Sủng phi thượng vị ký » Trang 106

Đọc truyện online hay nhất tại TRUYENHAY.COM

CHƯƠNG 106

“Đệ đệ cũng muốn ăn sao?” Nhị hoàng tử xoa xoa cái miệng nhỏ nhắn, nhận thấy được Tứ hoàng tử hai mắt to tròn nhìn chằm chằm điểm tâm trong tay Tam công chúa, kinh ngạc nói.

Mọi người nghe vậy, không hẹn mà cùng nhìn về phía Tứ hoàng tử trong nôi. chỉ thấy tiểu tử kia lúc này đang nhìn chằm chằm điểm tâm chẹp chẹp cái miệng nhỏ nhắn a.

Cố Vân Yên lại cười nói:”Đệ đệ còn nhỏ, tạm thời còn ăn không được điểm tâm. Chờ khi đệ đệ lớn giống Hạo Nhi cùng Nguyệt Nhi thì có thể cùng các ngươi ăn điểm tâm .”

Nhị hoàng tử nghe được Cố Vân Yên nói như thế, lúc này lôi kéo tay nhỏ bé của Tứ hoàng tử nghiêm túc nói:”Đệ đệ nghe được không? Mẫu phi nói ngươi hiện tại quá nhỏ vẫn không thể ăn điểm tâm. Phải lớn giống ca ca và tỷ tỷ thì mới có thể ăn được. Đệ đệ không cần khổ sở nha ~ chờ ngươi có thể ăn ca ca sẽ không tranh, đều cho đệ đệ ăn, đệ đệ ngoan nha…”

Tam công chúa cũng vội vàng gật đầu nói:”Ân! Tỷ tỷ cũng không cùng đệ đệ tranh, đệ đệ thích ăn cái gì tỷ tỷ cho ngươi cái đó. Cho nên đệ đệ phải nghe lời ca ca tỷ tỷ, không được cáu kỉnh nha ~”

Nhũ nương củaTứ hoàng tử quỳ gối hành lễ nói:”Khởi bẩm chủ tử, Tứ hoàng tử nên ngủ trưa rồi !”

Cố Vân Yên gật đầu đáp ứng nói:”Ân, mang Tứ hoàng tử đi xuống ngủ trưa đi!” Nhũ nương lĩnh mệnh, tiến lên bế Tứ hoàng tử ra khỏi nôi, ngay sau đó trở về phòng của Tứ hoàng tử.

Đỗ chiêu nghi nhìn về phía Nhị hoàng tử cùng Tam công chúa nói:”Hạo Nhi mang Tam Hoàng tỷ đi xem Bạch Tuyết của ngươi đi. Nàng rất thích Bạch Tuyết !”

Nhị hoàng tử vui vẻ đáp ứng nói: “Hảo! Ta mang Tam Hoàng tỷ đi xem Bạch Tuyết. Chúng ta cùng nhau chơi với Bạch Tuyết. Mẫu phi nói, đồ tốt thì phải chia sẻ với người yêu thân, người yêu thích. Ta thích Tam Hoàng tỷ, cho nên nguyện ý cho ngươi cùng ta chơi với Bạch Tuyết.”

Tam công chúa cười ngọt ngào, vỗ tay nhỏ bé trầm trồ khen ngợi. Tiếp theo hai cái tiểu tử kia liền hướng Cố Vân Yên cùng Đỗ chiêu nghi hành lễ cáo lui, sau đó tay nắm đến trong viện tìm Bạch Tuyết chơi đùa.

Đỗ chiêu nghi phất phất tay, cung nhân hầu hạ bên cạnh liền thức thời không tiếng động lui ra, trong điện chích dư Cố Vân Yên cùng Đỗ chiêu nghi hai người cùng với tâm phúc mỗi người.

“Tỷ tỷ, xem gần đây Hoàng hậu nương nương từng bước ép sát. Từ trước đến nay là tỷ tỷ từ từ được sủng ái, thêm ở hậu cung địa vị cũng càng ngày càng củng cố, uy hiếp đến hậu vị của Hoàng hậu nương nương. Nghĩ đến nàng hiện tại là dung không nổi ngươi .” Đỗ chiêu nghi nhìn thoáng qua Cố Vân Yên ở đối diện, ẩn ẩn lo lắng nói.

