Truyện / Truyện dài / Đã hoàn thành / Phong Hoa Tuyết

Phong Hoa Tuyết

Phong Hoa Tuyết

Tác giả: Ái Hữu Đa Viễn

VĂN ÁN

Bởi vì hận, nàng lợi dụng nàng.

Bởi vì hận, nàng giày vò nàng.

Cũng là bởi vì hận, nàng phát hiện thì ra mình đã thích nàng từ lâu.

Khi tất cả bụi tro lắng xuống, chuyện cũ như gió bay, giờ đây mới nói yêu ngươi thì liệu có muộn quá không?

Mạc Tử Ngôn vì thù hận của mẫu thân mà đến, từng bước một, kéo Mộ Dung Tuyết vào vực sâu ác mộng, giày vò lợi dụng, mượn cớ phát tiết nỗi hận, nhưng sau đó lại phát giác, nàng đã tổn thương người vô tội nhất.

Người vốn bị thương thành người thương tổn, thể giới đảo điên, hai bên trắng đen, ngay cả chính nàng, cũng chỉ là một con cờ trong cuộc.

——-

Editor có lời muốn nói: a a~ văn án đến muộn~ xin lỗi các bạn vì trước giờ mình lười tìm văn án quá~~ orz~ Nhân dịp Nô-en, làm một cú bonus luôn~~ *^.^*

CHƯƠNG 1 – LẦN ĐẦU GẶP TRÊN PHỐ

Tháng ba ở Vịnh Châu thành, xuân hoa rực rỡ. Phố lớn ngõ nhỏ đều có thể nhìn thấy hoa đào nở rộ cũng dương liễu xanh mát. Những đóa hồng trải dài trong nắng nhẹ nhàng, từng cánh hoa vàng mang hương nồng đậm theo gió phiêu xa, quấy nhiễu chú mèo đang buồn ngủ nằm trên ghế ở góc đường. Đôi mắt sáng long lanh màu lục như hai hạt thủy tinh đẹp đẽ. Tứ chi dày thịt nhẹ nhàng nhảy xuống đất, chòm râu khẽ rung rung như muốn tìm ra nơi phát ra mùi hương kia.

Đường phố đông đúc, tiếng rao hàng của các tiểu thương to nhỏ khác nhau, cạnh tranh để thu hút khách. Các thiếu nữ trong những bộ xiêm y sặc sỡ thay nhau lựa chọn trang sức, nhìn chiếc vòng ngọc xanh biếc trên cổ tay phiếm sáng bóng, khóe mắt đều mang ý cười thỏa mãn.

Bỗng nhiên, ngã tư huyên náo lại vang lên tiếng ngựa hí. Tiếp đến là loạt tiếng vó ngựa nện vào mặt đường phát ra âm thanh đát đát. Một con hắc mã đột ngột vọt vào đám đông, xông vào các quầy hàng ven đường. Chiếc chuông đồng trên cổ nó vang lên tiếng đinh đang.

“Tránh đường! Mau tránh ra a! A cứu mạng a!”

Trên lưng hắc mã kia là một cô gái mặc áo lam. Nàng lo lắng hô to nhắc nhở người chung quanh chạy nhanh né tránh. Thân mình ở trên lưng ngựa lắc lư rõ ràng là không thể kiểm soát được nữa, chỉ có thể gắt gao túm lấy dây cương miễn cưỡng không để chính mình rơi xuống.

Người trên đường vội vàng lui về hai bên. Hắc mã như cơn lốc vụt qua. Trên mặt một trận mát mẻ, thậm chí có thể cảm nhận được đuôi ngựa quét qua mặt. Chỉ nghe bên tai hỗn loạn tiếng chuông vang, khi lấy lại tinh thần, cũng chỉ thấy bóng dáng hắc mã mang theo mạt lam sắc tuyệt trần kia xa dần.

“Tiểu thư! Tiểu thư! Mau dừng lại a!”

Ba gã hộ vệ lập tức chạy tới, đuổi theo hắc mã đang điên loạn kia. Nhưng là người làm sao cũng không thể so với tốc độ của ngựa. Trong nháy mắt, hắc mã kia đã chạy xa khỏi phố.

“Tiểu thư! Tiểu thư!”

Bọn người dừng lại, thở hổn hển. Trong đó người đi đầu trừng mắt với người phía sau: “Còn thất thần làm gì, mau trở về nói cho lão gia a!”

“Vâng! Vâng!”

“A! Ta sắp ngã rồi, ngươi mau dừng lại a, mau dừng lại!”

