Sủng phi thượng vị ký » Trang 60

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 60

Nội thất truyền đến tiếng Đỗ tần gào khàn cả giọng cùng với âm thanh bà đỡ thỉnh thoảng thúc giục. Cung nhân hầu hạ ra ra vào vào. Một chậu nước sạch sẽ mang đi vào, đến thời điểm mang ra đã biến thành đỏ tươi.

Hoàng hậu cùng mấy người Đức phi, Trương phi cùng Vương tiệp dư, thân là lão nhân trong cung, nghiễm nhiên là đã nhìn quen trường hợp như vậy. Lúc này đều là một bộ thấy nhưng không thể trách, bộ dáng thong dong bình tĩnh. Nhưng mấy người Cố Vân Yên cùng các phi tần phân vị thấp mới vào cung, hiện nay thấy được cảnh tượng như vậy, sắc mặt trắng bệch, chau mày. Nếu không phải ngại đám người Hoàng hậu ở đây, chỉ sợ đã là một phiên cảnh tượng khác, mà không phải giống như bây giờ còn có thể bình tĩnh ngồi trên vị trí của mình.

Non nửa cái canh giờ đi qua, Tiêu Dục hạ triều cũng chạy lại đây. Hoàng hậu dẫn mọi người đứng dậy hành lễ với Tiêu Dục:“Nô tì tần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc kim an!”

Tiêu Dục hai tay nâng Hoàng hậu trước mặt dậy, nhẹ giọng nói:“Tử Đồng không cần đa lễ, trẫm hạ triều thuận tiện lại đây nhìn xem, Đỗ tần hiện tại tình huống như thế nào?”

Hoàng hậu khuôn mặt bình thản nói: “Hoàng thượng không cần lo lắng, Đỗ tần tình huống vẫn tốt, có nô tì thủ tại đây, ngài có thể an tâm.”

Tiêu Dục nhìn thoáng qua cửa phòng sinh đóng chặt, lôi kéo tay Hoàng hậu vỗ vỗ nói:“Như thế trẫm liền yên tâm, vất vả Tử Đồng !”

Hoàng hậu ôn nhu cười, nói:“Hoàng thượng nói quá lời, vì Hoàng thượng phân ưu vốn là trách nhiệm của nô tì thân là trung cung, chưa nói tới vất vả hay không vất vả, nhưng thật ra Hoàng thượng quốc sự bận rộn, ngài vẫn là sớm trở về xử lý chuyện quan trọng đi. Đỗ tần có tin vui nô tì sẽ lập tức phái người báo cho ngài cùng mẫu hậu.”

Tiêu Dục gật gật đầu, nói: “Cũng tốt, vậy trẫm liền đi về trước, Tử Đồng cũng chú ý chút, đừng để mệt.”

Nghe được Tiêu Dục ân cần săn sóc như vậy, Hoàng hậu mắt lộ ra cảm động.

Chợt Tiêu Dục ánh mắt lướt qua Hoàng hậu dừng ở trên người Cố Vân Yên, nói:“Dục tiệp dư như thế nào cũng lại đây, trẫm không phải cho ngươi ở lại Tĩnh Di hiên an tâm chờ sinh sao?”

Cố Vân Yên môi khẽ nhúc nhích vừa định đáp lời, liền bị Tiêu Dục giành nói:“Thôi, cũng đã đến đây, hiện nay liền cùng trẫm thuận đường trở về đi.”

Nghe vậy, Cố Vân Yên nhất thời nhẹ nhàng thở ra, người mang thai mười tháng cứ ngồi lì ở đây, cũng thực là chuyện làm phiền người khác.

Cố Vân Yên ôn nhu nói “Vâng, nô tì lĩnh mệnh!”

Ngược lại hướng Hoàng hậu nói: “Nô tì xin được cáo lui trước.”

Hoàng hậu đạm cười khẽ gật đầu.

Vì thế Tiêu Dục liền dắt Cố Vân Yên, trong tiếng cung đưa của chúng phi tần ra khỏi đại điện Hoa Thanh cung.

Chờ thân ảnh Tiêu Dục cùng Cố Vân Yên biến mất khỏi trong điện, Hoàng hậu dẫn mọi người đứng dậy. Nếu nói vừa rồi Đế hậu ân ái một màn trong lòng mọi người tuy là không vui, nhưng cũng ngại Hoàng hậu là thân phận trung cung, không dám biểu hiện ra ngoài. Hiện nay thấy Hoàng thượng như vậy hậu đãi Cố Vân Yên, trong lòng mọi người không cam lòng cùng ghen tị liền không hề cố ý che giấu, đều bắt tay vào giày xéo khăn tay phát tiết tức giận trong lòng.

Tính tình trước sau như một Vương tiệp dư bĩu môi nói: “Hừ, xem kia hết sức ngạo mạn ~”

Hoàng hậu ngoái đầu nhìn lại, trách nói:“Hiền phi, nga ~ bản cung nhất thời nhầm miệng. Hiện nay hẳn là xưng ngươi ‘Vương tiệp dư’. Vương tiệp dư, tính tình này của ngươi là phải sửa lại. Ở trước mặt các muội muội cũng miệng không biết ý như vậy, không sợ người chê cười.”

Chưa bao giờ Hoàng hậu giống hiện tại hạ mặt mũi Vương tiệp dư như vậy? Nghe Hoàng hậu không chút lưu tình thẳng mặt quở trách chính mình, Vương tiệp dư hơi hơi sợ run một chút. Sau đó phản ứng lại đây, sắc mặt biến đổi, mắt lộ ra khó chịu, đang chuẩn bị nói cái gì đó, liền nghe được Hoàng hậu nói: “Được rồi, còn không mau ngồi xuống, thật muốn làm cho người ta nhìn ngươi chê cười sao?”