Cố Vân Yên cười nhẹ, nói:”Này ta sớm dự đoán được, lúc trước Hoàng hậu sở dĩ trơ mắt nhìn Hoàng thượng tấn chức phân vị ta mà không có cản trở. Đơn giản là vì làm cho ta có được đủ lợi thế để có thể cùng Hiền phi lúc đó chế hành nhau. Cuối cùng ganh đua cao thấp, rồi thừa dịp chúng ta lưỡng bại câu thương, nàng ngồi thu ngư ông thủ lợi. Nay Vương Mộng Nhan kình địch của nàng đã mất, cũng không có người có thể làm cho nàng nhượng bộ lui binh. Nàng tự nhiên sẽ không muốn lưu trữ ta, để ta tiếp tục lớn mạnh thực lực, uy hiếp hậu vị của nàng.”

“Tỷ tỷ trong lòng biết là tốt rồi! Nàng đã có tâm tư này, lại không có cơ hội hành động, kế tiếp sợ là sẽ có hành động. Ngày sau tỷ tỷ vẫn là cẩn thận chút mới được.” Đỗ chiêu nghi sắc mặt hơi phiền muộn nói.

“Ân! Muội muội yên tâm, ta sẽ chú ý , tuyệt không để nàng thừa ra tay.”

“Trong cung này mỗi người đều tự suy tính, vì tự bảo vệ mình hoặc là đem người khác giẫm nát dưới chân… Bởi vì gần đây Hoàng thượng độc sủng tỷ tỷ, thêm bè phái Hoàng hậu luôn mãi châm ngòi, đến nỗi hậu cung mọi người oán khí mọc lan tràn. Bất luận là ghen tị hay là hâm mộ, đối với tỷ tỷ oán hận sâu, cục diện như vậy đối chúng ta cực kì bất lợi.” Đỗ chiêu nghi phân tích thế cục nói.

“Phi tần phân vị thấp làm không ra được sóng gió gì, không đủ để sợ hãi. Chính là vài cái phi tần địa vị cao không thể không phòng. Huệ phi một lòng bảo vệ đại công chúa, cũng không tham dự tranh đấu hậu cung. Lại xem nàng hôm nay bày tỏ thiện ý, tất nhiên sẽ không cùng chúng ta là địch. Quý phi người này thái độ luôn luôn trung lập, cũng không đem chính mình về cái phe phái gì, ngày thường ngôn hành cử chỉ cũng cẩn thận cẩn thận. Người không thể xác định như vậy tạm thời cũng không khả năng cùng chúng ta đứng ở mặt đối lập, về phần Nghiên chiêu nghi…” Cố Vân Yên châm chước nói.

Đỗ chiêu nghi tiếp lời Cố Vân Yên nói:”Nghiên chiêu nghi từ khi cùng tỷ tỷ đoạn tuyệt lui tới, quan hệ cùng tỷ tỷ không bằng trước. Dù chưa từng làm rõ trên mặt cùng tỷ tỷ là địch, nhưng xem tác phong làm việc của nàng cùng với Tam hoàng tử hiện trạng, tỷ tỷ không thể không phòng.”

Cố Vân Yên gật đầu, tiện đà không quên nhắc nhở nói:”Trong cung người đều biết quan hệ của ngươi và ta. Các nàng nếu đối phó ta, cũng không tránh khỏi khả năng từ chỗ ngươi xuống tay, để đột phá tới chỗ ta. Cho nên muội muội cũng đừng sơ ý làm cho kẻ gian thực hiện được.”

“Ân, ta sẽ chú ý ! Tỷ muội chúng ta tại nơi thâm cung nguy cơ tứ phía, giết người không thấy máu này đỡ đần lẫn nhau. Mặc dù là sinh tử, vì Nguyệt Nhi cùng Hạo Nhi, chúng ta cũng tuyệt không lùi bước.”

