Vương tiệp dư, giờ phút này đã không còn lòng dạ bận tâm trên đầu búi tóc hơi hơi xốc xếch, chỉ một lòng vội vã muốn gặp mặt Hoàng thượng.

“Phiền Lưu tổng quản thông báo một tiếng với Hoàng thượng, nói bản cung cầu kiến!” Vừa bước xuống kiệu Vương tiệp dư liền lòng nóng như lửa đốt nói với Lưu Đức Phúc.

Lưu Đức Phúc khom người, khuyên nhủ:“Xin Tiệp dư nương nương thứ lỗi, Hoàng thượng lúc này đang rất bận, không rảnh gặp ngài. Nếu không ngài về trước Cảnh Dương cung, chờ Hoàng thượng xong việc rồi nói sau?”

Vương tiệp dư nôn nóng bất an nói:“Không được, phụ thân cùng cữu cữu của bản cung đã bị áp giải vào đại lao. Bản cung phải lập tức gặp mặt Hoàng thượng.”

Lưu Đức Phúc tận tình khuyên bảo “Nhưng là nương nương ngài vẫn cương như vậy cũng không phải biện pháp nha. Hậu cung không thể tham gia vào chính sự. Nếu là Hoàng thượng nhìn đến ngài như vậy không chừng lại tức thêm Bộ binh Thượng thư cùng Uy Viễn tướng quân. Như vậy chẳng phải là mong muốn ban đầu của ngài là đi ngược lại sao? Ngài nghe Tạp gia khuyên một câu đi, an an phận phân ở Cảnh Dương cung chờ tin tức. Phụ thân cùng cữu cữu ngài không phải còn chưa có định tội sao? Nói không chừng sự tình sẽ có chuyển biến a~”

Nghe được Lưu Đức Phúc nói như vậy, Vương tiệp dư trong lòng do dự, chính mình có nên hay không nghe Lưu Đức Phúc hồi cung trước.

Phía sau Hồng angọc nhỏ giọng khuyên nhủ:“Chủ tử, Lưu tổng quản lời ấy có lý. Ngàn vạn không thể tại cái thời điểm mấu chốt này chọc giận Hoàng thượng, như vậy sẽ thật bất lợi cho lão gia cùng cữu lão gia, ta vẫn là hồi cung đi! Nói sao lão gia cùng cữu lão gia tại triều làm quan nhiều năm, nhân mạch rộng khắp, chắc chắn có rất nhiều quan viên hướng Hoàng thượng thay lão gia cùng cữu lão gia cầu tình .”

Nghe xong lời của Hồng Ngọc, vốn là có chút buông lỏng Vương tiệp dư rốt cục chịu thỏa hiệp, mang theo cung nhân trở về Cảnh Dương cung.

Đợi đám người Vương tiệp dư đi rồi, Lưu Đức Phúc liền khom người vào trong điện.
Tiêu Dục đang chuyên chú nhìn tấu chương trong tay, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Đi rồi?”

“Hồi bẩm chủ tử, nô tài đã khuyên Tiệp dư nương nương hồi Cảnh Dương cung.”

Tiêu Dục khẽ gật đầu nói: “Chuyện này làm được không tệ, ngày sau nếu Vương tiệp dư lại đến cầu kiến, không cần hồi báo trực tiếp tiễn về.”

“Vâng, nô tài tuân mệnh.” Nói xong liền tiến lên giúp Tiêu Dục sửa sang lại tấu chương đã phê duyệt xong.