Không để ý tiếng la kinh hoảng của người bên trên, hắc mã chạy càng lúc càng xa. Dưới chân đã không còn là đường đá bằng phẳng, cảnh vật chung quanh mỗi lúc lại xa lạ hơn, nữ tử cuối cùng cũng nóng nảy.

“Ngươi mau dừng lại a! Đừng chạy! Đừng chạy nữa!”

Nàng sốt ruột nắm tay đánh vào lưng ngựa. Hắc mã chẳng những không nghe ngược lại là càng chạy càng hăng, tựa hồ đã dồn nén lâu lắm mới được phóng thích, không chạy là không thể thống khoái.

Gió thổi vù vù làm nàng không thể mở mắt, áo lam tung bay, giống con bướm hoảng loạn mất phương hướng.

“Mau dừng lại!”

Thân mình sắp rơi ra ngoài, ngũ tạng lục phủ như bị trộn lẫn vào nhau. Hai tay cầm dây cương đã sớm toan đau không thôi, nhưng lại không dám buông ra. Mắt thấy phía trước chính là một con sông, vừa kinh vừa sợ không thôi. Nàng rút ngân trâm trên tóc hướng phía cổ con ngựa hung hăng đâm đi xuống.

Bị chấn kinh, hắc mã đột nhiên chổng hai vó trước lên, ném người ở trên lưng mình ra ngoài.

Từng trận ong ong vang lên trong đầu, trước mắt bỗng thiên toàn địa chuyển, nàng sợ tới mức nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị đợi ngã xuống cùng trận đau kịch liệt kia. Xuất hồ ý liêu (ngoài ý muốn), thân mình ở không trung vòng vo mấy vòng lại rơi vào cái gì đó mềm mềm nóng nóng.

Sao lại thế này? Nàng kinh ngạc mở to mắt.

Đối diện là một đôi mắt nghiền ngẫm. Giờ này khắc này, chính mình đang nằm ở trong lòng một người xa lạ.

Nam tử kia có hàm răng trắng sáng, bộ dạng trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt lại lộ vẻ tà mị, nhìn thấy Mộ Dung Tuyết đang sững sờ, chế nhạo mở miệng: “Tiểu thư là muốn xuống sông tắm rửa sao?”

Mộ Dung Tuyết kinh hồn chưa định vỗ vỗ ngực: “Hoàn hảo hoàn hảo, thiếu chút nữa đã rơi xuống rồi. Ta đâu có biết bơi.”

Đột nhiên ý thức được bản thân còn nằm trong lòng người ta, vội vàng giãy dụa nhảy xuống.

Lúc này nàng mới cẩn thận quan sát người nọ. Đuôi lông mày dài mảnh, mắt trong suốt, mũi cao, khóe miệng còn gợi lên mang ý cười. Hắn đội mũ bạch ngọc, mặc bạch y, đai lưng mang khối ngọc long phượng, mặc dù không phải mày kiếm mắt sáng, tứ chi rắn chắc, nhưng cũng có khí độ bất phàm.

Mộ Dung Tuyết có chút ngây ngốc, một nam nhân sao lại xinh đẹp như thế?

“Ngươi tìm cái gì trên mặt ta thế?”

Nghe hắn hỏi như vậy, Mộ Dung Tuyết mới hồi phục tinh thần lại, xấu hổ quay đi, vụng trộm móc nghéo ngón tay.

“Không, không có gì. Cái kia, cám ơn ngươi vừa rồi đã cứu ta.”

“Không có gì, nhấc tay chi lao (sẵn tiện ra tay giúp đỡ) mà thôi.”

Hắn thản nhiên cười, đem vẻ quẫn bách của Mộ Dung Tuyết thu hết đáy mắt, như là cố ý hỏi ra tiếng:

“Ngươi là con nít nhà ai?”

“Ta không phải con nít!” Mộ Dung Tuyết vừa nghe lời này đã phát giận, hảo cảm với hắn nhất thời giảm vài phần.

“Ta đã đến tuổi cập kê!”

“Ha ha, không thể tưởng được ngươi còn nóng nảy như vậy. Hảo hảo, là ta sai rồi, ngươi đừng tức giận được chứ?”

Mộ Dung Tuyết trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, quay đầu bước đi, đi hai bước rồi lại dừng lại.

Nơi đây chung quanh toàn bộ bao phủ bởi cỏ xanh, hai bên bờ là hàng dương liễu, cũng không thấy có ngôi nhà nào. Giờ nên đi đâu đây?

