Ông xã phúc hắc sủng tận trời » Trang 95

CHƯƠNG 95 MỘ SƠ TÌNH, CÔ THẬT LÀ LÀM CHO TÔI MẤT MẶT!

Mộ Sơ Tình nghe được hắn tràn ngập phẫn nộ một câu, không có một chút cảm tình nào.

“Mộ Sơ Tình, cô thật là làm cho tôi mất mặt!”

“Tôi nơi nào giống cho anh mất mặt?” Mộ Sơ Tình trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó hất tay Hoắc Bắc Cảng ra, bỏ đi.

Nhưng mà chưa đi được vài bước, lại bị Hoắc Bắc Cảng kéo trở về, sau lưng Mộ Sơ Tình chính là một bức tường, cô bị Hoắc Bắc Cảng “Vách tường đông” ở trên tường, hắn ép cô vào tường.

Sau đó Hoắc Bắc Cảng mới một tay chống vách tường, bởi vì thân thể cao lớn cho nên tư thái là từ trên cao nhìn xuống, nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình.

“Cô muốn đi đâu? Tính đi tìm tên Phong gì kia kể khổ?”

Hoắc Bắc Cảng trong lời nói nồng đậm mùi giấm chua.

Mộ Sơ Tình tức đến hàm răng đều đang run run: “Hoắc Bắc Cảng! Anh ít có vũ nhục người khác!”

Hoắc Bắc Cảng khịt mũi coi thường, vươn ngón tay thon dài, nắm lấy cằm Mộ Sơ, bức bách cô ngẩng đầu nhìn hắn, “Như thế nào? Bị tôi chọc phá chuyện trong lòng cho nên cô chột dạ?”

“Hoắc Bắc Cảng!”

“Đối với người khác cười vui vẻ như thế, đối với tôi vẻ mặt như khóc đưa tang, tròng mắt còn trừng lớn, Mộ Sơ Tình, có tin tôi đem tròng mắt cô khoét ra không?” Hoắc Bắc Cảng tức giận ngập trời nói xong, nhanh chóng buông tay, đem mặt cô hất qua một bên, làm đau Mộ Sơ Tình.

“Có bản lĩnh thì anh khoét đi!” Mộ Sơ Tình kháng cự muốn đẩy hắn ra, “Anh tránh ra!”

Đọc FULL truyện tại đây

Hoắc Bắc Cảng chen chân vào, chống lại chân Mộ Sơ Tình không cho cô rời đi, chân dài cứ như vậy vây lấy cô, làm thế nào có thể rời đi được.

“Lại muốn trở về tìm cái tên Phong gì gì đó? Mộ Sơ Tình, có phải cô thiếu thốn? Đem tôi đặt ở nơi nào? Hừ? Vẫn là cô không biết thân phận mình là phụ nữ đã kết hôn, còn muốn cho tôi đội nón xanh?”

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên cúi đầu, tiến đến trước mặt Mộ Sơ Tình, gió lạnh từ môi phun lên tai Mộ Sơ Tình.

Lạnh lạnh, lại có chút ngứa, làm rối loạn lòng người.

Mộ Sơ Tình không cố sức, trong lòng như bồn chồn, cô duỗi bàn tay nhỏ, chống cự Hoắc Bắc Cảng đang hướng tới gần cô, “Hoắc Bắc Cảng, anh lên cơn động kinh gì vậy……..Tôi có chỗ nào giống như anh nói vậy? Tôi gả cho anh là không sai, nhưng chẳng lẽ tôi không thể có không gian riêng tư sao? Tôi muốn quen ai thì quen, tôi có quyền được kết giao bạn bè?”

“Cô có thể kết giao bạn bè, nhưng Mạc Diệc Phong thì không được.”

Hoắc Bắc Cảng không có thương lượng nói.

“Vì cái gì?”

“……”

“Chẳng lẽ, anh thích hắn?”

Mộ Sơ Tình không khỏi mà đoán như thế.

Ôi trời! Đúng là tin rất sốc nha!

“Mộ Sơ Tình!”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Người phụ nữ đáng chết này trong óc đang nghĩ đến thứ gì vậy? Cái gì gọi là anh thích hắn ta?

Anh bị bệnh à? Thích một tên đàn ông làm gì?

Mộ Sơ Tình khống chế không được kích động: “Có phải hay không bị tôi vạch trần, anh thẹn quá hoá giận?”

“……”

Mộ Sơ Tình càng nói càng lớn: “Hoắc Bắc Cảng, có phải anh thiếu thốn? Anh đem tôi đặt ở nơi nào? Anh là một tên đàn ông đã kết hôn, còn muốn cho tôi đội nón xanh?”

“……”

Lời này, như thế nào lại nghe có chút quen quen?

“Hoắc Bắc Cảng! Anh hãy thành thật thừa nhận đi, có phải anh thích Mạc Diệc Phong hay không? Cho nên mới chán ghét tôi nói chuyện với anh ta?”

Ăn giấm chua? (ghen tị)

Hoắc Bắc Cảng mày nhăn lại, người phụ nữ này không chịu dừng đúng không? Đang đùa bỡn cái gì vậy?

Trong lúc Mộ Sơ Tình còn muốn mở miệng, Hoắc Bắc Cảng đột nhiên bám vào người cô mà hôn, ngăn chặn cái miệng nhỏ của Mộ Sơ Tình không cho lải nhải nữa: “Hoắc…… Ôhh…… Anh……”

Mộ Sơ Tình muốn mở miệng nói, bị hắn nuốt hết vào, lúc cô mở miệng, có không gian, làm Hoắc Bắc Cảng tìm đúng cơ hội, đầu lưỡi nhanh chóng đi vào.