Ông xã phúc hắc sủng tận trời » Trang 129

CHƯƠNG 129: CẦU CON CÁI NÀY THIÊN SÁT CÔ TINH, BÁC CŨNG KHÔNG SỢ GIẢM THỌ SAO?

Mv mới của chị Tâm, mn rảnh thì nhớ xem ủng hộ nhé!

Tần Tâm nói cảm thấy không đủ, lại tiếp tục bổ sung, ngữ khí chanh chua, sắc bén mười phần: “Hơn nữa thân phận của con đều cao như thế, cho nên an bài cho Oanh Oanh nhà ta một cái chức giám đốc cũng không thể sao? Chỉ bằng một câu của con hẳn là cũng không cần phải xen vào Oanh Oanh nhà ta có bằng cấp thế nào? Cái chuyên ngành gì đi? Còn không phải là con nói một câu sao? Có cái gì khó?”

Mộ Sơ Tình quả thực hết chỗ nói rồi, đây là có ý ép cô đúng không?

“Đại bá mẫu, sẽ không phải là Oanh Oanh bằng cấp gì cũng đều không có, cho nên bác mới không dám nói với con đi?” Mộ Sơ Tình đôi mắt cực kỳ sắc lạnh nhìn Tần Tâm, cười lạnh một tiếng, “Nếu là như vậy, làm phiền đại bá mẫu ra cửa quẹo trái rời đi cho. Công ty chúng ta chẳng sợ có quan hệ, cũng không nhận một thứ phế vật.”

Mộ Oanh Oanh bị lời nói của Mộ Sơ Tình kích thích tới rồi, xông lên phía trước cùng cô cãi um lên, bộ dáng muốn đánh nhau, “Mộ Sơ Tình, cô có cái ý gì? Tôi là phế vật khi nào? Cô nói rõ ràng cho tôi! Cô cho rằng cái công ty chó má này của cô, ai thèm tới chỗ này làm việc, tôi còn không muốn tới chỗ này làm việc đâu!”

Đọc FULL truyện tại đây

Mộ Sơ Tình cười, “Vậy được đó, chỗ này là tòa miếu nhỏ dung không được em họ Đại Đức Phật này. Làm ơn cô cũng ra cửa quẹo trái rời đi, đi nơi khác mà thăng chức.”

Mộ Oanh Oanh này bạo phát tính tình nhịn không nổi, định phải tiến lên đánh nhau, Tần Tâm ngay lúc này bắt được tay Mộ Oanh Oanh, trừng mắt nhìn cô ta một chút, cảnh cáo cô ta một cái: “Mộ Oanh Oanh! Con đứng yên cho mẹ! Chuyện gì cũng đừng nói!”

Mộ Oanh Oanh bực bội, phát tiết không được, chỉ có thể giậm chân, bực mình muốn chết.

Tần Tâm đi tới trước mặt Mộ Sơ Tình, miệng lưỡi ôn nhu giải thích: “Sơ Tình à, không phải chúng ta không có bằng cấp, chỉ là cái này bằng cấp quá cao, sợ nói ra sáng mù mắt con, cho nên mới không nói, bất quá ta cam đoan với con, Oanh Oanh nhà ta tuyệt đối là tiến sĩ du học nước ngoài về, mới vừa học xong chương trình quản lý doanh nghiệp trở về, cho nên, con liền sắp xếp vị trí ở công ty cho nó đi, nếu con không có năng lực sắp xếp cho Oanh Oanh chức giám đốc gì, thì con liền an bài chức quản lý, cái này con hẳn là có thể đi?”

Mộ Sơ Tình thật là muốn trở tay lấy một cái bình gas! Đập chết hai mẹ con nhà này.

Bất quá, bọn họ nói không sai, Mộ Sơ Tình đích xác không dám, cũng không có năng lực.

Cô chỉ là giám đốc tài vụ mà thôi, không phải bộ phận nhân sự, cô quản không được cái việc tuyển dụng nhân viên, hơn nữa, nếu như bị Hoắc Bắc Cảng đã biết cô lạm dụng chức quyền, nói không chừng liền lợi dụng cái này đem cô đuổi ra khỏi Hoắc thị.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn muốn tìm cách tống cô ra khỏi Hoắc thị, cho nên sẽ không từ bỏ cái cơ hội này để đuổi cô đi.

Mộ Sơ Tình không dám làm bản thân lâm vào rắc rối.

Mộ Sơ Tình ánh mắt lạnh xuống, sắc bén, cô châm chọc, lời nói mang theo gai: “Đại bá mẫu, bác nói thật khôi hài, con có thể, nhưng mà con vì cái gì phải giúp bác? Hơn nữa, nhà đại bá mẫu không phải có công ty sao? Con gái mình không bỏ ở công ty nhà mình, ngược lại, lại tới cầu con cái này thiên sát cô tinh, bác cũng không sợ giảm thọ, bác cũng không sợ xui xẻo sao? Đại bá mẫu không sợ, nhưng con sợ, vạn nhất làm đại bá mẫu chết, liền không tốt.”

Tần Tâm sắc mặt đột biến, đột nhiên ánh mắt âm độc, bộ dáng muốn đem Mộ Sơ Tình bóp chết.

Chính là việc nhỏ mà không nhịn được thì sẽ làm loạn việc lớn, Tần Tâm trấn định nhịn xuống, cắn chặt răng nhẫn nhịn.

“Sơ Tình con nói đùa, đại bá mẫu đều đã tuổi này, đối với cái chuyện phong kiến này bác không tin, hơn nữa Sơ Tình con lớn lên đẹp như thế, lại như thế nào có thể là thiên sát cô tinh được?”