“Như thế nào, lạc đường? Muốn ta đưa ngươi trở về hay không?”

Như là biết được suy nghĩ của nàng, thiếu niên thong thả từ từ bước đến.

“Ngươi hẳn là không thường xuất môn đi.”

Tuy Mộ Dung Tuyết không phục, nhưng cũng không phủ nhận lời hắn nói. Nơi này nàng căn bản chưa từng tới, huống chi đã mất hắc mã, chỉ có thể đi bộ. Nhưng nên trở về thế nào?

Trước mắt bên người cũng chỉ có cái vật sống này có thể giúp nàng.

Nàng nhăn nhó xoay người, do dự mà mở miệng: “Nhà của ta ở Ngự Kiếm sơn trang, ngươi biết nơi đó sao?”

Mi phong lơ đãng rung động một chút, hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt mở lớn, xì một tiếng liền nở nụ cười.

“Ha ha ha, ngươi, ngươi là người của Ngự Kiếm sơn trang? Ha ha ha, Ngự Kiếm sơn trang ở trên giang hồ đều là tiếng tăm lừng lẫy, sao ngươi ngay cả cưỡi ngựa cũng không biết a. Thực, thực sự là mắc cười chết ta, ha ha ha ha……”

“Uy! Có cái gì buồn cười! Cha ta chính là trang chủ Ngự Kiếm sơn trang Mộ Dung Đường!” Mặt Mộ Dung Tuyết nóng như phát sốt. Người này sao lại thế chứ, trước mặt giễu cợt nàng, thật sự là không lễ phép! Còn tưởng rằng hắn là quân tử tao nhã gì. Thật sự là nhìn lầm rồi!

“Hảo, hảo, ta không cười, không cười. Thật có lỗi, thật có lỗi.”

Nam tử nhịn cười xuống, nghịch ngợm chớp chớp mắt với Mộ Dung Tuyết. Hai ngón tay đặt bên môi, một tiếng thét bén nhọn từ miệng phát ra. Chợt nghe xa xa tiếng vó ngựa đạp vang, một con bạch mã hồng mao chạy như bay tới, tới trước mặt thiếu niên thì ngừng lại, dịu ngoan dùng cái mũi cọ cọ bờ vai của hắn.

Mắt Mộ Dung Tuyết sáng ngời. Thật là một con bạch mã đẹp a, bất quá, người này một thân tuyết trắng lại thêm một bạch mã, cũng quá chiêu diêu (phô trương) đi.

eTruyen.net

Đang nghĩ nghĩ, thiếu niên kia đã muốn xoay người lên ngựa, vươn tay với nàng: “Nhảy lên đi.”

Mộ Dung Tuyết có chút chần chờ: “Chúng ta.. ngồi chung?”

“Ân, đúng vậy. Chẳng lẽ tự ngươi cưỡi, ngươi biết cưỡi ngựa sao?”

Mộ Dung Tuyết không nói gì được nữa, nghẹn một bụng khí lên lưng bạch mã, trong lòng vẫn còn căm giận, đều do cha bình thường không chịu dạy nàng, cứ nhốt nàng trong nhà mãi mới có thể bị người nhạo báng. Trở về nhất định phải hảo hảo nói hắn.

Bạch mã đạp chân vững chãi bước về phía trước.

Sau lưng là một thân thể ấm áp, Mộ Dung Tuyết cảnh giác thẳng lưng, cách hắn xa chút.

“Ngươi làm gì?”

Thiếu niên cười cười.

“Ta chỉ là cảm thấy, trên người ngươi rất thơm.”

Mộ Dung Tuyết hừ nhẹ một tiếng, không muốn để ý đến hắn.

“Ngươi tên là gì?”

“Sao ta phải nói cho ngươi?”

“Ta dùng tên của ta trao đổi cùng ngươi được không?”

“Không cần.”

“Vậy, ta dạy ngươi cưỡi ngựa, còn dạy ngươi bắn tên nữa.”

“Thật sự?”

Mộ Dung Tuyết kinh hỉ quay đầu nhìn hắn, thấy hắn gật đầu khẳng định lại nheo nheo mắt. Nếu cha không chịu dạy nàng, nàng tìm người khác dạy, đến lúc đó dọa hắn nhảy dựng, xem hắn còn dám coi khinh mình không.

“Hảo, thành giao! Ta tên là Mộ Dung Tuyết, ngươi tên gì?”

Nhìn nàng thiên chân vô tà (hồn nhiên ngây thơ) cười, đáy lòng hắn ở nơi nào đó trở nên phá lệ mềm mại, thanh âm cũng phóng khoáng hơn: “Lạc Hành Vân.”

