Sủng phi thượng vị ký » Trang 26

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 26

Lâm triều xong, Lại bộ Thị lang Kỉ Thành liền theo Tiêu Dục đi ngự thư phòng.

Trong ngự thư phòng, Kỉ Thành cung thanh hồi bẩm : “Khởi bẩm Hoàng thượng, chuyện trên mật tấu, trải qua vi thần nhất nhất kiểm tra, xác thực là thật.”

Đợi một hồi lâu, vẫn chưa thấy hoàng thượng có phản ứng gì, Kỉ Thành nhanh chóng liếc mắt đánh giá một cái Tiêu Dục đang ngồi ngay ngắn trước ngự án. Khuôn mặt bình tĩnh, ngay cả hô hấp cũng ổn định như thường ngày, chỉ có hai tròng mắt quá mức thâm trầm không chút gợn sóng kia làm cho người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ thật sự trong nội tâm đế vương, quả nhiên là thánh tâm khó dò a!

“Trừ lần đó ra, vi thần còn tra được một vụ án tử từ chuyện trên mật tấu.” Kỉ Thành lại nói tiếp.

“Nói” Tiêu Dục lạnh lùng nói.

“Vâng, Sùng Văn năm 24, Uy Viễn tướng quân tham ô một nửa quân lương mùa đông mà triều đình cho các binh sĩ, 280 vạn lượng bạc trắng. Vĩnh Dật năm thứ hai, một phó tướng bộ hạ của Uy Viễn tướng quân, ngoài ý muốn biết được nội tình tham ô của tướng quân, viết thư thượng tấu lên triều đình, tấu chương trên đường đi bị Bộ binh Thượng thư chặn lại, cũng kịch liệt mật báo cho Uy Viễn tướng quân. Hai ngày sau, một nhà phó tướng 28 mạng chịu nạn diệt môn, không một người sống sót.”

Kỉ Thành so với bình thường đáp lời dè dặt hơn vài phần, nói xong không dám thả lỏng khom người xuống, chỉ vì hắn vừa rồi thượng tấu việc này, dư quang thấy ánh mắt đế vương đột nhiên phát lạnh.

Tiêu Dục khóe miệng cười lạnh lẽo “ Uy Viễn đại tướng quân cùng bộ binh Thượng thư của trẫm thật đúng là hảo thủ đoạn…… Có lẽ bọn họ đã quên Đại Chiêu này là họ gì đi!”

Kỉ Thành sau lưng phát lạnh, nhưng trên trán lại khống chế không được chảy ra từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu.

Sau một lúc lâu, Tiêu Dục nhìn chằm chằm Kỉ Thành nói “Việc này nghiêm cẩn giữ bí mật, trẫm đều có chủ trương. Lui ra đi!”

Kỉ thành quỳ xuống hành lễ nói “Vâng, vi thần cáo lui.”

Chạng vạng, Cố Vân Yên vừa dùng xong bữa tối, nhóm cung nhân đang dọn dẹp bát chén thì Lưu tổng quản mang theo vài tiểu thái giám lại đây truyền khẩu dụ. Lưu tổng quản mặt mỉm cười nói:“Nô tài phụng khẩu dụ của Hoàng thượng, tuyên tiểu chủ đi Trích Nguyệt lâu bồi giá. Xin tiểu chủ hãy chuẩn bị, một hồi nô tài sẽ hộ tống ngài đến Trích Nguyệt lâu.”

Cố Vân Yên ý cười hoà thuận vui vẻ, ôn nhu nói:“Vậy làm phiền công công đợi chút, Thường Phúc, dâng trà cho Lưu tổng quản!” Sau khi phân phó Thường Phúc chiêu đãi Lưu Đức Phúc, Cố Vân Yên liền trở về nội thất, tắm rửa chải chuốt. Hai khắc sau, Cố Vân Yên ngồi trên kiệu Tiêu Dục phái tới đón nàng đi Trích Nguyệt lâu.

Lúc đi qua Ngự Hoa viên chạm mặt đám người Quý chiêu nghi, Phùng tiệp dư cùng Mạnh quý nhân ở trong vườn ngắm trăng. Theo cung quy, Cố Vân Yên hạ kiệu, hành lễ vấn an với Quý chiêu nghi cùng Phùng tiệp dư. Mấy người sau khi hoàn lễ, Quý chiêu nghi sắc mặt ôn hòa, nhìn Cố Vân Yên nói “Muội muội có vẻ vội vàng, là Hoàng thượng truyền gọi?”

Cố Vân Yên quỳ gối trả lời:“Hồi nương nương, đúng là Hoàng thượng truyền gọi.”

Cố Vân Yên vừa dứt lời, một bên Phùng tiệp dư hừ một tiếng, lập tức xuy thanh nói “Thời trẻ qua mau, hôm nay cùng nhau ngắm trăng với người này, sang năm lúc này lại thay đổi người khác.”

Cố Vân Yên cười khẽ “Tiệp dư nương nương nói phải, cho nên bọn tỷ muội càng phải quý trọng trước mắt.”

Đọc FULL truyện tại đây

Phùng tiệp dư liếc mắt nhìn Cố Vân Yên một cái, xoay người nói với Mạnh Nguyệt “Mạnh quý nhân cùng Dục sung viện là tỷ muội cùng vào cung, sao lại không theo kịp Dục sung viện biết khiến Hoàng thượng vui vẻ?”

