Sủng phi thượng vị ký » Trang 50

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 50

Cửa ải cuối năm đến gần, hậu cung một mảnh bận rộn!

Hoàng hậu quản lý lục cung tất nhiên chẳng thể nhàn nhã. Chúng phi tần mỗi ngày đến thỉnh an, cũng bất quá là ngồi một lúc là Hoàng hậu liền cho mọi người tan đi. Sau đó Hoàng hậu còn phải triệu kiến quản sự các tư cục, nghe các nàng báo cung vụ cuối năm.

Khải Nguyên điện

Trong đại điện, Tiêu Dục mặc long bào ngồi trên long ỷ, thản nhiên nhìn lướt qua văn võ bá quan bên dưới đang tam hô vạn tuế, tay áo bào vung lên, miễn lễ cho mọi người.

Lưu Đức Phúc đang khom người đứng trên thềm đá cất giọng :“Có việc khải tấu, vô sự bãi triều!”

Bên dưới quan viên có bản khải tấu theo thứ tự bước ra khỏi hàng thượng tấu. Non nửa một canh giờ sau, mọi người tấu xong hết vuệc muốn lên, Lưu Đức Phúc thấy vậy vung phất trần, đang chuẩn bị hô “Bãi triều.” thì bị một tiếng nói chen ngang: “Báo! Quân tình Tây bắc cách 800 dặm cấp báo!”

Mọi người nghe vậy hơi hơi xoay người, liền thấy được ngoài cửa có một thị vệ mặc áo giáp đeo đao mạnh mẽ tiêu sái tiến vào.

Tiêu Dục cất cao giọng nói:“Trình lên!”

Đồ đệ của Lưu Đức Phúc, Tiểu Toàn Tử lập tức bước nhanh tiến lên, nhận lấy cấp báo trên tay thị vệ, sau đó trình lên Lưu Đức Phúc, rồi từ Lưu Đức Phúc trình tới Tiêu Dục.

Tiêu Dục mở cấp báo ra, xem qua nội dung bên trong, nhất thời đuôi lông mày nhấc lên!

“Tốt! Tốt! Tốt…” Trên đại điện Tiêu Dục liên tục hô tốt, bên dưới bách quan vẻ mặt nghi hoặc, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Mọi người đều là bộ dáng khó hiểu, không rõ chuyện gì có thể làm cho đế vương vui mừng lộ rõ nét mặt như vậy.

Tiêu Dục nhìn thoáng qua biểu tình của mọi người bên dưới, chợt cười nói: “Uy Viễn đại tướng quân cấp báo lên: Mấy tháng nay tướng sĩ Đại Chiêu anh dũng giết địch, Hồ tộc không địch lại liên tiếp bại lui. Năm ngày trước thủ lĩnh Hồ tộc, Ma Sát Cách bị tướng sĩ ta chém chết , trận chiến Tây Bắc Hồ tộc đại bại, quân ta toàn thắng! Chúng tướng sĩ khải hoàn quay về, ít ngày nữa sẽ đến Thịnh Kinh.”

Bách quan nghe vậy nhất tề quỳ xuống, trăm miệng một lời nói: “Thần chúc mừng ngô hoàng! Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế! Nguyện tướng sĩ Đại Chiêu ta bách chiến bách thắng, khắc thêm chiến công, làm rạng rỡ Đại Chiêu ta!”

Lời chúc thống nhất vang vọng Khải Nguyên điện, thanh âm to rõ mà vút cao.

Tan triều, Tiêu Dục trở về Ngự thư phòng, trong ngự thư phòng. Hai người Kỉ Thành cùng Cố Trì khom người đứng trước mặt Tiêu Dục, người trước sắc mặt ngưng trọng, người sau sắc mặt nghiêm túc.

“Việc trẫm phân phó các ngươi làm, tiến hành như thế nào rồi? ” Tiêu Dục lạnh lùng nói.

Kỉ Thành cung kính đáp: “Hồi Hoàng thượng, trong tay vi thần đã nắm giữ đủ chứng cớ hữu lực. Về phần nhân chứng, vi thần sau khi trở về sẽ lập tức tăng số người canh giữ, bảo đảm an nguy của bọn họ l, đợi đến thời cơ “thích hợp” nhân chứng vật chứng hai bên chu toàn.”