“Lạc Hành Vân, Lạc Hành Vân, vậy về sau ngươi chính là sư phụ của ta, cũng không nên quên chuyện ngươi đáp ứng ta!”

“Ân, ta tự nhiên biết.”

“Ngươi còn biết cái gì, võ công thì sao?”

“Biết a.”

“Ta đây cũng muốn học võ công!”

“Hảo tham lam nha đầu, một cái tên của ngươi thôi mà giá trị nhiều như vậy sao?”

“Hắc hắc, là ngươi đáp ứng trước, cũng không thể nói ta lừa gạt ngươi.”

Trong khi hai người hài hòa ngồi trên lưng ngựa, thì lúc này Ngự Kiếm sơn trang sớm đã loạn thành một đống.

Trang chủ Mộ Dung Đường nghe nói nữ nhi đoạt ngựa của hộ vệ, tự mình chạy đi, tức giận đến quăng cuốn sách trên tay, một chưởng đập lên bàn trà. Bàn trà bằng gỗ lim lập tức nứt thành hai nửa. Nha hoàn châm trà sợ tới mức ngồi phịch xuống đất.

“Nàng phản rồi! Không cho nàng học, nàng lại tự mình học! Đinh Văn, ngươi trông nàng như thế nào!”

“Trang chủ, ban đầu quả thật là ta dắt dây cương, nhưng tiểu thư không chịu, đòi tự mình cưỡi. Ta đang muốn nhắc nhở tiểu thư để ý chút, tiểu thư bỗng nhiên quất roi vào mông ngựa, hắc mã kia là ngàn dặm lương câu (ngựa tốt), trong nháy mắt liền chạy đi thật xa. Chúng ta căn bản đuổi không kịp a! Cho nên trước hết trở về bẩm báo trang chủ, ta đã kêu người tiếp tục đuổi theo.”

“Nha đầu này, quả nhiên là muốn chọc ta tức chết!”

Một bên Triệu Uyển Như cũng là nóng vội không thôi: “Nữ nhi căn bản không biết cưỡi ngựa, vạn nhất ngã từ trên lưng ngựa xuống thì biết làm sao bây giờ. Đinh Văn, ngươi kêu thêm nhiều người nữa mau mau tìm nàng a!”

“Vâng vâng vâng….”

Đinh Văn vừa lui đến cửa, một người hầu liền vội vàng chạy tiến vào.

“Lão gia phu nhân, tiểu thư đã trở lại, tiểu thư đã trở lại!”

“Tuyết Nhi đã trở lại? Nàng có bị thương không?”

“Không có không có, tiểu thư là được một vị công tử mang về. Lão gia phu nhân nhanh đi nhìn xem.”

“Hảo hảo hảo, phu nhân, chúng ta nhanh đi qua.”

Ngoài cửa, Mộ Dung Tuyết khiển trách hộ vệ nhà mình, vừa thấy cha mẹ đến đây, cao hứng lao đến.

“Cha, nương!”

“Tuyết Nhi, con hù chết nương a. Mau cho nương nhìn xem có bị thương hay không?”

Triệu Uyển Như kéo Mộ Dung Tuyết qua cẩn thận xem xét, e sợ trên người nữ nhi có vết thương.

“Ai nha nương, con không sao, nương đừng khẩn trương. Đều là lỗi của cha, nếu cha chịu dạy con cưỡi ngựa, hôm nay con cũng sẽ không chật vật như vậy!”

“Một cô nương học cưỡi ngựa cái gì!” Vẻ mặt tức giận vừa rồi của Mộ Dung Đường, lúc này cũng dịu đi. “Còn cứ cùng nương hảo hảo ở trong nhà không được sao, học múa đao múa kiếm để làm chi, ra ngoài gây rắc rối?”

“Ca ca có thể, vì sao con không thể! Phụ thân bất công! Cha có biết hôm nay con thiếu chút nữa ngã chết không?!”

“Ca ca con sau này sẽ kế thừa toàn bộ Mộ Dung sơn trang, nếu hắn không có một thân hảo võ nghệ, sao có thể bảo hộ toàn trang lớn nhỏ! Tuyết Nhi, con cũng đừng làm cha thêm phiền được không?”

“Con không thể bảo hộ Ngự Kiếm sơn trang sao? Con như vậy ra ngoài, đi đâu cũng làm cha mất mặt!”

“Tuyết Nhi! Đừng hồ nháo!”

