Sủng phi thượng vị ký » Trang 14

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 14

“Chủ tử, Mạnh quý nhân bái phỏng Vương tiệp dư xong đang đi về hướng Tĩnh Di hiên chúng ta.” Thị Kì tiến vào hồi bẩm.

Trong mắt Thị Kì mang theo một tia nghi hoặc, theo lý thuyết, Mạnh quý nhân cùng chủ tử nhà mình không có giao tình gì, phân vị lại so với chủ tử nhà mình cao hơn, sao lại chủ động đến Tĩnh Di hiên đây?

“Đi thôi, một hồi ngươi chẳng phải sẽ biết sao.” Cố Vân Yên buông sách xuống, cười nhạt nói.

Thị Kì bị chủ tử xem thấu tâm sự, trên mặt xuất hiện một mảng mây đỏ, như cực xấu hổ vì bị chủ tử xem thấu điều đang nghi hoặc.

Cố Vân Yên mới vừa đi đến cửa đại điện Tĩnh Di hiên, Mạnh Nguyệt vừa vặn mang theo cung nhân đã đi tới phía sau.

“Tần thiếp thỉnh an Mạnh quý nhân, quý nhân vạn phúc kim an!” Cố Vân Yên tiến lên quỳ gối hành lễ.

Mạnh Nguyệt vội vàng đỡ Cố Vân Yên đứng lên,”Muội muội mau mau đứng lên, chúng ta vào trong phòng nói chuyện.” Vừa nói vừa dắt tay Cố Vân Yên đi vào trong,. Người không biết chuyện thấy một màn như vậy còn tưởng rằng hai người giao tình rất sâu đây. Cố Vân Yên cảm thấy cười lạnh.

“Muội muội, ta là lần đầu tiên đến Tĩnh Di hiên đây. Ngày đó ngươi và ta đang trúng cử, sau khi tiến cung tỷ tỷ vẫn muốn đến thăm muội muội. Lại sợ mạo muội tới chơi muội muội sẽ không thích. Mãi đến hôm nay ở Phượng Nghi cung lại cùng muội muội gặp lại, vì thế liền da mặt dày lại đây thăm muội muội. Muội muội sẽ không trách cứ tỷ tỷ chưa báo trước đó chứ?” Mạnh Nguyệt một bộ chân tình thật ý nói.

“Quý nhân nói quá lời, quý nhân có thể đến Tĩnh Di hiên thăm tần thiếp là tần thiếp có phúc, tần thiếp làm sao không biết tốt xấu như vậy.” Cố Vân Yên vừa khẽ cười đáp vừa rút bàn tay bị Mạnh Nguyệt nắm ra.

“Vậy thì tốt, ta cũng biết muội muội là người rõ lí lẽ .” Mạnh Nguyệt bưng lên chén trà trên bàn khẽ nhấp một ngụm mỉm cười nói.

“Ủy khuất quý nhân, nước trà nơi này của tần thiếp sợ là không thể so được với Hoa Thanh cung, quý nhân uống có lẽ không quen đâu.” Cố Vân Yên ôn hoà nói.

Biểu tình của Mạnh Nguyệt trong nháy mắt cứng ngắc một chút, lập tức rất nhanh cười nói “Muội muội cứ nói đùa, tỷ tỷ thấy vô cùng tốt.”

Thâm ý trong lời nói của Cố Vân Yên nàng sao lại không hiểu, đơn giản chính là muốn nói với mình các nàng không phải người đi chung đường. Nếu đối phương đã cho thấy trong lòng không muốn cùng mình kết minh, vậy nàng cũng không tất yếu da mặt dày lưu lại. Vì thế Mạnh Nguyệt khách sáo một phen rồi mang theo người rời đi.

