Ông xã phải được dỗ dành » Trang 43

Chương 43

Tần Hoài vì ủng hộ sự nghiệp của anh trai mình, chẳng những tìm người lo chạy các giấy tờ cần thiết để lập công ty quản lý bất động sản mà còn điều một trợ lý tài vụ từ Tần thị đến giúp Tần Đại thiếu quản lý sổ sách và một người nữa giúp Tần Qua thiết lập các quy định, điều lệ của công ty.

Ngay cả trụ sở công ty cũng như hợp đồng đầu tiên, Tần Hoài cũng đã sớm sắp xếp giúp cho anh trai nhà mình. Hôm nay Tần Qua cùng ba người Đại Hữu đi cùng Giám đốc một công ty bất động sản thuộc tập đoàn Tần thị đến khu chung cư cao cấp tại trung tâm Đế Đô – Đế Đô Hào Đình.

“Đại thiếu gia, Đế Đô Hào Đình là khu chung cư dành cho tầng lớp thượng lưu thuộc hạng cao cấp bậc nhất của thành phố, nơi này giao thông thuận tiện, lại gần trung tâm thành phố, thuận tiện cho việc đilàm và hưởng thụ cuộc sống. Dân cư khu chung cư này chủ yếu sống theo phong cách Âu Mỹ bởi vì đa số họ đều đã đi du học ở các nước này, nên chúng tôi cũng thiết kế các căn hộ này theo phong cách Âu Mỹ.” Giám đốc Cao nhìn Tần Qua rồi giới thiệu.

“Giá phòng ở đây như thế nào?” Tần Qua hỏi.

“Mười vạn một mét vuông.” Giám đốc Cao trả lời.

“Mười vạn?” đi sau hai người, ba người bọn Đại Hữu miệng há to nhét được cả trái trứng vào “nói vậy là tôi làm chuyển phát nhanh một năm cũng không mua nổi một mét vuông nhà ở đây.”

“Ở quê vẫn tốt hơn, mười vạn có thể mua được cả căn nhà lầu.” Tiểu Tống cũng cảm khái.

Tiếu Tử ở bên cạnh gật đầu liên tục.

“Đây chỉ là giá hiện giờ, tương lai giá cả vẫn tiếp tục tăng.” Giám đốc Cao cười “Chúng tôi dự đoán hai tháng tới giá có thể tăng lên mười hai vạn.”

“một tháng tăng một vạn?” Đại Hữu không thể tin “Nhà này làm bằng vàng sao?”

“Đắt giá chính là vị trí khu chung cư.” Giám đốc Cao giải thích.

“Đội trưởng? Có thật là chúng ta sẽ đến làm tại khu chung cư đắt đỏ này thật hả?” Tiểu Tống hỏi Tần Qua.

Tần Qua không trả lời, sau đó liếc mắt nhìn Giám đốc Cao. Giám đốc Cao vô cùng tự giác giải thích “Khu chung cư này năm ngoái mới khánh thành mà đã kín tám mươi phần trăm số phòng ở rồi. Trước đó chúng tôi cũng có một công ty quản lý bất động sản quản lý chỗ này nhưng chủ đầu tư khu chung cư không hài lòng với công ty đó. Chúng tôi đang định tìm công ty quản lý bất động sản mới, vừa khéo đúng dịp công ty của Đại thiếu gia khai trương.”

“Chủ đầu tư không hài lòng đối với công ty quản lý bất động sản trước ở chỗ nào?” Tần Qua hỏi.

“Bảo vệ.” Giám đốc Cao nói. “Bởi vì giá phòng ở đây hơi đắt nên phần lớn người ở đây đều là quản lý cao cấp của các công ty hoặc là những người là phú nhị đại nên những người này có yêu cầu bảo đảm an ninh trật tự trong khu vực chung cư rất khắt khe. thật ra, bộ phận bảo vệ cũng đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, nhưng mà … không biết vì sao lại rất hay bị người dân ở khu chung cư khiếu nại.”

“Khiếu nại cái gì?” Tiếu Tử tò mò hỏi.

“Cụ thể là vấn đề gì tôi cũng không rõ, hình như là tốc độ phản ứng quá chậm, không có tính cơ động.” Giám đốc Cao nói “Thực ra cũng chưa xảy ra sự cố nào, tất cả thiết bị bảo vệ ở khu chung cư này đều là loại tân tiến nhất.”

“Mấy cái này mà cũng là tân tiến hả.” Đại Hữu đi xung quanh xem xét hình ảnh video “Tính năng của thiết bị thì tôi không nói, nhưng anh nhìn xem vị trí bọn họ lắp đặt thiết bị này, lãng phí camera thìkhông tính, nhiều chỗ camera còn không giám sát được.”

