Ông xã phúc hắc sủng tận trời - Trang 73

CHƯƠNG 73: BUÔNG CHỒNG TÔI RA! ĐỪNG TỚI GẦN ANH ẤY!

Lại vừa thấy, dấu vết màu đỏ kia thật sự là vết thương, Mộ Sơ Tình duỗi tay đi sờ soạng một chút, còn có chút ẩn ẩn đau. Mộ Sơ Tình nhíu mày.

Là bị lúc nào thế?

Một giấc ngủ dậy liền có?

Tối hôm qua Mộ Sơ Tình mơ một giấc mộng xuân, cô mơ thấy nơi này của mình bị Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn vuốt ve, hơn nữa hắn còn gặm cắn, còn ăn……

Hiện tại tưởng tượng đến, mặt thẹn thùng đỏ lên, thật là quá không biết xấu hổ, loại mộng này đều có thể làm.

“Cạch” một tiếng cửa phòng mở.

Hoắc Bắc Cảng mở cửa, đột nhiên mở cửa, liền thấy được Mộ Sơ Tình ngồi ở trên giường lôi kéo cổ áo.

Mộ Sơ Tình nghe được thanh âm, khiếp sợ ngẩng đầu. Hai ánh mắt vừa lúc tiếp xúc nhau, xấu hổ lúng túng.

Không khí đột nhiên an tĩnh.

Mộ Sơ Tình xấu hổ tay cứng đờ không động đậy, cả người kinh ngạc dừng lại mọi động tác, nhìn chằm chằm Hoắc Bắc Cảng, mất mặt muốn tìm cái khe nứt chui vào!

Cùng Mộ Sơ Tình mất mặt như thế, hình tượng hoàn toàn tương phản chính là Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng, hiện tại đôi mắt thâm sâu nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, khóe miệng gợi lên, mang theo ý cười, chậm rãi mở miệng, giọng nói đặc biệt gợi cảm, “Mộ Sơ Tình, mới sáng sớm cô đã nhiệt tình như thế, muốn câu dẫn tôi? Ngày hôm qua không có câu dẫn được, hiện tại là hư không tịch mịch? Rất muốn tôi làm chút gì với cô sao?”

Hoắc Bắc Cảng nói ra giống như bom nổ, làm cô hoàn toàn bừng tỉnh lại.

Mộ Sơ Tình hoảng loạn lập tức buông cổ áo xuống, đem phong cảnh trước ngực che khuất đi.

Cô tức tối từ trên giường đứng lên, bất chấp mình chưa mang dép, liền nhanh chân nhanh cẳng chạy về phía Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình tức giận nhìn Hoắc Bắc Cảng, mặt già đỏ lên chỉ vào chỗ ngực mình, ngữ khí tức giận chất vấn Hoắc Bắc Cảng: “Hoắc Bắc Cảng, chỗ này của tôi là thế nào đây?”

Hoắc Bắc Cảng lúc này đang mặc một bộ đồ thể thao, một thân đều là màu xám, làm hắn trông trẻ ra vài tuổi, thoạt nhìn, giống như là sinh viên đại học ấy.

Nhìn hắn đẹp trai anh tuấn như vậy, làm Mộ Sơ Tình nhịn không được tim đập trống dồn.

Hoắc Bắc Cảng từ nhỏ đến lớn đều có một thói quen, mỗi buổi sáng đều sẽ ra ngoài chạy bộ, mười năm như một, mưa gió cũng không đổi, đi rèn luyện thân thể.

Cái này đối với Mộ Sơ Tình, người không bao giờ vận động thân thể mà nói chính là dày vò, khi còn nhỏ vì theo đuổi hắn, cùng hắn luyện chạy bộ một tuần, sau đó liền từ bỏ.

Sau này, Mộ Sơ Tình học cao trung, kiểm tra chạy bộ 800 mét, kiểm tra đến ba lần mới qua, hơn nữa cô qua được vẫn là bởi vì Hoắc Bắc Cảng đăng ký huấn luyện ở đó, một đám nữ sinh theo quấy rầy hắn, Mộ Sơ Tình vì bảo hộ ông xã tương lai đã nổi điên gắng sức chạy.

Buông chồng tôi ra, đừng tới gần anh ấy!

Lúc ấy Mộ Sơ Tình một đường chạy vội hô khẩu hiệu chính là như vậy, tóm lại, ngay lúc đó sắc mặt Hoắc Bắc Cảng trông rất tốt!

……

Lúc này, Hoắc Bắc Cảng sắc mặt bình tĩnh nhìn ngực Mộ Sơ Tình, rồi mới duỗi tay vén áo cô lên.

Cặp mắt đen như mực nhìn chằm chằm bộ ngực loã lồ của cô một hồi, trả lời rất nghiêm túc: “Vết thương rất nghiêm trọng, phỏng chừng là bị mèo bắt.”

Mộ Sơ Tình kéo quần áo của mình ngay ngắn lại, sau đó lui lại mấy bước, tránh xa Hoắc Bắc Cảng một chút, “…… Hoắc Bắc Cảng! Anh không cần trợn mắt nói dối, ở đây chỗ nào có mèo?”

Hoắc Bắc Cảng cong cong khóe miệng, thật sự khiếp sợ: “Có thể có, nửa đêm nó trốn thoát.”

“……” Không biết xấu hổ!!!!