Sủng phi thượng vị ký » Trang 11

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 11

Qua buổi trưa, sau khi ngủ dậy, Cố Vân Yên sai Thị Họa đem bức tranh nàng đang vẽ ra, tiếp tục tỉ mỉ hồi tưởng lại hình ảnh trong trí nhớ kiếp trước, từ từ tạo hình dáng, từng nét bút đều hết sức dụng tâm.

Bên trong phòng một mảnh yên tĩnh, duy nhất nghe được là tiếng ống tay áo của Cố Vân Yên cọ sát với mặt giấy Tuyên thành theo từng nét vẽ. Một lúc lâu sau, Thị Thư tiến vào hồi bẩm “Chủ tử, Lưu tổng quản hầu hạ bên cạnh hoàng thượng đến truyền thánh dụ, đang đợi ở ngoài điện.”

Cố Vân Yên cảm thấy hiểu rõ, đứng dậy sửa sang lại ống tay rồi bước ra ngoài điện.

“Nô tài thỉnh an Cố tài tử. Tài tự vạn phúc kim an.” Lưu Đức Phúc dẫn theo thái giám phía sau hành lễ với Cố Vân Yên.

Cố Vân Yên biết Lưu Đức Phúc là thái giám tâm phúc của Vĩnh Dật đế nên đối với hắn có chút khách khí ” Lưu công công không cần đa lễ.”

Sau khi đứng dậy, Lưu Đức Phúc nói với Cố Vân Yên “Nô tài đến truyền khẩu dụ của hoàng thượng. Đêm nay tuyên Cố tài từ đến Thừa Càn cung thị tẩm. Giờ hợi sẽ có loan giá đến rước, mong tài tử sớm chuẩn bị.” Lưu Đức Phúc đối với Cố Vân Yên thái độ không lạnh không nóng, vừa vặn đúng mực.

Cố Vân Yên và toàn bộ cung nhân ở Tĩnh Di hiên sau khi nghe xong lời của Lưu Đức Phúc thì vẻ mặt đều lộ ý mừng.

“Làm phiền Lưu tổng quản!” Thị Họa tiến lên thưởng cái hà bao. Lưu Đức Phúc cũng không chối từ nhưng trên mặt cũng không tỏ ý vui mừng.

Cố Vân Yên biết sau đó Lưu Đức Phúc sẽ đăng báo việc này cho chủ tử của hắn. Càng là như thế thì hà bao này càng nên thưởng. Ngườu khác đều cho, ngươi nếu không khó sẽ khiến người ta thấy khả nghi. Lưu Đức Phúc mang theo thái giám phía sau lui ra ngoài.

Cố Vân Yên cho người chuẩn bị nước ấm hầu hạ tắm rửa. Thị Họa rải vào thùng những cánh hoa mai hái vào mùa đông đã được phơi khô, mùi Lãnh Mai hương tỏa ra khắp phòng. Ngâm trong nước ấm, da thịt mềm mại trắng nõn ửng hồng, qua tầm hai khắc, Thị Họa và Thị Thưu tiến vào hầu hạ thay y phục.

Chuẩn bị tất cả thỏa đáng xong, không bao lâu sau phía Thừa Càn cung phái loan giá đến dừng trước đại môn Tĩnh Di hiên. Thị Họa giúp Cố Vân Yên lên loan giá. Phía dưới các cung nhân đồng loạt quỳ xuống hành lễ “Cung đưa chủ tử”

Phi tần lần đầu thị tẩm đều là ở Thừa Càn cung. Lần sau ở Thừa Càn cung hay tẩm điện của mình thì còn phải xem tâm tình của hoàng thượng.

Đến Thừa Càn cung, Lưu Đức Phúc nghênh đón dẫn nàng vào trong. Lưu Đức Phúc khom người nói “Xin tài tử đợi ở đây, một hồi nữa hoàng thượng sẽ đến.”

Cố Vân Yên cười nhẹ gật đầu, nhìn mọi vật trước mắt đều là một màu vàng kim, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Những ký ức liên quan lần lượt hiện lên trong đầu, tất cả cứ như mới ngày hôm qua. Cố Vân Yên áo chế chút buồn bã kia, tự nói với mình rằng nàng đã không còn là Cố Vân Yên trước đây nữa, nàng muốn dùng tươi cười để tiễn biệt quá khứ.

Vì thế Vĩnh Dật đế mới từ thiên điện tới liền trông thấy một màn như vậy. Nữ tử một thân váy dày hồng nhạt, phía trên lưng và tay áo pha lẫn màu xanh da trời, cái eo thon nhỏ, khuôn mặt trang điểm sơ qua phấn son, một đôi mắt phượng trong veo, trên mặt lộ ra ý cười thản nhiên, trong ngây ngô lại hàm chứa phong tình nói không nên lời. Khiến cho người ta nhìn qua thì khó quên.

Đọc FULL truyện tại đây

Vĩnh Dật đế khẽ dừng bước. Nghe được tiếng bước chân, Cố Vân Yên ngẩng đầu nhìn thấy Tiêu Dục một thân long bào minh hoàng đứng ở cửa đại điện, nhìn mình không chớp mắt. Cố Vân Yên ngẩn người xong mới phản ứng lại, tiến đến quỳ hành lễ “Tần thiếp thỉnh an hoàng thượng. Hoàng thượng vạn phíc kim an!”

