Sủng phi thượng vị ký » Trang 45

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 45

Ngày hôm nay là mùng một. Mỗi tháng vào mùng một và mười lăm, hậu cung phi tần liền theo Hoàng hậu đến Vĩnh Ninh cung thỉnh an Thái hậu. Hôm nay tất nhiên cũng không ngoại lệ.

Bởi vì hôm nay sẽ đi thỉnh an Thái hậu, Cố Vân Yên riêng so với ngày thường dậy sớm hơn một khắc. Lúc này vẫn đang còn buồn ngủ ngồi trước bàn trang điểm, mặc cho Thị Họa khéo tay thuần thục chải đầu cho nàng. Thị Họa vừa chải vừa cười nói: “Chủ tử có mái tóc thật là đẹp, nhuyễn như thác nước, đen như mặc thạch.”

Cố Vân Yên không khỏi cười nói:“Ngươi hôm nay miệng thật ngọt, sáng sớm liền nịnh ta vui vẻ.”

Một bên Thị Thư đúng lúc mang cung trang lại đây, nghe vậy cũng cười “Trên người chủ tử chỗ nào mà không đẹp, nô tỳ nhìn thật hâm mộ!”

Cố Vân Yên bị Thị Thư chọc mỉm cười. Thay y phục xong, mọi người đi ra ngoài cửa. Tối hôm qua trận tuyết đầu đông bắt đầu rơi, hàn ý càng sâu. Cố Vân Yên trong tay cũng ôm thêm một cái lò sưởi nhỏ. Đầy trời bông tuyết tuôn rơi, bồi lên một tầng tuyết đọng thật mỏng, lấp lánh trông rất đẹp mắt!

Thường Phúc đối với cung nhân nâng kiệu trầm giọng phân phó “Hôm nay có tuyết, đường không khỏi trơn trượt, vài người các ngươi nâng kiệu dưới chân cẩn thận chút.”

Cung nhân nâng kiệu vội vàng cúi đầu khom lưng thưa vâng, mọi người chậm rãi đi về Phượng Nghi cung.

Chúng phi tần ở Phượng Nghi cung uống hết chén trà nhỏ, mọi người lại tự tán gẫu. Không lâu sau, Hoàng hậu liền dẫn đoàn người đi Vĩnh Ninh cung thỉnh an.

Đến bên ngoài Vĩnh Ninh cung, lúc này Thái hậu thật ra không để mọi người chờ, trực tiếp phân phó Từ ma ma dẫn mọi người đi vào. Có vẻ là lo lắng đến hai phi tần có thai không nên ở ngoài điện chờ lâu chịu tuyết lạnh.

Vào trong điện Vĩnh Ninh cung, mọi người theo Hoàng hậu dẫn đầu chỉnh tề hành lễ vấn an Thái hậu “Nô tì tần thiếp thỉnh an Thái hậu nương nương, Thái hậu nương nương vạn phúc kim an!”

Thái hậu khuôn mặt hòa ái từ tốn nói:“Mau đứng lên đi. Trời bên ngoài thật lạnh, cực khổ đi trong gió tuyết tới đây, thật khổ cho các ngươi!”

“Nô tì tần thiếp tạ Thái hậu nương nương quan tâm.” Mọi người theo lời đứng dậy.

“Dục tiệp dư cùng Đỗ tần đến trước mặt ai gia, để ai gia cẩn thận nhìn một cái.” Cố Vân Yên cùng Đỗ tần hai người vừa mới ngồi xuống, liền nghe được Thái hậu ôn hòa nói vậy. Hai người vội vàng đứng dậy, bộ dạng phục tùng liễm mục đi tới trước mặt Thái hậu.

