Sủng phi thượng vị ký » Trang 62

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 62

Nhóm bà đỡ động tác lưu loát giúp đứa nhỏ tẩy trừ sạch sẽ rồi quấn tã lót kỹ lưỡng, liền vui sướng ôm đi về phía Đế hậu báo tin vui. Khi bà đỡ ôm đứa nhỏ xuất hiện ở trong điện, án mắt mọi người ở đây không hẹn mà cùng dừng ở đứa nhỏ trong ngực nàng đánh giá, ý đồ từ ngũ quan mà nhìn ra giới tính của đứa nhỏ.

Tiêu Dục lập tức đứng lên hỏi:“Dục tiệp dư sinh hạ là công chúa hay là hoàng tử?”

Lời của Tiêu Dục cũng là chuyện mà mọi người trong điện cũng đều đang muốn biết. Một khắc kia, tâm các nàng đều nhắc tới cổ họng. Biểu tình trên mặt biểu giống như đang vạn phần sốt ruột chờ quan thẩm phán tuyên án hành vi phạm tội tù nhân.

Bà đỡ lấy tay vỗ nhẹ nhẹ một chút đứa nhỏ trong tã lót. ‘Oa’ một tiếng, tiếng khóc của đứa nhỏ lập tức vỡ òa trong điện, bà đỡ vẻ mặt vui mừng nói:“Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng, là vị tiểu hoàng tử!”

Làm như bởi vì hạnh phúc tới quá mức đột nhiên, nháy mắt đắm chìm trong trong vui sướng, nhất thời thích ứng chưa kịp, Tiêu Dục đúng là hơi hơi sửng sốt một chút, một lát sau mới phản ứng lại đây, vui vẻ ra mặt nói:“Ngô ~ là vị tiểu hoàng tử!” Trong lời nói đều là hưng phấn cùng yêu thích không chút nào che giấu.

Mà cùng tâm tình vui sướng của Tiêu Dục hình thành thật lớn tương phản đó là chúng phi tần bên dưới, phảng phất kẻ tù nhân đã bị xử tù chung thân, vạn phần thất vọng cùng tràn đầy không cam lòng. Có điều chỉ giây lát mọi người liền đã điều chỉnh tốt biểu tình trên mặt. Hoàng hậu đứng dậy vẻ mặt tươi cười dẫn mọi người hướng Tiêu Dục chúc:“Nô tì tần thiếp chúc mừng Hoàng thượng có thêm Nhị hoàng tử!”

Tiêu Dục khẩn trương lại hưng phấn tiếp nhận Nhị hoàng tử trong ngực bà đỡ. Tuy rằng động tác cứng nhắc, nhưng Tiêu Dục vẫn đang cao hứng ôm, cười ha ha nói:“Hảo ~ hảo! Toàn bộ cung nhân Tĩnh Di hiên hầu hạ Dục chiêu nghi sinh hạ hoàng tử có công, thưởng ba tháng bổng lộc!”. Cung nhân Tĩnh Di hiên nghe vậy mừng không tự kìm hãm được, đều quỳ xuống dập đầu tạ ơn!

Đọc FULL truyện tại đây

Lời Tiêu Dục vừa nói ra, chúng phi tần đều giật mình. Hoàng thượng thế nhưng lập tức tấn chức Cố Vân Yên thành ‘Dục chiêu nghi’. Nếu nói vừa mới biết Cố Vân Yên bình yên sinh hạ hoàng tử các nàng đã muốn thất vọng đến cực điểm, như vậy giờ này khắc này nghe thấy điều này đối với các nàng mà nói không thể nghi ngờ đó là họa vô đơn chí. Trong lòng mọi người tư vị ra sao là có thể nghĩ đến.

Nhưng lúc này đang đắm chìm trong vui sướng nên Tiêu Dục không rảnh chú ý cảm nhận trong nội tâm các nàng, thầm nghĩ ôm trong tay Nhị hoàng tử đi vào cùng Cố Vân Yên chia sẻ này phần vui sướng. Cách Tiêu Dục gần nhất Hoàng hậu phát giác ý đồ của Tiêu Dục cảm thấy khiếp sợ không thôi, lúc này ngăn cản nói: “Hoàng thượng, phòng sinh là nơi dơ bẩn, phụ nhân còn sợ va chạm mà không dám dễ dàng đi vào. Ngài là thiên tử tôn quý sao có thể vào trong?”