Tiêu Dục khẽ gật đầu, chợt nhìn lướt qua Cố Trì.

Cố Trì tiếp nhận đến ánh mắt của quân vương, lúc này ôm quyền nói: “Khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần vẫn đang cùng hai phó tướng của Uy Viễn tướng quân duy trì liên hệ chặt chẽ. Theo vi thần được biết, Uy Viễn tướng quân chuyên quyền độc đoán, vô cùng bá đạo, quan hệ cùng phó tướng cũng không hòa hợp như bên ngoài nhìn qua. Có vẻ sẽ không lâu nữa là có thể lôi kéo hai người bọn họ về phía này. Thần nhất định sẽ toàn lực ứng phó, tuyệt không cô phụ kỳ vọng của Hoàng thượng!”

Tiêu Dục khẽ “Ân” một tiếng, trên mặt không hề có biểu tình dư thừa, chỉ chậm rãi xoay nhẫn ngọc trên ngón cái. Chốc lát, lại nói tiếp: “Việc này không thể sơ sẩy, tuyệt không thể để lộ nửa điểm.” Ngữ khí kiên định không thể nghi ngờ.

Hai người Kỉ Thành cùng Cố Trì vội vàng hành lễ nói: “Vi thần lĩnh mệnh!”

“Đi đi.” Lời còn chưa dứt Tiêu Dục đã lên tiếng.

“Vâng, vi thần cáo lui.” Hai người khom người rời khỏi Ngự thư phòng.

Tiêu Dục trầm tư một lúc lâu, bỗng nhiên mở miệng nói: “Hiền phi gần đây như thế nào?”

Lưu Đức Phúc nghe vậy không khỏi mí mắt nâng lên, lặng lẽ đánh giá thần sắc chủ tử nhà mình, cân nhắc nói: “Hồi chủ tử, Hiền phi nương nương gần đây an an phận phận ở Cảnh Dương cung nhận lỗi.”

Đọc FULL truyện tại đây

Nghe được lời ấy, Tiêu Dục không nói gì.

Hồi lâu không thấy chủ tử lên tiếng, Lưu Đức Phúc cảm thấy không yên, hay là lúc này chưa hiểu rõ thánh ý? Nghĩ như thế, đang chuẩn bị nói chút gì, liền nghe được Tiêu Dục nhàn nhạt nói: “Trẫm đã biết, ngươi cũng đi xuống đi!”

Lưu Đức Phúc theo lời lui xuống, trong Ngự thư phòng chỉ còn mình Tiêu Dục, một mình ngắm nhìn phương xa.

Tĩnh Di hiên

Cố Vân Yên đang ở bên trong dùng thức ăn cho chim đùa với Bạch Tuyết. Nắm thức ăn tung vào lồng chin, Bạch tuyết liền bay lên đến hé miệng đớp. Trải qua vài ngày ở chung, Bạch Tuyết nhận biết được nữ nhân xinh đẹp trước mặt này chính là tân chủ tử của mình. Mỗi lần Cố Vân Yên chọc nó, nó sẽ ngưỡng cáu đầu nhỏ lên thỉnh an Cố Vân Yên. Mỗi lần đều khiến Cố Vân Yên mỉm cười. Phía sau cung nhân đi theo vừa nhìn thấy hình ảnh này, mọi người lại yêu thích khen Bạch Tuyết. Bạch Tuyết tựa hồ nghe hiểu người khác là khen nó, nhất thời, ở trong lồng bay tới bay lui bày tỏ vui mừng.

Cố Vân Yên chơi với Bạch Tuyết xong, đang chuẩn bị đứng dậy đi ra ngoài thì bỗng nghe được “Chủ tử, nô tỳ đã nấu canh gà cho ngài, ngài nhân lúc còn nóng dùng đi!”