“Hảo hài tử, đừng câu nệ, đều ngồi xuống đi.” Một bên cung nhân nghe vậy lập tức mang hai cái ghế lại đây, đặt trước mặt Thái hậu, để cho Cố Vân Yên cùng Đỗ tần ngồi xuống. Phía sau phi tần thấy được Thái hậu nặng bên này nhẹ bên kia như vậy, cảm thấy không vui cùng không cam lòng, có điều trên mặt không hiện lên. Trên mặt thủy chung vẫn duy trì tươi cười khéo léo. Đỗ tần trên mặt có chút khẩn trương, Cố Vân Yên lại là vẻ mặt ôn hòa ý cười. Thái hậu xem thần sắc hai người, nội tâm không khỏi đối Cố Vân Yên xem trọng hơn chút.

“Nay các ngươi có thai đã gần ba tháng, có nôn nghén không khoẻ gì không?” Thái hậu quan tâm nói.

“Để Thái hậu nương nương lo lắng, nô tì tần thiếp không có gì không khoẻ.” Cố Vân Yên cùng Đỗ tần cùng nói.

“Như thế thì tốt, năm đó ai gia lúc hoài Hoàng thượng thì thật khổ… Bên người cung nhân hầu hạ có thoả đáng?” Thái hậu vẻ mặt cảm khái tiện đà lại dò hỏi.

Đọc FULL truyện tại đây

Cố Vân Yên ôn nhu cười, nói: “Vài người bên dưới vẫn tương đối ổn thỏa , đều là dùng quen rồi.”

Tiếp theo Thái hậu lại lôi kéo tay hai người tinh tế dặn một phen, có thể thấy được Thái hậu là tương đối coi trọng hoàng tự trong bụng hai người. Cuối cùng lại ban thưởng thêm rất nhiều thuốc bổ. Trong đó có nhân sâm, tổ yến thượng đẳng và dược liệu bổ thân mình. Trong điện mọi người âm thầm nuốt một ngụm ghen tị, trên mặt ý cười hơi miễn cưỡng.

Mọi người đứng dậy hướng Thái hậu cáo lui “Nô tì tần thiếp cáo từ!”

Thái hậu phất phất tay, đạm cười nói:“Hoàng hậu lưu lại, một hồi giúp ai gia sao chép kinh Phật, các ngươi liền lui ra đi!”

Giây lát sau, trong điện vừa mới đầy phi tần liền chỉ còn hai người Thái hậu và Hoàng hậu. Thái hậu ánh mắt đảo qua cung nhân bên cạnh, Từ ma ma hiểu ý, lúc này dẫn cung nữ thái giám trong điện khom người lui ra.

Hoàng hậu thấy được Thái hậu có vẻ như vậy, nhất thời trong lòng đại chấn, cố gắng áp chế nỗi bất an, cười nói: “Mẫu hậu lưu lại nô tì là có chuyện gì phân phó?”

Thái hậu thu lại tươi cười hiền lành, thần sắc băng lãnh nói:“Hoàng đế đăng cơ 3 năm có thừa, dưới gối chỉ có mình Mộc nhi là hoàng tử, hoàng gia con nối dòng điêu linh, bất lợi cho yên ổn của xã tắc. Năm nay tổng tuyển cử, người mới vào cung liên tiếp truyền ra tin vui, ai gia trong lòng cuối cùng là thả lỏng chút. Thế nhưng tin vui vừa ra mới mấy ngày, đầu tiên là Ngự Hoa viên xuất hiện độc xà lui tới, làm cho Đỗ tần động thai khí, theo sát sau đó là Mạnh tần té ngã đẻ non. Ai gia tuy rằng già đi nhưng không hồ đồ. Ngày sau ai gia không muốn lại nhìn thấy có chuyện như vậy phát sinh, Hoàng hậu chắc hiểu được ý tứ của ai gia?” Thái hậu ngữ khí cũng không nghiêm khắc, chính là ánh mắt tinh nhuệ như chim ưng nhìn chằm chằm Hoàng hậu.