“Đúng vậy, nếu ai dám đánh chủ ý lên bọn nhỏ, ta tuyệt không nương tay, khiến họ từ bỏ ý đồ.” Cố Vân Yên vẻ mặt nghiêm túc, thanh âm ôn nhu lại lộ ra một quyết tâm khó bỏ.

Chỉ chốc lát sau, Nhị hoàng tử cùng Tam công chúa liền từ trong viện chơi đến mệt mỏi mà trở về. Cố Vân Yên cùng Đỗ chiêu nghi thảo luận cũng dừng ở đây.

“Chủ tử, ngọ thiện đã chuẩn bị xong.” Thường Phúc khom người hướng Cố Vân Yên trả lời.

Đọc FULL truyện tại đây

“Đi thôi, chúng ta cùng dùng cơm trưa.” Cố Vân Yên nhìn về phía Đỗ chiêu nghi nói, hai người nắm tay đứa nhỏ hướng bàn ăn mà đi.

Chung Túy cung
“Tam hoàng tử tỉnh lại chưa, tỉnh liền ôm đến cho bản cung.” Nghiên chiêu nghi phân phó đại cung nữ.

“Vâng! Nô tỳ tuân mệnh.” Đại cung nữ nói xong liền xoay người rời đi, chợt nghe Nghiên chiêu nghi nói:”Quên đi, vẫn là bản cung tự mình đi qua đi!”
Khi mấy người tới phòng Tam hoàng tử, liền thấy được nhũ nương Tam hoàng tử đang xoay người đứng trước giường, không biết đang đối với Tam hoàng tử làm hành động gì. Bởi vì đưa lưng về phía đám người Nghiên chiêu nghi, cho nên vẫn chưa thấy người tới.

“Ngươi đang làm cái gì?” Nghiên chiêu nghi giương giọng chất vấn nói.
Nhũ nương kinh hách qua đầu, thấy được là Nghiên chiêu nghi nhất thời vẻ mặt vẻ kinh hoảng, trong tay còn che che giấu giấu hướng phía sau giấu đi, miệng mấp máy:”Ta… Ta… Không… Không làm cái gì…” Nghiên chiêu nghi bước nhanh tiến lên, lớn tiếng quát:”Cầm trong tay cái gì? Lấy ra đây.”

Nhũ nương sắc mặt trắng bệch, run run sau này lui, Nghiên chiêu nghi trợn mắt đảo qua. Cung nhân phía sau lập tức tiến lên chế trụ nhũ nương, đoạt thứ nàng cầm trong tay đến, dâng đến trước mặt Nghiên chiêu nghi.

Là một miếng giấy bạc mở ra, trong đó có một lượng bột phất bằng nửa ngón tay. Bột phấn màu vàng nhạt. Nghiên chiêu nghi hồ nghi nhìn hồi lâu, sau một lúc lâu sắc mặt âm trầm cả giận nói:”Đây là cái gì? Ngươi vừa rồi đối với hoàng nhi làm cái gì?”

Nhũ nương ánh mắt lóe ra, không dám nhìn thẳng Nghiên chiêu nghi, ấp úng nói:”Không… Không có… Lão nô cái gì cũng không biết.”

Vốn là Nghiên chiêu nghi lòng nghi ngờ rất nặng, sau khi nhìn thấy nhũ nương né tránh ánh mắt, lúc này liền cho rằng nhũ nương nhất định là đối với tam hoàng tử làm cái gì, không khỏi âm thanh lạnh lùng nói:”Hừ, không nói sao! Hảo… Người tới, dung hình cho bản cung!”

Nghiên chiêu nghi tiếng nói vừa dứt, cung nhân áp nhũ nương lập tức vung tay tát nhũ nương, từng tiếng “Ba…Ba… Ba” thanh thúy thanh vang vọng toàn bộ nội thất, không khỏi làm lòng người run lên.

