Sủng phi thượng vị ký » Trang 52

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 52

Đám người Hiền phi còn chưa đi vào Thanh Phong đình, Cố Vân Yên liền đã đứng dậy quỳ gối hành lễ, thân mình hoài thai sáu tháng, Cố Vân Yên hành lễ cực kì không tiện. Dạo gần đây, bất luận là thỉnh an Thái hậu nương nương hay là Hoàng hậu nương nương, đều là hư hư thi lễ sau liền được mở miệng cho miễn lễ, hiện nay hành lễ với Hiền phi hoàn toàn là quy củ quỳ nửa ngồi.

Hiền phi đối với Cố Vân Yên hành lễ vấn an làm như không nghe thấy, một mình vào trong đình ngồi xuống, nhìn hoa mẫu đơn cách đó không xa, khóe miệng mang ý cười tự nhiên, chợt hướng về Mạnh Nguyệt nói:“Ngự Hoa viên cảnh sắc quả nhiên làm cho người ta trăm xem không chán, xem cả vườn này cảnh xuân muôn hồng nghìn tía, thật là khiến người lưu luyến!”

Mạnh Nguyệt lúc này cười phụ họa nói: “Nương nương nói rất đúng, tần thiếp cũng rất thích cảnh đẹp trước mắt.”

Hiền phi chưa mở miệng gọi người đứng lên, Cố Vân Yên cũng chỉ có thể cố chống đỡ bảo trì tư thế hành lễ nửa ngồi. Có điều là người nặng, trong chốc lát hai chân liền mỏi, hơi hơi lung lay.

“Nô tì thỉnh an Hiền phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an!” Cố Vân Yên bất đắc dĩ đành phải giương giọng lặp lại một lần nữa lời thỉnh an.

Hiền phi chậm rãi ngoái đầu nhìn lại, nhẹ nhàng liếc mắt một cái nhìn Cố Vân Yên trước mặt, trên mặt biểu tình nhàn nhã vô cùng, sau một lúc lâu, mới lên tiếng :“A, bản cung chỉ lo thưởng thức cảnh xuân trước mắt, chưa từng chú ý Dục tiệp dư cũng cùng ở trong đình.” Lời tuy như thế, lại thủy chung chưa từng mở miệng gọi người đứng dậy.

Phụ nữ có thai vốn là rất dễ mệt mỏi, lại thêm ngồi thời gian quá dài, Cố Vân Yên hai chân dĩ nhiên run lên, trên trán cũng chảy ra từng tầng mồ hôi. Cố Vân Yên biết rõ Hiền phi là cố ý làm khó dễ chính mình, lại ngại tôn ti trên dưới, chỉ có thể cắn răng cứng rắn chống đỡ.

Phía sau đám người Thị Thư, Thị Họa, thấy được chủ tử nhà mình bị Hiền phi làm khó dễ như thế, trong lòng cáu giận lại không làm sao được, chỉ có thể trơ mắt ở một bên nhìn mà lo lắng.

“Dục tiệp dư hôm nay cư nhiên cũng rảnh rỗi đến Ngự Hoa viên đến ngắm cảnh, quả nhiên là hiếm thấy!”

Hiền phi nâng tay vuốt ve trên trâm cài trên búi tóc, động tác tao nhã mà mê người, tùy ý nói.

Lúc đó, Cố Vân Yên sức cùng lực kiệt, thân hình hơi hơi nhoáng lên một cái, Thị Thư cuống quýt giúp đỡ một phen. Nhìn vẻ mặt mỏi mệt của chủ tử, trong lòng phẫn nộ nhất thời trào lên. Thị Thư căm tức nhìn về phía Hiền phi, không cần nghĩ ngợi nói: “Hiền phi nương nương, cũng không cần giả bộ hồ đồ, ngươi có gì bất mãn nói thẳng cũng được, tội gì làm khó dễ chủ tử nhà ta như vậy?”

Cố Vân Yên sau khi ổn định thân mình, vội vàng kéo ống tay áo Thị Thư muốn ngăn cản nàng sắp thốt ra lời nói, nhưng mà, đúng là vẫn còn chậm.

“Bản cung như thế nào, chủ tử nhà ngươi cũng chưa mở miệng, ngươi một cái tiện tì lúc này lại dám hô to gọi nhỏ, người tới, vả miệng cho bản cung!” Hiền phi nghe vậy sắc mặt biến đổi, giây lát tức giận nói.

“Không nhọc Hiền phi nương nương phí sức lực, nô tì trong cung tỳ nữ, nô tì sẽ tự dạy dỗ!” Cố Vân Yên hai mắt nhìn thẳng Hiền phi không chút nào thoái nhượng nói.
Vốn không muốn cùng Hiền phi đối đầu nhưng ThịTthư đã nói lời kia, coi như tên rời cung không thể quay đầu, hai bên đã vạch rõ da mặt, nàng cũng không cần lại tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục mà nén giận.

“Bản cung hôm nay giáo huấn không thể không giáo huấn tiện tì này, ngươi nói như thế nào?” Hiền phi khuôn mặt tối tăm, ánh mắt lạnh lẽo chống lại tầm mắt kiên nghị của Cố Vân Yên. Hai bên giằng co, không ai lùi bước, trong không khí ngưng đọng nồng đậm mùi thuốc súng, hết sức căng thẳng.

“Nương nương nếu muốn động đến người của nô tì, nô tì không làm sao được, nhưng tuyệt không ngồi yên bỏ mặc, chỉ có lấy thân mình hộ nàng chu toàn.” Ngữ khí kiên định mà quyết tuyệt.