Trên mặt Mạnh Nguyệt lộ ra xấu hổ, trong chốc lát mới đỏ mặt nói “Là tần thiếp ngu dốt, không so được với Dục sung viện là người có phúc khí .”

Phùng tiệp dư xem thường nói “Trong cung này ngày còn dài, có phúc khí hay không hiện nay chưa thể nói chuẩn.”

Quý chiêu nghi nhìn thoáng qua Lưu Đức Phúc ở phía sau, cười giảng hòa “Xem chúng ta, trò chuyện một cái liền đã quên canh giờ, nghĩ đến Hoàng thượng vẫn chờ kia, muội muội mau đi đi, để cho Hoàng thượng đợi lâu sẽ là chúng ta không phải.” Cố Vân Yên đạm cười hành lễ cáo lui.

Mạnh Nguyệt nhìn bóng dáng kiệu đi xa, trong tròng mắt thoáng hiện vẻ lo lắng, xen lẫn không cam lòng cùng khuất nhục.

Bên ngoài truyền đến thanh âm bình thản của Lưu Đức Phúc “Bẩm sung viện tiểu chủ, đã đến Trích Nguyệt lâu.”

Thị Họa nhấc màn kiệu lên, nâng Cố Vân Yên xuống kiệu, vừa định đi lên liền bị Lưu Đức Phúc cung thanh ngăn lại “Hoàng thượng thông báo, chỉ cho một mình tiểu chủ ngài đi lên.”

Cố Vân Yên mỉm cười gật đầu, ánh mắt ý bảo Thị Hạo ở dưới chờ, lập tức nhấc bước đi lên.

Đi lên Trích Nguyệt lâu, liền thấy được Tiêu Dục một thân thường phục gấm tím, trầm mặc đứng dưới ánh trăng mông lung. Cố Vân Yên chầm chậm tiến lên hành lễ “Tần thiếp tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế! Vạn vạn tuế!”

Truyện được đăng tại đây

Tiêu Dục xoay người nâng dậy Cố Vân Yên, đạm thanh nói:“Lưu Đức Phúc làm việc càng ngày càng không ổn, lúc này mới đưa được ngườ tới đây.”

Cố Vân Yên ôn nhu thỉnh tội “Việc này không trách Lưu tổng quản, là tần thiếp ở trên đường gặp đám người Chiêu nghi nương nương, nhàn thoại nên trì hoãn canh giờ, thỉnh Hoàng thượng trách phạt.”

Tiêu Dục đánh giá Cố Vân Yên trước mặt, quần áo màu trắng ngà thêu mây cùng váy dài, trên mặt son phấn nhàn nhạt, trên đầu chỉ cài một cái ngọc trâm, không hề có trang sức dư thừa nào, khác với vẻ kiều mỵ trước đây, lại thêm vài phần khí chất thanh thuần, thật ứng với một câu thơ kia ‘Thanh thủy xuất phù dung. Thiên nhiên khử điêu sức’, làm cho người ta có một loại cảm giác thanh lệ thoát tục. Trên người kia như có như không tản ra vị lãnh Mai Hương. Này một thân thạt hợp ý Tiêu Dục, Tiêu Dục mặt mày trở nên nhu hòa, thanh âm cũng theo đó dịu dàng “Nếu như thế, ái phi liền tự phạt ba chén đi.”

Nói xong nắm tay Cố Vân Yên đi về hướng bàn hoa cúc lê thạch tâm họa trước mặt. Trên bàn bày hai đĩa dưa và trái cây cùng với điểm tâm tản ra mùi hương, chỗ khác bày một bình rượu ngọc lưu ly cùng chén dạ quang. Cái chén ở dưới ánh trăng chiếu rọi dường như lấp lánh trong suốt, tản ra ánh sáng ôn nhuận. Hai người ngồi đối diện, Cố Vân Yên rót rượu vào chén theo ánh trăng, nhất thời, trong không khí tràn đầy đầy hương rượu quả ngọt ngào.

Cố Vân Yên bưng lên chén rượu cười tự nhiên, hướng Tiêu Dục dịu dàng nói:“Chén thứ nhất, tần thiếp nguyện Hoàng thượng long thể an khang.” Sau đó che tay áo uống một hơi cạn sạch, rượu theo yết hầu xuống tiến vào trong bụng, hương thơm ngào ngạt.

Tiếp theo lại tự rót đầy rượu cho mình “Chén thứ hai, tần thiếp nguyện Hoàng thượng đều được như mong muốn.”
Đến ly cuối cùng, Cố Vân Yên thoáng tạm dừng, qua một lúc lâu giống như quyết tâm vậy, thẹn thùng nói: “Chén thứ ba, tần thiếp nguyện có thể bầu bạn bên cạnh Hoàng thượng.” Nói xong thì uống thật nhanh chén rượu trong tay, hai mắt rũ xuống, không dám nhìn Tiêu Dục một cái.

Tiêu Dục nhìn tiểu nữ nhân trước mặt đang đỏ bừng mặt, cười nói:“Tâm ý của ái phi trẫm đã biết được.”

Lời này ý tứ hàm xúc không rõ, Cố Vân Yên không biết Tiêu Dục ý nói là hai cái nguyện vọng trước, hay là một cái nguyện vọng sau cùng. Nhưng Cố Vân Yên thông minh không có mở miệng hỏi, chỉ vì nàng biết phàm là Tiêu Dục không muốn nói rõ , sẽ không nói đến lần hai…