Sủng phi thượng vị ký » Trang 31

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 31

Cố Vân Yên nhìn chằm chằm vào thị họa, tất nhiên liền phát hiện khuôn mặt bình tĩnh của Thị Họa nổi lên vẻ do dự, giống như đang châm chước phải mở miệng ra sao cho thỏa đáng.

Cố Vân Yên ôn nhu nói:“Có chuyện gì cứ nói thẳng.”

Thị Họa cung thanh trả lời:“Vâng! Chủ tử, mạch tượng ngài lưu loát, trơn tru như con tính chạy trên mặt bàn, giống như hoạt mạch. Nhưng thời gian còn sớm, nô tỳ cũng không dám xác định là hỉ mạch. Nếu là 5 ngày sau nguyệt sự của chủ tử không đến. Nô tỳ lại xem mạch cho ngài, đến lúc đó nô tỳ mới có thể trả lời chuẩn xác cho chủ tử.” Thị Họa đối với đời sống của Cố Vân Yên đều nắm rõ, cho nên không cần hỏi.

Trong con ngươi Cố Vân Yên tràn đầy chờ mong. Đối với năng lực của Thị Họa trong lòng nàng đều biết, mấy năm nay, Thị Họa cố gắng nghiên cứu y thuật. Tuy nói không thể học được mười phần y thuật như Lý Thần y, nhưng bảy phần là đến. Thị Họa nếu nói có thể là, vậy chứng minh cơ bản là được. Vừa nghĩ tới trong bụng mình lúc này khả năng có một tiểu sinh mệnh, một cốt nhục huyết mạch tương liên với mình, lòng nàng liền hồi hộp lạ thường, giống như nàng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó.

Cố Vân Yên mỉm cười gật đầu “Hảo, ăn uống mấy ngày nay ngươi lưu tâm chút.”

Thị Họa trầm ổn nói:“Vâng, nô tỳ sẽ đặc biệt thận trọng, thỉnh chủ tử yên tâm.”

5 ngày sau, nguyệt sự của Cố Vân Yên vẫn chưa đến, lại gọi Thị Họa giúp nàng bắt mạch. Thị Họa tiến lên cẩn thận thỉnh mạch. Qua thời gian nửa chén trà, Thị Họa lộ sắc mặt vui mừng, hướng Cố Vân Yên dùng sức gật đầu: “Chúc mừng chủ tử, chúc mừng chủ tử, chủ tử hoài thượng long tự, tuy rằng thai tượng còn sớm, chỉ vừa được một tháng nhưng nô tỳ có nắm chắc chủ tử thật là có hỉ mạch không thể nghi ngờ.”

“Thật là hỉ mạch? Ta thật sự hoài thượng ?” Cố Vân Yên nôn nao, sau đó mờ mịt lặp lại, sợ chính mình nghe lầm.

Thị Họa sung sướng nói: “Vâng, chủ tử quả thật có thai, rất nhanh sẽ cho chúng ta một tiểu chủ tử !”

Cố Vân Yên cúi đầu nhìn về phía bụng mình, hai tròng mắt càng ngày càng mở to. Tuy nói phía trước trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng vẫn không thể ngăn cản giờ phút này khi được chứng thực mang đến cho nàng mang cảm giác vui sướng cùng hưng phấn. Cố Vân Yên rốt cuộc bất chấp che giấu vui mừng trong lòng, Trên mặt tươi cười xán lạn như hoa nở rộ, nâng nhẹ tay khẽ vuốt ve bụng đang còn bằng phẳng, ánh mắt lộ ra ôn nhu cùng chờ mong nói không nên lời.

Sau một lúc lâu, Cố Vân Yên thu hồi biểu tình vui sướng trên mặt, hướng Thị Họa phân phó: “Ba ngày nữa sẽ đến kỳ bắt mặt bình an mười ngày một lần, ta không hy vọng lúc này truyền ra tin tức ta có thai. Ngươi có biện pháp nào với điều kiện tiên quyết là cam đoan vô hại đối với thai nhi mà khiến ngự y chẩn đoán không ra hỉ mạch của ta không?”

Thị Họa cung thanh đáp “Việc này không khó, nô tỳ lúc trước ở chỗ sư phó có học được một phương thuốc có tác dụng này, chỉ cần kiểm soát thật tốt liều lượng thì sẽ không làm bị thương thai nhi trong bụng.”

Cố Vân Yên vui vẻ nói:“Như vậy thì tốt! Hiện tại trong cung nhiều ánh mắt đang gắt gao nhìn chằm chằm chủ tử ngươi như vậy, nếu là hiện tại Tĩnh Di hiên truyền ra tin vui, chỉ sợ là yêu ma quỷ quái đang ẩn nấp đều sẽ đi ra tác loạn.”

“Một lát nô tỳ liền đem phương thuốc viết ra, đêm nay nghiên cứu lại một chút tỉ lệ dược liệu. Sáng mai sau khi đôn xong thuốc, chủ tử ngày dùng ba lần, tới ba ngày sau, hỉ mạch sẽ bị tác công hiệu của thuốc che giấu, ngự y sẽ không thể chẩn ra chủ tử có thai mạch tượng. Chủ tử có thể an tâm dưỡng thai.” Thị Họa ôn nhu nói.

Cố Vân Yên cười khen: “Ngươi làm việc xưa nay thoả đáng, quả nhiên không phụ ta kì vọng!”

Đọc FULL truyện tại đây

“Tạ chủ tử khen, nô tỳ quyết không phụ chủ tử kỳ vọng.” Thị Họa quỳ gối khom người.

