Sủng phi thượng vị ký » Trang 40

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 40

Thời tiết từ từ rét lạnh, ngoài cửa sổ gió lạnh thổi vù vù, trong sân cây cối theo gió lắc lư, dưới tàng cây rụng đầy lá, rất nhanh lại được cung nhân quét sạch đi.

Thức dậy, Thị Họa cùng Thị Kì hầu hạ Cố Vân Yên trang điểm, nội thất không ngừng đốt hương, khí ấm từng trận lan tỏa, làm cho người ta không cảm giác được cái rét lạnh ở bên ngoài. Nhưng một hồi còn phải đi thỉnh an Hoàng hậu, ngoài cung trang khoác thêm một lớp áo choàng lông cừu dày. Ra cửa điện, gió lạnh nghênh diện thổi tới, Cố Vân Yên không có tí cảm giác rét lạnh nào, có thể thấy được hiệu quả chống lạnh của lông cừu thật tốt.

May mà nay ra ngoài đều có kiệu, không cần đi bộ trong gió rét. Thị Thư Thị Họa nâng Cố Vân Yên lên kiệu, hai người một tả một hữu đi hai bên cỗ kiệu, phía sau là Thị Kì, Thường Quý và vài cung nữ thái giám. Thường Phúc công công ở phía trước vung phất trần hô lớn “Khởi kiệu!.”

Cung nhân nghe lện nâng cỗ kiệu lên đi tới trước, đoàn người đi về hướng Phượng Nghi cung.

Ở cửa Phượng Nghi cung vừa vặn đụng mặt Nghiên tần đi từ phía tây tới. Theo lý, nay phân vị Cố Vân Yên ở phía trên Nghiên tần, Nghiên tần lý ra nên tiến lên hành lễ với Cố Vân Yên. Nghiên tần tất nhiên sẽ hiểu quy củ trong cung. Chỉ là từ khi hai người tiến cung tới nay, phân vị Nghiên tần vẫn luôn cao hơn Cố Vân Yên. Ngày thường luôn là Cố Vân Yên hành lễ với Nghiên tần. Nay hai người đổi chỗ, Nghiên tần thực không quen, tựa như trong lòng có một cái gì nghẹn lại, không thể nén đi xuống.

Ngay tại lúc nàng do dự nên như thế nào đối mặt Cố Vân Yên, Cố Vân Yên thản nhiên mỉm cười đi tới hướng nàng. Nghiên tần buông xuống biểu tình cực mất tự nhiên trên mặt, vừa mới chuẩn bị hướng Cố Vân Yên quỳ gối hành lễ đã bị Cố Vân Yên cười ngăn lại. Cố Vân Yên dắt tay Nghiên tần cười nói:“Ngươi tỷ ta muội, không cần nặng cái nghi thức xã giao này. Mong rằng tỷ tỷ đừng cùng muội muội xa lạ mới tốt!”

Cố Vân Yên dứt lời, chợt nghe được phía sau truyền đến một tiếng cười duyên. Hai người nghe tiếng quay đầu, liền thấy được Vương tiệp dư một thân cung trang màu lam cộng thêm áo choàng lông cừu hợp sắc chân thành bước đến, trong tay nắm lấy khăn cẩm che miệng mà cười. Trong vòng mấy cái hít thở liền tới trước mặt hai người, hai người Cố Vân Yên hướng Vương tiệp dư hành lễ. Khác biệt là Nghiên tần làm là phi tần phân vị thấp hướng phi tần địa vị cao quỳ gối hành lễ, mà Cố Vân Yên cùng Vương tiệp dư phân vị giống nhau, chỉ cần gật đầu hành lễ.

Vương tiệp dư từ từ cười nói: “Nhị vị muội muội không cần đa lễ, mới vừa nghe Cố muội muội nói mới biết hai người các ngươi tình nghĩa thâm hậu như thế. Có điều Thiên gia không thể như nơi tầm thường, hoàng gia lễ nghi không thể chậm trễ. Huống chi trong cung nhiều người ra vào, nếu là bị người nào không hiểu hay nô tài nhìn thấy, chỉ sợ lại hỏng danh dự của Nghiên tần muội muội. Nếu truyền ra muội muội là người không tuân thủ lễ nghi thì không tốt, đúng không?” Nói xong tự tiếu phi tiếu nhìn Cố Vân Yên cùng Nghiên tần.

Nghiên tần vẻ mặt quẫn bách, đỏ mặt thỉnh tội “Nương nương giáo huấn phải, là tần thiếp sai sót, mong hai vị nương nương thứ lỗi. Tần thiếp ngày sau cẩn thủ cung quy, tuyệt không tái phạm!”

Trong lời nói của Nghiên tần ý xa cách rõ ràng. Cố Vân Yên cảm thấy thở dài, chưa từng nghĩ một ngày này tới nhanh như vậy. Ngày xưa lời ước hẹn còn văng vẳng bên tai, sáng nay một người tâm sinh ngăn cách minh ước liền không còn tồn tại nữa. Nàng lại làm sao có thể thờ ơ? Chính là việc đã đến nước này, nàng chỉ có thể chấp nhận sự thật. Con người, không thể sống ở trong hồi ức, mà là phải sống ở hiện thực.

Cố Vân Yên ôn nhu nói: “Chúng ta vẫn là vào trong điện lại tiếp tục nói đi, nếu là chậm trễ canh giờ thỉnh an Hoàng hậu nương nương, ngược lại không hay!” Vương tiệp dư cùng Nghiên tần cũng đồng ý, vì thế ba người lần lượt đi vào chính điện Phượng Nghi cung.