Vương tiệp dư gắt gao nắm chặt hai tay, phẩy tay áo nhịn xuống xúc động, hồi lâu, nghiến răng lần nữa ngồi xuống. Trong điện mọi người đều không dám nói một lời, chỉ im lặng cùng đợi Đỗ tần sinh sản.

Tĩnh Di hiên

Tiêu Dục từ từ nói: “Yên nhi làm sao tự đi một chuyến này, ngươi nay cũng là người sắp lâm bồn, nếu là vào lúc đi tới đi lui xảy ra điều gì sai lầm ở trên đường, ngươi kêu trẫm như thế nào cho phải?”

Đọc FULL truyện tại đây

Ở trong lòng hắn, đứa nhỏ trong bụng Cố Vân Yên tự nhiên so với đứa nhro trong bụng Đỗ tần phân lượng nặng hơn.

“Nô tì cũng không yên lòng Đỗ muội muội, mới nghĩ đi qua nhìn xem.” Cố Vân Yên cúi đầu, một bộ dáng nhận sai.

Tiêu Dục nâng cằm của nàng lên, ôn hòa nói:“Trẫm biết trong lòng ngươi cố kỵ, ngày sau ngươi không cần lại cố kỵ quá nhiều. Chỉ cần ngươi an an phận phận dưỡng dục hoàng nhi của chúng ta, mọi việc có trẫm!”

Cố Vân Yên nhu thuận nói:“Ân, nô tì đã biết, ngày sau sẽ không làm việc mạo hiểm đến hoàng nhi của chúng ta. Có Hoàng thượng che chở thật tốt!” Nói xong không khỏi bật cười, hai bên má đồng điếu ẩn hiện, giống như đóa hồng trong Phong Hà uyển, thanh nhã mà mê người.

Tiêu Dục cúi đầu, nhẹ nhàng hạ một nụ hôn lên mặt Cố Vân Yên. Không ngờ đến hành động này của Tiêu Dục, Cố Vân Yên ngắn ngủi kinh ngạc qua đi đó là vẻ mặt thẹn thùng ửng đỏ.

Giây lát, Tiêu Dục ôn nhu nói:“Yên nhi hảo hảo nghỉ ngơi, trẫm trong Ngự thư phòng còn có chút tấu chương cần phê. Đợi trẫm xong việc, chiều đến sẽ lại đây bồi Yên nhi dùng bữa.”

Cố Vân Yên nghe vậy vẻ mặt tươi cười, vui mừng nói:“Ân, vậy Hoàng thượng nhanh đi làm việc đi, sớm một chút xong việc liền sớm một chút lại đây bồi nô tì dùng bữa !”

Tiêu Dục cũng cười, nói:“Được! Vậy trẫm liền hồi Ngự thư phòng, ngươi không cần đứng dậy tiễn trẫm. Nghe lời! Hảo hảo nghỉ ngơi.”

Cố Vân Yên gật đầu, nhìn theo Tiêu Dục rời đi.

Vĩnh Ninh cung

Thái hậu đang quỳ trước tiểu phật đường, tay phải gõ mõ, tay trái kích phật châu, miệng hướng Phật tổ cầu nguyện nói:“Ngã phật từ bi, phù hộ Đỗ tần thuận lợi sinh hạ hoàng tự, vì Đại Chiêu khai chi tán diệp, an ủi tiên hoàng trên trời có linh thiêng!” Trên mặt vẻ mặt thành kính vô cùng.

Hồi lâu, một bên Từ ma ma khuyên nhủ:“Chủ tử! Ngài thân mình suy yếu, vẫn là trước nghỉ ngơi đi ~” Vừa nói vừa tiến lên nâng Thái hậu đứng lên.

Truyện được đăng tại đây

“Ai gia không yên lòng, A Tinh ngươi đến Hoa Thanh cung một chuyến, vừa có tin tức lập tức trở về bẩm báo ai gia!” Thái hậu trầm ngâm nói.

“Vâng, nô tỳ liền đi qua, chủ tử ngài có thể an tâm.” Nói xong, Từ ma ma khom người lui ra đi Hoa Thanh cung.

Từ ma ma phụng mệnh đến Hoa Thanh cung, vào đại điện hành lễ vấn án với đám người Hoàng hậu. Hoàng hậu vội vàng gọi người đứng dậy, khách khí nói:“Lão ma ma ngài như thế nào lại đây ?”

Từ ma ma quỳ gối trả lời:“Hồi Hoàng hậu nương nương, Thái hậu, lão nhân gia ngài không yên lòng bên này, liền cho lão nô lại đây nhìn xem, có tin tức cũng tốt hồi bẩm lão nhân gia nàng.”

“Nếu như thế, vậy liền làm phiền ma ma cùng đợi.” Hoàng hậu nói, Từ ma ma vội đáp không dám.

Xế chiều, Thái hậu đang dùng bữa tối, chợt thấy Từ ma ma khom người đi vào, lúc này thả đũa trong tay xuống, sốt ruột hỏi:“Đỗ tần đã sinh? Là hoàng tử hay là công chúa?”

Từ ma ma cúi đầu, cung thanh trả lời:“Hồi bẩm chủ tử, Đỗ tần nương nương vừa mới sinh hạ một tiểu công chúa.”

Thái hậu nghe vậy thật lâu chưa nói, sau một lúc lâu, nhắm mắt nói:“Đem bữa tối dọn đi!”

Từ ma ma nhìn vẻ mặt thất vọng của Thái hậu muốn nói lại thôi. Cuối cùng chính là cúi đầu thở dài. Sau đó gọi cung nhân đem ngự thiện dọn xuống.