“Lão gia, đừng tranh cãi với Tuyết Nhi nữa. Còn chưa có cảm tạ người ta đâu.”

Nhờ Triệu Uyển Như nhắc nhở, Mộ Dung Đường mới chú ý tới bạch y công tử đang dắt bạch mã, vội vàng bước qua: “Thất lễ thất lễ, đa tạ công tử cứu tiểu nữ về. Xin hỏi quý danh công tử?”

“Tại hạ tên Lạc Hành Vân.” Hắn vuốt ve bờm bạch mã, ôm quyền đối mặt với Mộ Dung Đường: “Nhấc tay chi lao mà thôi, trang chủ không cần khách khí.”

Mộ Dung Tuyết ba bước thành hai bước chạy đến bên người Lạc Hành Vân, giữ chặt cánh tay hắn.

“Cha, cha không cần nhiều lời. Nương, hắn về sau chính là sư phụ của con!”

“Sư phụ cái gì?”

“Hắn đáp ứng dạy con cưỡi ngữa bắn cung rồi. Con còn muốn học võ!”

“Tuyết Nhi, Lạc công tử có lẽ còn có chuyện quan trọng trong người, con như thế nào có thể phiền toái người ta!”

“Cha lại không dạy con, con đây đành phải tìm người khác. Con mặc kệ, hắn sẽ dạy con!”

“Con -”

“Lão gia, ngươi cứ theo ý Tuyết Nhi đi. Ta thấy a, ngươi không cho nàng học võ, nàng càng gây nhiều họa hơn, cho nàng học chút bản sự phòng thân, cũng không phải chuyện xấu.”

Mộ Dung Đường kéo Triệu Uyển Như đến một bên.

“Phu nhân có điều không biết, giang hồ hiểm ác, Tuyết Nhi lại không có tâm cơ, căn bản không phải là nơi nàng có thể tồn tại. Huống hồ chúng ta làm sao có thể tùy tiện tìm một người xa lạ đến dạy nàng đâu.”

“Sợ cái gì, Ngự Kiếm sơn trang hơn ngàn người mà lại phòng không được một ngoại nhân? Như thế này hỏi một chút không phải được rồi sao. Ngươi theo ý nàng đi, ta xem công tử kia dáng vẻ đường hoàng không giống như là người xấu, cũng ổn lòng nàng khỏi chạy loạn. Ngươi hẳn là không thể che chở nàng cả đời a.”

Mộ Dung Đường trầm ngâm sau một lúc lâu, bất đắc dĩ thở dài, xoay người nhìn Lạc Hành Vân.

“Nếu tiểu nữ một lòng học võ, Lạc công tử có bằng lòng chỉ dạy nàng hay không? Chỉ học chút bản sự phòng thân là được. Nếu là ngươi có chuyện quan trọng hơn phải đi làm, ta cũng sẽ không bắt buộc ngươi.”

“Tại hạ đáp ứng Mộ Dung tiểu thư rồi, tự nhiên không thể đổi ý. Nếu trang chủ tín nhiệm tại hạ, tất nhiên tại hạ sẽ dạy cho nàng tất cả. Ngài đừng cười tại hạ múa búa trước cửa Lỗ Ban là được.”

“Làm sao lại thế đâu, ta còn muốn đa tạ Lạc công tử. Kia, trong khoảng thời gian này Lạc công tử ở lại sơn trang đi. Ta gọi người mang ngươi đi khách phòng. Nguyệt Nhi, lập tức thu thập cho công tử một gian khách phòng, rồi mang qua chút điểm tâm.”

“Dạ, lão gia.”

“Đa tạ trang chủ.”

Người hầu dắt bạch mã đến chuồng, một người khác dẫn Lạc Hành Vân đến khách phòng.

Mộ Dung Tuyết cùng cha mẹ cao hứng chào hỏi một chút liền theo đi.

Mộ Dung Đường buồn cười lắc lắc đầu: “Đứa nhỏ này, thật sự là, một ngoại nhân so với cha mẹ nàng còn thân hơn.”

“Nữ nhi cũng là nhất thời mới mẻ thôi, một ngoại nhân sao có thể hơn vị trí của ngươi ở nàng trong lòng đâu.”

Triệu Uyển Như nắm cánh tay Mộ Dung Đường: “Ta thấy nữ nhi đã lớn, có chút tâm tư không thể đoán được. Tuổi của tiểu công tử này cùng Tuyết Nhi cũng không hơn nhiều lắm, coi như là tìm người chơi cùng nàng đi.”

h