Vào trong điện, ba người hành lễ vấn an Hoàng hậu. Hoàng hậu vẻ mặt nhu hòa ý cười, trêu ghẹo nói: “Các muội muội miễn lễ, không biết hôm nay là ngọn gió nào thổi? Lại đồng thời đem ba người các ngươi thổi đến đây cùng lúc!”

Mọi người nghe vậy không khỏi cười, ba người đứng dậy, vào chỗ ngồi. Mỗi khi thỉnh an mà phân vị phi tần có thay đổi, trình tự chỗ ngồi cũng sẽ theo phân cao vị thấp mà điều chỉnh. Nay Cố Vân Yên tấn chức Tiệp dư, chỗ ngồi của nàng tất nhiên cũng điều chỉnh. Hiện nay ngồi phía trên nàng là Quý chiêu nghi, đối diện còn lại là Vương tiệp dư.

Hoàng hậu mỉm cười “Mấy ngày nữa đó là Thiên thu chương của Thái hậu, các muội muội đừng quên chuẩn bị thái thần lễ!” Mọi người đều đứng dậy hành lễ nói “Nô tì tần thiếp dĩ nhiên sẽ chuẩn bị, tạ nương nương nhắc nhở!”

Mọi người nói một hồi về Thiên thu chương của Thái hậu, rất nhanh đề tài lại chuyển tới trên người Cố Vân Yên. Nói đến nói đi vẫn là không rời long thai trong bụng nàng. Cũng đúng, dù sao trong cung phi tần tuy nhiều, nhưng hiện tại mang thai cũng chỉ có nàng cùng Đỗ tần. Đỗ tần lúc trước động thai khí, Hoàng hậu liền hạ chỉ cho nàng ở trong cung của bản thân an tâm tĩnh dưỡng, thời gian này không cần lại đến Phượng Nghi cung thỉnh an. Như thế, một bụng ghen tị của mọi người cũng chỉ có thể hướng đến một mình nàng.

Đọc FULL truyện tại đây

Ánh mắt Đức phi dừng ở trên người Cố Vân Yên, mỉm cười nói: “Cố muội muội hiện nay người mang long mạch, nghe nói đã được hai tháng, nghĩ đến qua bảy tám tháng nữa là có thể cho Mộc Nhi thêm một tiểu hoàng đệ rồi.”

Quý chiêu nghi ngoái đầu nhìn lại, nói: “Cũng không phải sao, trong cung mấy năm nay chỉ có mình Đại hoàng tử là hoàng tử, nay, cuối cùng là có bạn! ”

Hoàng hậu đầy mặt tươi cười, nói:“Đúng vậy. Mộc Nhi một mình khó tránh khỏi cô đơn, ngày sau có đệ đệ làm bạn đó là không thể tốt hơn .”

Cố Vân Yên nâng mày cười nói: “Các nương nương nói đùa, nay thai nhi mới vừa tròn hai tháng, làm sao có thể nhìn ra được là hoàng tử hay là công chúa. Nô tì một lòng ngóng trông là công chúa mới tốt. Nếu là công chúa nô tì liền cho nàng ăn mặc thật xinh đẹp, giữ ở bên mình, khiến cho người ta ao ước.”

Trương phi lắc đầu cười nói “Ngươi nha, đều là sắp làm mẫu phi người ta, nói chuyện còn trẻ con như vậy.”

Hiền phi nhìn thoáng qua Cố Vân Yên, sẳng giọng: “Dục tiệp dư nếu thích công chúa như vậy, trở về nên rhapws hương lạy Phật tổ, để Phật tổ phù hộ ngươi sinh hạ tiểu công chúa!”

Cố Vân Yên chậm rãi nhìn qua, giọng nói êm ái: “Đề nghị này của nương nương có thể làm, nô tì trở về liền thử xem.”

Hoàng hậu trầm ngâm, lại nói tiếp: “Các ngươi cũng đừng mãi hâm mộ Dục tiệp dư. Bản cung vẫn chờ các ngươi có thể truyền ra tin vui, cũng khiến lão tổ tông vui vẻ a. Như thế, coi như là thay bản cung tẫn hiếu.”

Truyện được đăng tại đây

Mọi người lại là một phen phụ họa. Cố Vân Yên không dấu vết nhìn lướt qua bụng của Mạnh Nguyệt, tin vui sao? Nghĩ đến tháng ít ngày nữa sẽ được như Hoàng hậu mong muốn, không biết khi mọi người nghe thấy tin đó, sẽ là kinh hay là hỉ. Tiếp theo lại ngồi thêm thời gian một chén trà, Hoàng hậu liền cho mọi người tan đi.

Bởi vì bên ngoài gió lớn, mọi người ra khỏi Phượng Nghi cung liền không hề ở lâu, đều theo đường cũ tự trở về cung.

Trở lại Tĩnh Di hiên, liền thấy được Thường Hỉ mặt mày vui vẻ đợi ở cửa cung. Thấy đám người Cố Vân Yên trở về, tiến lên hành lễ, cười nói: “Khởi bẩm chủ tử, vừa rồi Hoàng thượng cho người tiến đến truyền khẩu dụ, nói chủ tử ngài một hồi chuẩn bị, giữa trưa Cố phu nhân cùng Cố nhị thiếu gia sẽ vào cung thăm chủ tử.”

Cố Vân Yên nghe vậy cảm thấy mừng rỡ, cao hứng nói: “Ngươi nhưng thật ra thông minh, chạy đến báo tin vui này. Tin này đúng là làm cho người ta vui vẻ. Thị Họa, thưởng!” Phía sau Thị Họa theo lời thưởng.

Thường Hỉ nhận thưởng, trên mặt tươi cười so với lúc trước còn muốn xán lạn hơn ba phần, sau đó hí hửng theo phía sau đám người Cố Vân Yên trở về trong điện.