“Đứng lên đi. Để ái phi chờ lâu.” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, không hề mang theo một tia cảm tình.

“Hoàng thượng bận chính vụ, lo lắng thiên hạ, tần thiếp đợi chút không cũng ngại.” Cố Vân Yên dịu dàng nói.

Tiêu Dục chậm rãi hướng nàng đi tới, dựa vào gần, ngửi được trên người nàng mùi Lãnh Mai hương.
“Ái phi yêu thích mai hương?” Tiêu Dục làm như tùy ý nói, Cố Vân Yên lại thấy được trong mắt hắn chợt lóe qua hoài nghi, đế vương đa nghi, Tiêu Dục càng là như vậy. Điểm này, Cố Vân Yên chưa từng quên.

“Ân, tần thiếp thích, khi còn bé bướng bỉnh còn từng leo cây ngắt lấy hoa, thường thường bị huynh trưởng giáo huấn một trận.” Làm như bởi vì xấu hổ, trên mặt trắng nõn của Cố Vân Yên nổi lên mây đỏ.

Thấy nàng bộ dáng như vậy, lại nhớ tới Cố Trì trung tâm. Hơn nữa hắn luôn luôn giỏi về che giấu, không bao giờ biểu hiện ra quá nhiều yêu thích. Ngay cả Hoàng hậu đã hầu hạ hắn nhiều năm cũng không biết được hắn thích mai hương, Tiêu Dục cảm thấy được đánh tan ngờ vực vô căn cứ, vẻ mặt lộ ra hòa hoãn.

Tiêu Dục ôm Cố Vân Yên vào trong ngực, cúi đầu khẽ hít từng trận Mai Hương phát ra từ trên người nàng, đưa tay tháo tung búi tóc trên đầu nàng. Một mái tóc mềm mại đen tuyền tuột xuống, có vài sợi tóc khẽ dừng ở trên gương mặt Cố Vân Yên. Tiêu Dục đưa tay trái mơn trớn hai má nõn nà, cuối cùng dừng ở vài cọng tóc đen kia. Cố Vân Yên trên mặt mây đỏ từ từ lan đến mang bên tai, bộ dáng trông rất đẹp mắt.

Ánh mắt Tiêu Dục xoáy sâu “Nghỉ ngơi thôi!”

Truyện được đăng tại đây

Hồi lâu sau, cảm giác được người bên cạnh đứng dậy xuống giường đi về phía sau điện, trong chốc lát liền nghe được tiếng nước chảy truyền đến, Cố Vân Yên mở hai mắt, trong mắt một mảnh thanh minh. Nàng biết sau điện Tiêu Dục có một cái ôn tuyền tự nhiên, mỗi lần xong chuyện, hắn đều có thói quen ngâm qua ôn tuyền.

Một khắc sau, Tiêu Dục ngâm ôn tuyền trở về. Cố Vân Yên chậm rãi mở hai mắt, giống như vừa bị tiếng bước chân của Tiêu Dục làm bừng tỉnh.

“Hoàng thượng, tần thiếp cần phải trở về.” Thấy rõ ràng chính mình đang ở nơi nào thì vội vàng ôn nhu nói.
Lấy thân phận phi tần của Cố Vân Yên là không thể ở lại Thừa Càn cung qua đêm. Dựa theo quy củ tổ tông Đại Chiêu, chỉ có chính cung Hoàng hậu mới có tư cách qua đêm ở đây, tuy cũng có lúc ngoại lệ, tỷ như Hiền phi. Nhưng Cố Vân Yên dù sao không phải Hiền phi, Tiêu Dục cũng sẽ không vì nàng mà phá lệ, cho nên nàng thức thời đúng lúc mở miệng.

Quả nhiên, thấy nàng nhu thuận biết điều, Tiêu Dục trong mắt hơn một phần vừa lòng. Đối với nữ nhân có thể nhận rõ thân phận mình, tuân thủ quy củ mà chính mình cũng có chút vừa lòng, nếu là ngày sau có thể an thủ bổn phận, hắn không ngại cho nàng hai phần sủng ái, Tiêu Dục tính toán.

Cố Vân Yên nhìn lướt qua y phục bị rách dưới giường, cúi đầu nhìn mình dưới chăn, lại ngẩng đầu nhìn Tiêu Dục đứng trước mặt, do dự không biết như thế nào mở miệng muốn một bộ y phục. Tiêu Dục không bỏ qua một loạt động tác nhỏ này của nàng, đạm cười hướng ra cửa trước nói “Lưu Đức Phúc, đi chuẩn bị cho Cố tài tử một bộ y phục.”
Lưu Đức Phúc ở ngoài điện khom người trả lời “Nô tài tuân mệnh.”

Lưu Đức Phúc làm việc hiệu suất cực cao, rất nhanh liền mang tới một bộ cung trang màu lam nhạt, giao cho cung nữ mang vào. Cố Vân Yên cố nén thân thể không khoẻ, đứng dậy xử lý chính mình, hướng Tiêu Dục hành lễ cáo lui.

Ngồi trên loan giá trở về, Cố Vân Yên chậm rãi thở phào một cái, diễn trò đúng là một chuyện mệt chết người.