Cố Vân Yên nhanh chóng quay đầu, quả nhiên lại là Bạch Tuyết nghịch ngợm gây sự. Bạch Tuyết trắng học người ta nói so với các con vẹt khác còn nhanh hơn. Có khi cũng không cần cố ý dạy nó, như vừa rồi, từ sau khi Cố Vân Yên đã hoài thai, Thị Họa mỗi ngày đều thay đổi cách nấu cho nàng các loại canh bổ dưỡng, nấu xong rồi sẽ vào bên trong gọi Cố Vân Yên đi ra ngoài uống. Bạch Tuyết nghe nhiều tự nhiên bắt chước mà nói. Cố Vân Yên nghĩ thật không hổ là ngự điểu tiến cống quý hiếm!

Đang chuẩn bị khen Bach Tuyết vài câu, chợt nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, Cố Vân Yên làm bộ không biết, tiếp tục chọc Bạch Tuyết.

“Yên nhi có vẻ rất thích con vẹt này?” Tiêu Dục mở miệng hỏi, trong thanh âm có một tia cảm xúc khác, mà trước nay Tiêu Dục đến Tĩnh Di hiên chưa từng có.

Cố Vân Yên quay đầu ôn nhu cười, nói: “Mỗi một thứ Hoàng thượng ban cho nô tì, nô tì đều thích, huống chi là con vẹt cực thông minh như Bạch Tuyết!”

“Bạch Tuyết, tên này là ngươi đặt? ”

Cố Vân Yên gật đầu nói: “Vâng, nô tì thấy nó toàn thân lông trắng như tuyết vậy, nhất thời liền đặt tên nó là Bạch Tuyết. Hoàng thượng cảm thấy tên này được không?”

Tiêu Dục thanh âm so với vừa rồi lại thả mềm hơn chút, nói: “Yên nhi đặt tên rất hợp với con vẹt này!”

Truyện được đăng tại đây

Cố Vân Yên ngọt ngào cười, nói: “Nô tì cũng nghĩ như vậy, lúc nó bất động ở trong đó cực kỳ giống một khối tuyết trắng.”

Tiêu Dục trên mặt lộ ra ý cười, nói: “Yên nhi thích là tốt!”

Dứt lời, tiến lên kéo Cố Vân Yên đi lại đây, cúi đầu khẽ hôn lên vầng trán trắng nõn của nàng, chợt nói:“Lâm triều hôm nay, trẫm nhận được tin báo từ Uy Viễn đại tướng quân ở Tây Bắc. Trong thư nói trận chiến Tây bắc Đại Chiêu toàn thắng, hơn mười vạn tướng sĩ khải hoàn quay về, ít ngày nữa sẽ về đến Thịnh Kinh.”

Cố Vân Yên nghe vậy lúc này mừng rỡ, vui vẻ nói:“Nô tì chúc mừng Hoàng thượng, thật là tin mừng !”

Tiêu Dục cũng cười, giây lát lại nói:“Cuối cùng mấy tháng chinh chiến Tây Bắc chi chiến, rốt cục cũng giành được thắng lợi. Trẫm thật là thoải mái. Có điều Uy Viễn đại tướng quân khải hoàn trở về, chỉ là…”

Chỉ là? Chỉ là cái gì? Chỉ là Hiền phi thì không thể lại tiếp tục cấm túc, bằng không sẽ khiến công thần lạnh tâm? Mà nàng sẽ phải tiếp tục cùng Hiền phi bên ngoài chu toàn, bên trong ngầm so chiêu phải không?

Cố Vân Yên không khỏi nội tâm trào phúng.

Trên mặt vẫn là mỉm cười, dịu dàng nói: “Uy Viễn đại tướng quân ở Tây Bắc lập huân công hiển hách, nay khải hoàn quay về, nếu là nghe được ngoại sinh nữ bị cấm túc trong Cảnh Dương cung dài đến nửa năm, khó tránh khỏi đau lòng. Hoàng thượng lúc này không nên để công thần lạnh tâm.”

Tiêu Dục vẻ mặt khen ngợi nói:“Yên nhi có thể nghĩ như thế, trẫm rất là vui mừng. Vì lấy đại cục làm trọng, trẫm cũng chỉ có thể như thế!”

Cố Vân Yên cười nhạt không nói, chợt tựa vào trước ngực Tiêu Dục, giấu đi một chút cô đơn trên mặt.