Sắc trời mờ tối, Cố Vân Yên vừa tắm rửa đi ra, tóc ướt chưa kịp khô, Tĩnh Di hiên liền nghênh đón ngự giá củaTiêu Dục. Cố Vân Yên bất đắc dĩ chỉ có thể trước hết xõa tóc tiếp giá, quỳ xuống thỉnh tội “Tần thiếp trang dung không chỉnh, xin Hoàng thượng thứ tội.”

Tiêu Dục một tay nâng dậy Cố Vân Yên, khuôn mặt nhu hòa “Ái phi mau đứng dậy, ngươi cứ làm tiếp việc của ngươi, không cần để ý trẫm.” Nói xong thì ngồi xuống tháp mỹ nhân, ưu nhã thưởng thức trà lá sen bồ tân Thị Thư bưng lên, thần thái dương dương tự đắc.

Cố Vân Yên khóe mắt nhìn lướt qua, thấy được Tiêu Dục vẫn chưa bị người chậm trễ mà không vui, liền xoay người lại, để Thị Họa tiếp tục hong tóc cho nàng. Động tác Thị Họa trầm ổn thuần thục, không vì Tiêu Dục ở đây mà ra tay chân bối rối. Rất nhanh, Thị Họa liền giúp Cố Vân Yên hong khô tóc, một lần nữa sơ cái búi tóc đơn giản.

Tiêu Dục đứng dậy đi tới hướng Cố Vân Yên, mỉm cười nửa kéo nàng vào ngực, ôn hòa nói: “Cố ái khanh hôm nay thượng tấu một bản tấu chương về xử lý lũ lụt Hoàng Hà lũ, trẫm vừa mới phê duyệt. Bên trong nhắc tới phương án rất là độc đáo thực dụng, phụ thân của ái phi là quan phụ mẫu có lòng vì dân, cũng là hảo thần tử vì trẫm phân ưu, trẫm thực vui mừng.”
Sau khi vào cung, Cố Vân Yên vẫn thông qua Cố Trì, cùng phụ thân duy trì thư từ qua lại. Trước đó vài ngày thủy tai Hoàng Hà tràn ra, cư dân hai bờ sông khổ không nói nổi. Có quan văn đem tình hình thực tế thượng tấu lên triều đình, khiến cho Tiêu Dục hết sức lo âu, lệnh văn võ bá quan nghĩ ra phương án có thể xử lý lũ lụt.

Vì thế Cố Vân Yên liền đem phương pháp xử lý lũ lụt mà bản thân đã xem trong sách cùng du ký chuyển cáo phụ thân, để phụ thân sửa sang lại, viết ra một phương án càng đầy đủ hơn.

Cố Vân Yên nghe vậy cười nói: “Phụ thân nhận lộc của vua, vì vua phân ưu chính là bổn phận, đảm đương không nổi Hoàng thượng khen như vậy.”

Tiêu Dục khóe môi kéo lên một đường cong, đối với trả lời của Cố Vân Yên tương đối vừa lòng. Lại cười nói:“Cố ái khanh là tốt , giáo dưỡng ra nữ nhi cũng tốt, tài đức vẹn toàn. Ái phi dịu dàng động lòng người, rất hợp lòng trẫm.” Tiêu Dục tay phải hơi hơi dùng lực, ôm Cố Vân Yên chặt hơn chút.

Truyện được đăng tại đây

Cố Vân Yên mặt cười hơi hơi phiếm hồng, còn cúi đầu, thuận theo Tiêu Dục, nhẹ giọng nói:“Hoàng thượng vừa lòng thì tần thiếp vui vẻ.”

Tiêu Dục nâng tay chậm rãi chạm vào búi tóc của Cố Vân Yên, nhẹ nhàng rút trâm trâm gài tóc xuống. Nháy mắt, tóc dài như thác nước chảy xuống. Hơi thở của hắn cũng càng ngày càng gần, như sắp chạm vào tai nàng thì thầm nói:“Ái phi của trẫm tất nhiên là không giống với người khác.”

Thấy thanh âm Tiêu Dục thoáng mờ ám, Cố Vân Yên cảm thấy không yên. Thời kỳ đầu mang thai, thai tượng chưa ổn, trước ba tháng không thể sinh hoạt vợ chồng. Hiện tại Tiêu Dục biến hóa ý vị như thế nào, nàng là rất rõ ràng. Cố Vân Yên âm thầm nghĩ làm sao để dời đi lực chú ý của Tiêu Dục mới có thể tránh cho cùng hắn vui mừng. Được rồi!

“Trong cung tỷ muội đều là ái phi của Hoàng thượng, tần thiếp cũng chỉ là một đóa hoa trong trong vạn bụi hoa mà thôi, có gì không giống?” Một bộ tiểu nữ nhi gia tùy tính hờn dỗi, môi hồng khẽ cong, bộ dáng xinh đẹp đáng yêu, khiến Tiêu Dục vừa mới phát lên phần tâm tư kia lại bị tan đi đi.

Tiêu Dục nhịn không được cười nói:“Từ trước đến nay chỉ biết ái phi dịu dàng hiền lành, hôm nay mới biết được, nguyên lai đúng là một cái bình dấm chua nhỏ!”

Cố Vân Yên mặt cười hoắc mắt một chút, rất nhanh lại đô miệng cãi lại: “Tần thiếp chính là ăn ngay nói thật thôi, Hoàng thượng sao lại cho tần thiếp là bình dấm chua !”

Tiêu Dục ngữ khí không còn vui đùa như vừa rồi, ý tứ hàm xúc, mặt mày nhu hòa nói:“Ái phi của trẫm thì có rất nhiều, nhưng Yên nhi của trẫm thì chỉ có duy nhất mình nàng thôi!”