Sủng phi thượng vị ký » Trang 63

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 63

Ngày hôm sau, Cố Vân Yên từ từ tỉnh. Thị Họa phát hiện đầu tiên vui vẻ nói:“Chủ tử ngài tỉnh rồi!” Một bên Thị Thư nghe vậy xoay người, thấy Cố Vân Yên còn mơ ngủ đánh giá bốn phía, làm như đang tìm tìm cái gì, lúc này hiểu ý quay đầu đi tiểu phòng, chỉ chốc lát sau liền bế Nhị hoàng tử lại đây, hướng Cố Vân Yên quỳ gối nói: “Nô tỳ thỉnh an Dục chiêu nghi nương nương thỉnh an, nương nương vạn phúc kim an!”

Cố Vân Yên vừa nhìn thấy đứa nhỏ dùng tã lót đỏ thẫm bao lấy, nhất thời đưa tay ra nhận. Hài tử vừa mới ra đời, tuy rằng làn da còn có nhiều nếp nhăn chút, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng Cố Vân Yên đối với hắn yêu thích. Cố Vân Yên nâng nhẹ tay khẽ vẽ theo ngũ quan bề ngoài của hắn, theo lông mi, ánh mắt, cái mũi đến miệng, cuối cùng là cặp môi nhỏ trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Khuôn mặt nhỏ nhắn này cùng khuôn mặt kia trong trí nhớ nàng thật giống nhau. Cố Vân Yên lộ ra ý cười thỏa mãn, cúi đầu nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trên trán đứa nhỏ, chợt thấp giọng hỏi: “Vừa rồi ngươi nói Dục chiêu nghi là chuyện gì xảy ra?”

Thị Thư cao hứng phấn chấn nói: “Hôm qua chủ tử sinh hạ nhị hoàng tử xong, Hoàng thượng mừng rỡ, lúc này tấn chức chủ tử thành chiêu nghi nương nương, còn ban thưởng Tĩnh Di hiên cao thấp ba tháng bổng lộc a!”

Cố Vân Yên nghe vậy mặt lộ vẻ vui sướng, nói:“Thì ra là thế!”

Lời còn chưa dứt, liền thấy được Tiêu Dục vừa hạ triều bước đi vào, vẻ mặt ý cười nói:“Yên nhi tỉnh lại khi nào?”

Cố Vân Yên nói:“Vừa tỉnh trong chốc lát.” Vừa nói vừa giãy dụa ngồi xuống, Tiêu Dục lập tức đè lại, ôn nhu nói:“Ngươi vừa sinh hoàng nhi, thân mình còn suy yếu, mau nằm xuống hảo hảo tĩnh dưỡng!” Cố Vân Yên mềm mại nằm trở về.

“Nô tì nghe nói Hoàng thượng hôm qua tấn chức nô tì thành chiêu nghi. Nô tì còn chưa tạ ơn đâu, lúc này vừa hay giáp mặt tạ chủ long ân! ”

“Trẫm phong Yên nhi làm chiêu nghi, Yên nhi có vui không?” Tiêu Dục hỏi.

Nô tì có thể được Hoàng thượng sắc phong làm chiêu nghi, tất nhiên là cảm thấy vui mừng. Có điều Đỗ muội muội mấy ngày hôm trước vì Hoàng thượng sinh hạ tam công chúa, cũng không phải không có công, Hoàng thượng ngài… ” Câu nói kế tiếp Cố Vân Yên không tiện nói hết, nhưng nàng tin tưởng Tiêu Dục có thể hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng.

Ấn lệ, phàm là hậu cung phi tần có thai đều tấn chức một cấp. Nhưng phi tần sinh hạ hoàng tự tấn chức hay không, sẽ còm xem tâm tình của Đế hậu, xác thực nói là xem ý tứ của Tiêu Dục.

Tiêu Dục gật đầu nói:“Vậy nên theo Yên nhi nói đi! Trẫm một hồi liền hạ chỉ tấn chức Đỗ tần thành Tiệp dư.”

Cố Vân Yên cười nói:“Vậy nô tì liền thay Đỗ muội muội đi trước tạ ơn Hoàng thượng long ân!”

Tiêu Dục ánh mắt ôn nhu nhìn Cố Vân Yên nói:“Đỗ tiệp dư có thể có ngươi tỷ tỷ này che chở, là phúc khí của nàng! Yên nhi của trẫm, khắp nơi suy nghĩ cho người khác, thật sự là đóa giải ngữ hoa!”

Cố Vân Yên mỉm cười không nói!

Giây lát, Tiêu Dục lại nói:“Mẫu hậu vừa nghe thấy ngươi sinh hạ hoàng nhi, lúc này liền nói muốn lại đây nhìn xem Nhị hoàng tử của chúng ta. Trẫm khuyên can mãi mới khuyên được. Vài ngày trước, mẫu hậu vì chuyện Mộc Nhi mà bệnh không dậy nổi. Hiện nay có hoàng nhi mẫu hậu tinh thần đều tốt hơn rất nhiều. Nghĩ đến lại nghỉ ngơi thêm mấy ngày là sẽ tốt rồi!”

Cố Vân Yên gật đầu nói:“Ân, lão tổ tông phúc trạch thâm hậu, ít ngày nữa nhất định có thể an khang, Hoàng thượng không cần lo lắng. Lão tổ tông yêu thích hoàng nhi như vậy, không bằng đợi hoàng nhi dưỡng thêm vài ngày, nô tì liền cho người ôm đến Vĩnh Ninh cung để lão tổ tông nhìn một cái? Cũng tốt cho lão tổ tông vui vẻ vui vẻ, nói không chừng còn giải được khúc mắc trong lòng, lão tổ tông liền có thể khỏe nhanh hơn !”