Vốn phi tần hậu cung tấn chức hoặc trục xuất, xuất phát từ tôn trọng, Hoàng thượng luôn sẽ cùng Hoàng hậu thân là đứng đầu hậu cung thương lượng, nếu không cũng sẽ trước tiên thông báo một tiếng. Nhưng vừa rồi Tiêu Dục không hề nói gì đã trực tiếp tuyên bố tấn chức Cố Vân Yên. Điều này làm cho Hoàng hậu cảm thấy thể diện mình bị hao tổn, nếu là lại để cho Tiêu Dục trước mặt của mọi người vì Cố Vân Yên không để ý kiêng kị mà vào phòng sinh, vậy thể diện của nàng – chính cung Hoàng hậu còn cái gì?

Tiêu Dục nhìn Hoàng hậu che ở trước mặt, cười nói:“Trẫm hiểu được Tử Đồng trong lòng kiêng kị, cũng biết Tử Đồng là vì trẫm suy nghĩ. Nhưng cũng như Tử Đồng nói, trẫm là thiên tử, thiên tử làm sao phải e sợ khí bẩn? Tử Đồng cứ yên tâm đi.” Nói xong, liền trực tiếp lướt qua Hoàng hậu đi vào phòng sinh.

Truyện được đăng tại đây

Nhìn bóng dáng Tiêu Dục không chút do dự đi về hướng phòng sinh, Hoàng hậu bỗng nhiên cảm thấy Tiêu Dục như vậy thật xa lạ. Đã bao giờ Tiêu Dục từng có hành động xúc động như thế? Ngay cả năm đó khi chính thê tử kết tóc của hắn có thai cũng không từng thấy được hắn như vậy. Như vậy nay là cái gì thay đổi hắn? Là vì thích? Hay là… yêu? Không! Không có khả năng, tuyệt đối không phải là như mình suy nghĩ. Đế vương lãnh tâm lãnh tình làm thế nào có khả năng thích một nữ nhân? Trong lòng của hắn chỉ có Đại Chiêu, chỉ có thiên hạ. Đúng, nhất định là như vậy ! Ý niệm đáng sợ này vừa mới dâng lên trong đầu, nháy mắt liền bị Hoàng hậu phủ nhận đi.

Phòng sinh vừa rồi còn bẩn loạn không thôi, hiện nay đã được các cung nhân tay chân lanh lợi thu thập sạch sẽ. Cho nên lúc Tiêu Dục bước vào phòng sinh, trong phòng cũng không có chỗ không ổn. Đương nhiên, lúc này Tiêu Dục chỉ một lòng nhìn đến Cố Vân Yên, người đã sức cùng lực kiệt mà nặng nề ngủ trên giường. Nhìn khuôn mặt tiều tụy của Cố Vân Yên, Tiêu Dục trong lòng đều là thương tiếc cùng không đành lòng.
Tiêu Dục nâng nhẹ tay khẽ vuốt ve hai má tái nhợt của Cố Vân Yên, ánh mắt ôn nhu như nước, đau lòng nói:“Vất vả ngươi, Yên nhi, trẫm ngày sau chắc chắn hảo hảo trân trọng ngươi cùng hoàng nhi.”

Trong hỗn loạn Cố Vân Yên tựa hồ nghe được nam nhân hứa hẹn, khóe môi khẽ cong lên, muốn mở to mắt nhìn hai phụ tử trước mặt lại, người lại mệt nhọc quá độ nên không thể tỉnh lại.

______________________________________
Hôm qua trường mình mới làm lễ 20.11, lu bu cả ngày rồi lại đi ăn chơi với đồng nghiệp, nay thì đi đám cưới. Giờ mới rảnh chút up tiếp cho các nàng ^^