Cố Vân Yên nhìn dóng dáng đoàn người Mạnh Nguyệt rời đi, trên mặt hàn ý cao đến đáy mắt. Tỷ muội? Kiếp trước chính là bởi vì bản thân dễ tin ngươi – hảo tỷ muội này nên mới có thể đối với ngươi không hề phòng bị, do đó cho ngươi có cơ hội cùng người khác liên thủ hại chết hoàng nhi của ta.

Hiện tại còn muốn trò cũ tái diễn, làm cho ta lại mắc mưu bị lừa, tiện đà lặp lại bi kịch kiếp trước sao? Thật xin lỗi, không thể như ngươi mong muốn. Có điều ta không muốn lại đi một lần đường xưa, nhưng thật ra có thể cho ngươi đi lên đó.
Ngay sau đó hàn ý trên mặt Cố Vân Yên được thay thế bằng nụ cười, Giống như một màn vừa rồi kia chỉ là ảo giác.

Bởi vì Cố Vân Yên ngày hôm qua được tấn chức thành Tòng ngũ phẩm Mỹ nhân, đã đủ tư cách thỉnh an Hoàng hậu, cho nên vừa qua khỏi giữa giờ mẹo đã bị Thị Họa gọi dậy. Những ngày thanh nhàn vừa qua đã không còn nữa rồi. Tối hôm qua Hoàng thượng vẫn chưa truyền đòi người mới thị tẩm, hôm nay đi thỉnh an cũng không cần tặng người mới lễ gặp mặt, cho nên Cố Vân Yên để Thị Thư cài hai bộ diêu cùng ngọc trâm, đỡ phải đi hành lễ bị vướng víu.

Cố Vân Yên vừa mang theo mấy người Thị Họa đi ra ngoài, liền thấy Vương tiệp dư vẻ mặt tươi cười xông tới trước mặt.

“Tần thiếp thỉnh an Tiệp dư nương nương, nương nương vạn phúc kim an.”
Vương tiệp dư làm bộ dáng đỡ một phen “Muội muội mau mau miễn lễ, nay thật tốt, về sau có muội muội làm bạn, tỷ tỷ sẽ không cần một mình một người đi Phượng Nghi cung .”

Cố Vân Yên ra vẻ tiếc hận nói “Tần thiếp phân vị thấp cũng không thể đuổi kịp kiệu, sợ là không thể bồi nương nương cùng đi Phượng Nghi cung .”

Đọc FULL truyện tại đây

“Không ngại, hôm nay canh giờ còn sớm, ta liền cùng muội muội đi bộ vậy, cũng có thể tiện thưởng thức phong cảnh ven đường một chút.” Vương tiệp dư cười tươi nói.

“Như thế thì tần thiếp thật có phúc khí.” Cố Vân Yên biết nàng nay không chỉ có thị tẩm còn tấn thăng một cấp, tâm tư Vương tiệp dư vừa yên tĩnh lại linh hoạt trở lại. Biết rõ không thể tránh liền đáp ứng thôi. Vì thế hai người cùng đi bộ đến Phượng Nghi cung. Dọc theo đường đi, Vương tiệp dư rất nhiệt tình giới thiệu với nàng phong cảnh ven đường, Cố Vân Yên cười yếu ớt phụ họa.

Đến Phượng Nghi cung, lúc này phi tần thỉnh an đã đến hơn phân nửa. Trong đám phi tần này Trương phi phân vị cao nhất, cho nên Cố Vân Yên cùng Vương tiệp dư trước hết hành lễ với nàng, sau đó sẽ hành lễ với những người khác.

Nếu nói trong cung này còn có ai là tương đối sạch sẽ , chỉ sợ cũng cũng chỉ còn lại một mình vị Trương phi này. Trương phi không cùng phi tần khác kết bè kết phái, cũng không chủ động cùng người trở mặt, đối đãi cung phi phía dưới cũng tương đối hiền lành. Trong ngày thường một lòng lo cho đại công chúa, dạy dỗ đại công chúa cũng rất tốt. Nàng mặc dù không tranh không đấu, nhưng Tiêu Dục con nối dòng điêu linh, thấy Trương phi an phận thủ lễ cùng thể diện của đại công chúa, Tiêu Dục cũng chưa từng vắng vẻ nàng, mỗi tháng cũng sẽ đến cung nàng hai ba lần.