Hoàng hậu vội vàng quỳ xuống, thành khẩn nói:“Mẫu hậu giáo huấn phải. Hậu cung bất an là nô tì quản lý bất lực. Nô tì ngày sau sẽ tăng cường quản lý và ước thúc hậu cung phi tần, tuyệt không làm cho mẫu hậu lại thất vọng.”

Thái hậu chỉ lưu lại mình Hoàng hậu, đơn giản chính là muốn gõ gõ nàng, nhắc nhở nàng đừng tùy ý để phát sinh chuyện hậu cung phi tần âm mưu mưu hại hoàng tự. Nay được Hoàng hậu cam đoan, mục đích đạt tới, Thái hậu lúc này dịu đi sắc mặt.

Truyện được đăng tại đây

Giây lát, Thái hậu lôi kéo tay Hoàng hậu, từ ái nói “Hảo hài tử, ai gia biết trong lòng ngươi khổ, mẫu hậu cũng đã trải qua tất cả cảm giác của ngươi lúc này, tất nhiên có thể hiểu được tâm tình ngươi giờ này khắc này. Ngươi có thể yên tâm, vô luận hoàng tự do hậu cung phi tần nào sinh hạ chung quy đều phải kêu ngươi một tiếng mẫu hậu, phi tần dù được sủng ái hay đắc thế cũng không thể so với ngươi là nhất quốc chi mẫu. Có ai gia ở đây, tuyệt sẽ không ủy khuất ngươi. Vả lại, nếu là trong cung phi tần có thai liên tục gặp chuyện không may, con dân Đại Chiêu sẽ có cái nhìn ra sao với trung cung Hoàng hậu là ngươi, điểm ấy ngươi có thể nghĩ tới?”

Hoàng hậu nghe vậy vẻ mặt động dung, nói:“Mẫu hậu nói rất đúng, là nô tì nghĩ chưa cẩn thận, nô tì tuổi trẻ không bì được mẫu hậu nhiều kinh nghiệm. Sau này mong mẫu hậu đề điểm nhiều hơn.”

Thái hậu vỗ vỗ tay Hoàng hậu, vẻ mặt hiền lành “Ngươi xưa nay là tốt , ai gia đều xem ở trong mắt, hảo hài tử, đi thôi!”

Hoàng hậu đứng dậy hành lễ cáo lui. Đợi đến khi thân ảnh Hoàng hậu hoàn toàn biến mất khỏi trong điện, Thái hậu sắc mặt tối tăm, nói với Từ ma ma mới đi vào :“Hừ, thật cho là ai gia không biết tiểu xảo này trong lòng nàng, bất quá là ai gia không muốn nói toạc ra khiến mọi người khó xử mà thôi!”

Phía sau Từ ma ma nghe vậy cúi đầu, thức thời không nói lời nào, Đại Chiêu quốc mẫu cũng không phải là người mà cung tì như nàng có thể tùy tiện phê phán.

Ra khỏi Vĩnh Ninh cung, động dung trên mặt Hoàng hậu nháy mắt bị trào phúng thay thế: Còn nói được đường hoàng như thế, cứ như một lòng thay ta suy nghĩ, bất quá là muốn làm cho ta cam đoan về an nguy tôn nhi ngươi mà thôi. Nhiều năm qua ta phí sức lực xử lý hậu cung, chưa từng được ngươi một lời nửa chử khen ngợi. Nay vừa ra sự chuyện lập tức mặt lạnh dạy dỗ. Ta là Đại Chiêu quốc mẫu, không phải nô tài bên cạnh ngươi tùy ý sai sử mà có thể dễ dàng bày ra sắc mặt. Lão thái bà, để coi ngươi còn có bao nhiêu ngày có thể kiêu ngạo.

Hoàng hậu phẫn hận vung ống tay áo, bước nhanh lên phượng giá, lạnh giọng nói với cung nhân bên ngoài: “Hồi cung!” Loan giá của Hoàng hậu chậm rãi đi về hướng Phượng Nghi cung.