“Ân! Cũng đúng. Vậy ngày mai thời điểm trẫm đi thỉnh an mẫu hậu, thuận tiện cùng nàng đề cập chuyện này, cũng tiện khuyên nàng an tâm nghỉ ngơi.”

“Hoàng thượng nhìn thoả đáng là được!”

“Yên nhi hảo hảo nghỉ ngơi đi, trẫm tiền triều còn có chút sự vụ, đợi trẫm việc xong rồi lại đến bồi Yên nhi.” Tiêu Dục nói.

Đọc FULL truyện tại đây

“Hảo, vậy Hoàng thượng nhanh đi xử lý sự vụ đi!” Cố Vân Yên liền nói ngay.

Tiêu Dục đứng dậy lại nhìn qua Nhị hoàng tử trong lòng Thị Thư, rồi mới dẫn theo đám người Lưu Đức Phúc ra khỏi Tĩnh Di hiên.

Chung Túy cung

Nghiên tiệp dư mang thai bốn tháng đang ở trong sân tản bộ, chợt thấy lãnh sự thái giám Chung Túy cung Quý công công tiến lên cung thanh nói: “Khởi bẩm chủ tử, Hoàng thượng vừa mới hạ thánh chỉ sắc phong Đỗ tần nương nương thành Đỗ tiệp dư.”

Nghe vậy, Nghiên tiệp dư mặt lộ vẻ nghi hoặc. Đỗ tần sinh hạ Tam công chúa đã là chuyện vài ngày trước. Vì sao Hoàng thượng hiện tại mới hạ chỉ tấn chức phân vị cho nàng?

“Hoàng thượng hạ chỉ lúc nào?” Nghiên tiệp dư hỏi.

“Hồi chủ tử, là lúc Hoàng thượng hạ triều xong thì đi Trường Xuân cung.” Quý công công đáp lời nói.

Thì ra là thế! Đúng rồi, hiện nay Cố Vân Yên cùng Đỗ tiệp dư tình như tỷ muội. Khi chính mình thăng chức là lúc phân chén canh cho tỷ muội tốt của mình, cũng phải không thể, Nghiên tiệp dư nghĩ.

Nghĩ ngợi xong, không khỏi lại cúi đầu nhìn nhìn bụng hơi hơi nhô của mình, trong lòng nói: Hoàng nhi nha, ngươi tuyệt không thể chịu thua kém điểm nào mấy đứa nhỏ của họ. Tất cả vinh nhục ủa mẫu phi đều nhờ vào ngươi. Ngươi trăm ngàn đừng làm cho mẫu phi thất vọng nha!

Nghỉ ngơi mấy ngày, Cố Vân Yên khôi phục không ít nguyên khí, sắc mặt cũng so với khi vừa sinh xong khi tốt hơn rất nhiều. Lúc này tinh thần cũng không tệ, liền gọi Thị Thư cho nhũ mẫu đem Nhị hoàng tử ôm lại đây. Tuy rằng còn đang trong tháng, nhưng Cố Vân Yên mỗi ngày đều vẫn cùng đứa nhỏ thân cận một ít thời gian. Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Truyện được đăng tại đây

Rất nhanh, bà vú liền bế Nhị hoàng tử tiến vào, Cố Vân Yên đưa tay nhận lấy, động tác ôn nhu thuần thục. Người ta thường nói tiểu hài tử mỗi ngày một lớn, vừa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhị hoàng tử liền biết được lời này nói được thật không sai. Nhị hoàng tử lúc vừa sinh hạ, khuôn mặt nhỏ nhắn còn có chút nhăn, màu da cũng thiên hồng. Nay mới mấy ngày, khuôn mặt nhỏ nhắn đã muốn nảy nở chút. Hiện nay đã là hơi phúng phính, nhìn liền khiến người yêu thích.

Nhị hoàng tử vừa đến trong lòng Cố Vân Yên, liền trở nên im lặng nhu thuận khác thường. Như biết được mẫu phi cần tĩnh dưỡng, không giống ở trong lòng nhũ mẫu vừa khóc lại nháo. Thấy vậy đám người Thị Thư không khỏi khen nói: Nhị hoàng tử từ nhỏ đã hiểu chuyện như vậy, tương lai nhất định là đứa nhỏ hiếu thuận! Cố Vân Yên nghe xong trong lòng thật an ủi.

Hai mẫu tử vô cùng thân thiết sau một lúc lâu, Cố Vân Yên bỗng nhiên nhớ tới chuyện bữa trước nói cùng Tiêu Dục, liền nói với Thị Họa “Thái hậu vẫn nhớ thương Nhị hoàng tử, nay Nhị hoàng tử cũng không giống lúc vừa sinh hạ mảnh mai như vậy. Hôm nay ngươi liền dẫn đám người nhũ mẫu ôm Nhị hoàng tử đến Vĩnh Ninh cung, để cho Thái hậu nương nương hảo hảo nhìn một cái!” Thị Họa quỳ gối vâng mệnh.

Cố Vân Yên lại đối với hai nhũ mẫu dặn dò:“Đến Vĩnh Ninh cung các ngươi tỉnh táo chút, Nhị hoàng tử còn quá bé chưa biết gì, đừng hắn va chạm lão tổ tông.”

Trương thị cùng Phùng thị lúc này quỳ xuống nói: “Nô tỳ tuân mệnh, chắc chắn chiếu cố Nhị hoàng tử thỏa đáng, xin chủ tử yên tâm.”

Cố Vân Yên gật gật đầu, lại nói tiếp:“Đi thôi! Trên đường chú ý.”

Thị Họa cùng đám người nhũ mẫu cung thanh đáp lời, giúp Nhị hoàng tử sửa sang lại thỏa đáng xong mới hướng Vĩnh Ninh cung mà đi.