“Bản cung cuối cùng hỏi lại ngươi một lần, nói hay không?” Nửa khắc sau, Nghiên chiêu nghi ánh mắt lạnh lùng đảo qua khuôn mặt nhũ nương hai má sưng vù, khóe miệng loang lổ vết máu.

“Mạnh miệng… Nhìn ngươi có thể mạnh miệng tới khi nào, lấy kim khâu như ý cho bản cung, hung hăng đánh! Không có mệnh lệnh của bản cung không được dừng lại.”

Rất nhanh tiểu cung nữ liền lấy hình cụ ra. Kim khâu như ý là sao mà thành tên. Bởi vì hình cụ là từ mấy trăm kim khâu tổ hợp mà thành, hình cụ được kết thành một bàn kim. Đánh vào mặt người, nháy mắt huyết nhục mơ hồ. Kim khâu mũi nhọn sắc bén lộ ra thịt non, máu đỏ tươi hỗn hợp với màu trắng của thịt non, hình thành cảm giác khủng bố mà mãnh liệt. Nghe nói phàm là người chịu qua hình phạt kim khâu như ý, không có một ai có thể chịu nổi. Người thực hiện hình phạt sẽ lấy được đáp án mình muốn nên mới được gọi tên như vậy.

Truyện được đăng tại đây

Chung Túy cung tổng quản thái giám tiếp nhận bàn kim khâu như ý trong tay tiểu cung nữ, khóe môi lộ ra nụ cười thị huyết, chợt tay phải vừa nhấc, bàn kim khâu như ý liền dừng ở trên mặt nhũ nương.

“A ~” tiếng hét thê lương mà thảm tuyệt của nhũ nương quanh quẩn ở quanh Chung Túy cung, mọi người nghe mà lạnh sống lưng.

Ngay tại khi tổng quản thái giám đánh đến lần thứ ba, trên giường hẹp Tam hoàng tử phát ra tiếng khóc nỉ non vô lực. Tiểu cung nữ lúc này đưa tay đặt lên trán Tam hoàng tử xem nhiệt độ, tay vừa đụng tới trán Tam hoàng tử liền không khỏi kinh hô:”Thật là nóng!”

Nghiên chiêu nghi thoáng chốc trong lòng một tiếng lộp bộp, cũng không tiếp tục quan tâm dụng hình với nhũ nương, ba bước thành hai bước đi tới trước giường, ôm Tam hoàng tử. Phát hiện Tam hoàng tử thân mình giống như vừa bị nướng, nóng đến dọa người.

“Người tới, truyền Thái y… Mau truyền Thái y… ” Nghiên chiêu nghi mắt lộ ra hoảng sợ, kích động hô:”Đi thông tri Hoàng thượng, mau mời Hoàng thượng đến!” Hai cái tiểu cung nữ cuống quít ứng hạ, sau đó đi thi hành mệnh lệnh.

Giây lát, Nghiên chiêu nghi ôm Tam hoàng tử nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt nhũ nương, gầm rú nói: “Ngươi rốt cuộc đối với hoàng nhi làm cái gì? Hoàng nhi như thế nào lại đột nhiên bị sốt cao? Ngươi nếu là không nói, bản cung nhất định cho ngươi sống không bằng chết!”

Gằn từng tiếng, hận ý mười phần, thậm chí tức đến mức tận cùng, thanh âm của Nghiên chiêu nghi đầy phẫn hận.

Nhũ nương sau khi trúng ba lần kim châm, khuôn mặt huyết nhục mơ hồ, huyết chảy không ngừng, máu loãng từ cổ chảy xuống nhiễm đỏ vạt áo.

“Ta không thể nói… Không thể nói… Thục phi nương nương nói… Nếu là ta dám tiết lộ nửa câu… Sẽ làm cho con trai ta thân mình tan tác… cho nên ta không thể nói… Chết cũng không thể nói…” Nhũ mẫu tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt lẫn máu tươi, dung làm một đoàn. Sau đó mạnh mẽ mở hai tròng mắt, chợt dùng hết khí lực toàn thân, lấy thế chớp giật đâm vào bức tường dày bên cạnh.