Cố Vân Yên vừa nói ra, Hiền phi nhất thời sắc mặt xanh mét, ánh mắt lợi hại như châm chọc, hận không thể đem Cố Vân Yên đâm đến đầu rơi máu chảy.

Hồi lâu, Hiền phi lạnh lùng cười, nói:“Hảo…… Hảo một cái chủ tớ tình thâm, bản cung hôm nay liền thành toàn cho các ngươi!” Tiện đà quát cung nữ thái giám phía sau :“Một đám phế vật, còn không mau vả miệng cho bản cung!”

Hồng Ngọc cùng Thanh Vân lúc này ứng hạ “Nô tỳ lĩnh mệnh!” Chợt dời bước tới trước mặt Cố Vân Yên cùng Thị Thư.

Đọc FULL truyện tại đây

“Tiệp dư nương nương, ngài thân mình quý giá! Nô tỳ xin khuyên ngài vẫn là đừng ở chỗ này cương ngạng, một hồi đám người nô tỳ hành hình, nếu là ngộ thương đến ngài, kia…” Hồng Ngọc khuyên nhủ.

Cố Vân Yên hừ lạnh một tiếng, vẫn đang không chút sứt mẻ che ở trước người Thị Thư.

“Hừ! Nếu nàng không nghe, Hồng Ngọc, ngươi cũng không cần khách khí !” Thanh Vân mắt hạnh nén giận, trực tiếp tiến lên muốn đánh Thị Thư.

Đám Thị Họa cùng Thường Khánh lo sợ Thanh Vân ngộ thương chủ tử, lúc này cũng không màng cung quy lễ nghi, trực tiếp như ong vỡ tổ đánh lên, đem Cố Vân Yên hộ ở sau người, đánh hai người Thanh Vân cùng Hồng Ngọc không nề hà. Kỳ thật dựa vào thân thủ cảu Thị Thư, đối phó với vài cái cung nữ thái giám này căn bản không thành vấn đề. Chỉ là chủ tử đã dặn qua không đến vạn bất đắc dĩ, tuyệt không thể lộ ra chuyện nàng biết võ. Cho nên nàng mới đè nén chịu đựng không có ra tay giáo huấn đám người Thanh Vân.

Chúng cung nhân phía sau Hiền phi thấy Thị Họa các nàng này tham gia, lúc này xắn tay áo, chuẩn bị gia nhập cùng Thanh Vân và Hồng Ngọc.

“Hoàng thượng giá lâm!” Chợt nghe thanh âm bén nhọn của Lưu Đức Phúc truyền đến.

Mọi người cả kinh, chợt quay đầu, liền thấy được Tiêu Dục y bào ôm gió bước nhanh tới, vì thế cuống quýt quỳ xuống hành lễ.

“Nô tì tần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc kim an!”

Tiêu Dục đối với một đám hỗn độn quỳ trong đình như không để ý, chỉ cười nâng Hiền phi dậy, ôn nhu nói: “Mộng Nhan hôm nay có nhã hứng này, vì sao không phái người báo cho trẫm một tiếng, trẫm cũng cùng ngươi đi dạo Ngự hoa viên ngắm cảnh.”

Phẫn nộ trên mặt Hiền phi khi nhìn đến thân ảnh Tiêu Dục một khắc liền biến mất không hề còn bóng dáng, lúc này trên mặt đều là tươi cười ngọt ngào quyến rũ: “Hoàng thượng sự vụ bận rộn, nô tì không đành lòng quấy rầy.”

Truyện được đăng tại đây

Tiêu Dục vui mừng cười nói: “Vẫn là Mộng Nhan đau lòng trẫm!” Nói xong, nhìn thoáng qua đám người Cố Vân Yên phía sau, nhàn nhạt nói:“Dục tiệp dư cùng Mạnh tần vô sự liền lui ra đi!”

Cố Vân Yên cùng Mạnh Nguyệt thưa vâng, lúc này hành lễ cáo lui, đều tự hồi cung.

Tuy rằng trận này đã giương cung bạt kiếm nhưng bởi vì Tiêu Dục đến mà tuyên bố chấm dứt. Nhưng Cố Vân Yên biết rõ trải qua chuyện này, nàng cùng Hiền phi liền từ ngầm đấu biến thành minh đấu.

Trong đại điện Tĩnh Di hiên, Cố Vân Yên cười khen Thường Phúc: “Hôm nay ít nhiều do Thường Phúc công công cơ trí, đúng lúc thông tri Hoàng thượng tới, thay bản cung giải cục diện nguy khốn.”

Thường Phúc vội vàng khom người nói: “Nô tài thân là lãnh sự công công của Tình Di hiên, duy hộ nương nương là trách nhiệm, nô tài bất quá là làm việc thuộc bổn phận mà thôi!”

Cố Vân Yên ý vị thâm trường nhìn Thường Phúc một cái, chợt tự tiếu phi tiếu nói: “Ân, Thường Phúc công công nói đúng, ngươi là lãnh sự công công của Tĩnh Di hiên ta, duy hộ chủ tử ta đúng là bổn phận.”

Nghe được Cố Vân Yên tựa hồ khi nói đến hai chữ chủ tử âm điệu nhấc cao chút, Thường Phúc trong lòng cả kinh, chợt hơi hơi nâng mày, quan sát một chút thần sắc Cố Vân Yên không khác lúc bình thường, mới ổn ổn tinh thần, nói:“Nô tài cáo lui!”

Cố Vân Yên nhìn bóng dáng Thường Phúc sắp biến mất khỏi trong điện, mắt phượng híp lại.