Quá thời gian uống cạn một chén trà, Đức phi cùng Hiền phi cũng lần lượt đến. Khó có lúc Hiền phi không tới trễ như hôm nay. Rất nhanh Hoàng hậu liền từ sau điện đi ra, mọi người hành lễ.

Vừa ngồi xuống liền nghe được Phùng tiệp dư ngọt ngào cười nói “Nương nương hôm nay khí sắc thật tốt, toàn thân phượng thể toát ra khí thế làm cho nô tì thật là ngưỡng mộ nương nương phượng tư.” Phùng tiệp dư này không có lúc nào là không quên chạy theo vuốt mông ngựa Hoàng hậu nương nương.

“Hôm nay là ăn mật sao, miệng lại ngọt như vậy. ” Hoàng hậu nghe được lời Phùng tiệp dư, trên mặt ý cười hoà ái vui vẻ.

“Nô tì nói là lời nói thật, nương nương không tin có thể hỏi một chút các vị tỷ muội.” Phùng tiệp dư sẳng giọng.

Quý chiêu nghi phụ họa nói:”Nô tì nhìn cũng thấy vậy, nương nương phượng tư nô tì chờ theo không kịp.”

Hoàng hậu tươi cười “Nhìn xem, này một cái hai nói ngọt dỗ người.”

Truyện được đăng tại đây

“Cái này nương nương tin tưởng lời nói của nô tỳ đi, nương nương phong tư tuyệt sắc, mọi người đều thấy rõ ràng.” Phùng tiệp dư nói tiếp.

Phùng tiệp dư nói vừa dứt liền nghe được Hiền phi không mặn không nhạt nói một câu “Nói đến dung mạo tuyệt sắc, nô tì cảm thấy Giang sung dung cùng Cố mỹ nhân đúng là không thể so sánh.”

Rõ ràng đã muốn đứng ở phe Hiền phi, Lâm tần lập tức phụ họa nói “Còn không phải sao. Hai vị muội muội thiên tư quốc sắc, nô tì rất hâm mộ.”

Lời vừa nói ra, trên chủ vị Hoàng hậu đã không còn tươi cười như vừa rồi. Giang Vũ Nhiên cùng Cố Vân Yên hai người vội vàng hành lễ quỳ xuống nói “Hiền phi nương nương cùng Lâm tần nương nương khen quá, tần thiếp quý không dám nhận. Hoàng hậu nương nương là hoa cao quý nhất trong các loài hoa. Các hoa khác cho dù nở rộ kiều diễm cũng không thể ngàn vạn tao nhã như vậy, chỉ có mẫu đơn mới thực là quốc sắc!”

“Hảo cho một câu chỉ có mẫu đơn mới thực là quốc sắc, bản cung thật là thích.” Hoàng hậu nương nương cười rực rỡ, nhìn về phía Hiền phi nhướng mày nói “Hiền phi cảm thấy như thế nào?”

Hiền phi trên mặt tuy có không cam lòng, nhưng lúc này cũng không thể không đứng dậy hành lễ nói “Nương nương lời nói rất đúng.”

“Giang sung dung cùng Cố mỹ nhân đứng dậy ngồi vào ghế đi.” Hoàng hậu bưng trà bên cạnh lên, nói.

Cố Vân Yên cảm thấy hiểu rõ, nếu không phải vừa rồi nàng cùng Giang Vũ Nhiên ứng đối thích đáng, chỉ sợ các nàng không thể giống như bây giờ toàn thân trở lui. Đây là chính là chiến trường không có khói thuốc súng của nữ nhân, hơi có sai lầm liền tánh mạng khó bảo toàn, hậu cung từ xưa giờ đã là như vậy.