Ông xã phúc hắc sủng tận trời - Trang 387

CHƯƠNG 387

Nhưng không may chính là hai người thoát được ra khỏi đó lại bị lạc ở trong rừng rậm, hai bọn họ lang thang trong khu rừng đó một ngày một đêm, cái chết đã gần kề trước mắt.

Lúc Mộ Sơ Tình đã hấp hối thì may mắn có trực thăng xuất hiện cứu bọn họ.

Đến lúc Mạc Diệc Phong tỉnh lại là đang nằm trên giường ở nhà mình, anh ta đã từng đi tìm Mộ Sơ Tình, chính là lại không có một chút thông tin nào, cô bé đó tên gì, nhà ở đâu cũng không biết, cho nên từ đó đã mất liên lạc. Anh ta lại bị người nhà đưa ra nước ngoài du học.

Sau này Mạc Diệc Phong về nước, một lần tình cờ gặp được Mộ Sơ Tình ở sân bay, ngũ quan của cô so với lúc nhỏ căn bản là giống nhau như đúc, quả thực chính là khuôn mặt lúc nhỏ phóng đại lên, chỉ là ngũ quan của cô ngày càng tinh xảo, khi đó Mạc Diệc Phong cũng đã nhận định Mộ Sơ Tình mà mình gặp ở sân bay chính là Tiểu Khốc Bao khi còn nhỏ, anh ta đi điều tra Mộ Sơ Tình, phát hiện ảnh chụp lúc nhỏ của cô chính là Tiểu Khốc Bao lúc nhỏ mình gặp, cho nên sau đó bọn họ mới có đủ kiểu tình cờ quen nhau như bây giờ.

Hiện giờ Mạc Diệc Phong nhớ lại chuyện xảy ra lúc nhỏ, trong ngực vẫn rất nặng nề.

Có một số việc vĩnh viễn không thể phai mờ đi theo thời gian.

……

Mạc Diệc Phong nói đến chuyện trước kia, lời nói chậm rãi nhàn nhạt, chính là cái người ngồi ở bên cạnh nghe anh ta kể chuyện xưa đã sợ tới mức không thể hô hấp.

Là anh ta!

Thế nhưng là anh ta!!

Mộ Sơ Tình ngồi trên ghế lái phụ, hai chân phát run, đặc biệt là tay cô, căng thẳng đến mức tay chân luống cuống, sợ tới mức lòng bàn tay đổ mồ hôi ướt nhẹp, cô hoảng loạn không biết phải đặt tay ở đâu nên khẩn trương nắm chặt lấy đùi mình. Chính là lại không dám biểu hiện ra vẻ kinh hoàng thất thố đó của mình, động tác vờ như nhẹ nhàng.

Đọc FULL truyện tại đây

Tầm mắt cô cứ như vậy nhìn thẳng về phía trước, nhìn dòng người tấp nập bên ngoài.

Chính là trong đôi mắt Mộ Sơ Tình lại có vẻ trống rỗng, có chút thất thần.

Môi cô đã tái nhợt cả ra, khiến cho cô cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, không ngừng cắn môi làm cho mình bình tĩnh lại. Nhưng trong lòng là một mớ hỗn độn, đầu cô đã bị chuyện vừa rồi làm cho khiếp sợ, không có cách nào suy nghĩ được. Cô giống như một con thỏ nhỏ bị dọa sợ, tim đập liên hồi, trong lòng bồn chồn thấp thỏm, vừa bất an lại kinh hỉ rồi có chút kích động, còn có chút ảo não cùng hối hận, lại thấy có lỗi, thật sự cảm thấy có lỗi.

Chẳng trách……

Chẳng trách, mọi chuyện lại là như thế……

Chẳng trách Mộ Sơ Tình vẫn luôn cảm thấy Mạc Diệc Phong rất quen thuộc, đặc biệt quen thuộc, từ lúc hai bọn họ vừa gặp mặt nhau, cô đã cảm thấy ở anh ta rất quen thuộc, không biết mình đã gặp qua anh ta ở nơi nào. Thì ra chính là như vậy. Cô biết tại sao lại mình lại thấy quen rồi, thế nhưng là anh ta!

Mạc Diệc Phong chính là anh trai khi còn nhỏ đã cứu mình thoát khỏi đám người đó!

Mộ Sơ Tình không có quên, không có quên người lúc đó đã cứu mình……

Lúc đó Mộ Sơ Tình bị thương rất nặng, ý thức đã mơ hồ, cũng không nhớ rõ là ai cứu mình, mơ hồ không thấy rõ mặt người ở trước mắt, không biết người lúc đó cứu cô có khuôn mặt như thế nào, chính là chuyện này cả đời đều sẽ ghi nhớ, khắc sâu trong lòng.

Mộ Sơ Tình nhớ rất rõ, người lúc đó cứu cô từ cõi chết trở về chính là một anh trai, là anh trai đó đã cứu cô thoát khỏi bọn cướp đó, thân thể nhỏ bé xiêu vẹo đó đã cõng cô rời đi, bước chân tập tễnh, lúc gian nan, sợ hãi cũng không có từ bỏ cô, cũng là anh trai đó đã mang cô chạy trốn, khích lệ giúp cô sống sót.