“Đúng vậy, tôi cũng phát hiện có mấy chỗ góc chết của camera giám sát.” Tiểu Tống cũng nói.

Tiếu Tử đi theo cũng gật đầu liên tục.

“Vậy … vậy là lắp đặt kém như vậy sao?” Giám đốc Cao bị bọn họ nói mà mồ hôi lạnh cũng toát ra luôn rồi.

Tần Qua thấy ba người Đại Hữu mặt mày phấn khích phân tích các góc chết của camera giám sát, trạng thái tinh thần phấn chấn so với lúc anh mới gặp bọn họ quả là hai người khác nhau.

Tần Qua muốn chính là điều này, anh muốn mỗi một đồng đội sau khi xuất ngũ của anh đều có thể có được phong thái và sự tự tin mà họ đã từng có mà không phải bị những lo toan, bon chen của cuộc sống mài mòn đi.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Đây là dự tính ban đầu của anh khi thành lập “công ty quản lý bất động sản Quân Hào”.

Thổi lên tiếng còi gọi quân, triệu tập anh em chiến hữu, xuất phát một lần nữa.

Giám đốc Cao vừa đi vừa giới thiệu, từ từ đi đến nơi đặt phòng làm việc của công ty quản lý bất động sản, Giám đốc Cao lại nói “Tổng Giám đốc Tần đã nói, các nhân viên công ty của Đại thiếu gia chưa có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực bất động sản, nên chúng tôi đã bàn bạc với công ty quản lý bất động sản cũ sẽ để lại một nửa nhân viên ở lại để hỗ trợ các anh.”

“Từ việc quản lý bất động sản thông thường đến việc chăm sóc cỏ, cây xanh, cho đến giờ đổ rác, chúng tôi sẽ cầm tay chỉ việc cho các anh.” Giám đốc Cao chân chó nói.

“Vậy tiền lương cho những người này ai chi?” Trước kia, Tần Đại thiếu sẽ không cảm thấy tiếc chút tiền nhỏ này nhưng mà khi đã làm ông chủ, thì không giống như vậy.

“Đây là chúng tôi hỗ trợ, đương nhiên là không cần tiền lương rồi ạ.” Giám đốc Cao nói.

“Có chuyện tốt như vậy sao?” Tần Qua nghi ngờ nói

“Công ty quản lý bất động sản này có quan hệ hợp tác với Tần thị tương đối tốt, ông chủ công ty đó nghe công ty bất động sản đến tiếp nhận chỗ của công ty ông ta là do Tần Đại thiếu mới mở nên chủ động đề nghị hỗ trợ miễn phí.”

“Nếu toàn bộ nhân viên công ty của họ đều ở lại, có phải là tôi không cần làm gì cũng đều có tiền để thu.”

“Đại … Đại thiếu gia!” Giám đốc Cao lúng túng kêu lên.

“Tôi nói đùa thôi, anh đừng kích động.” Tần Đại thiếu cười ha ha, vỗ vỗ vai quản lý Cao đang bị dọa choáng váng mặt mày.

“Ha … ha …” Giám đốc Cao giơ tay lau cái trán ướt mồ hôi, cười theo.

Mọi người bước vào văn phòng quản lý bất động sản, người phụ trách đã chờ từ lâu, thấy mọi người vào liền tiến lên, lại một hồi nói chuyện thật lâu.

Tần Qua không có kiên nhẫn nghe những điều này. Mấy người này mỗi lần gặp đều nói chuyện rất lâu, bọn họ nói chuyện nhiều hơn một giây là anh sẽ về nhà trễ hơn một giây. Tính từ sáng đến giờ là đãbảy tiếng đồng hồ rồi anh chưa được gặp bà xã đâu đó, vừa nghĩ đến là tâm lại ngứa.

“anh là chủ nhiệm Lưu đúng không. Phiền anh cho người dẫn bọn tôi đi xem các biện pháp an ninh ở đây một chút.” Tần Qua nói.

“Được, được ạ.” Chủ nhiệm Lưu nói với một người mặc đồ an ninh “Đội trưởng Vương, anh dẫn mọi người đi xem xét xung quanh đi.”

“Công ty quản lý bất động sản chúng tôi vừa mới thành lập, nhân viên còn chưa đầy đủ nên thời gian này rất mong được sự hỗ trợ của các anh.” Hiếm khi Tần Qua khách khí.

“Đây là việc nên làm.” Chủ nhiệm Lưu có chút được quan tâm mà lo lắng (thụ sủng nhược kinh).

“Bộ phận bảo vệ tôi sẽ cho người đến tiếp nhận, còn các bộ phận khác, tôi hi vọng chủ nhiệm Lưu …”

“anh yên tâm, tôi sẽ để nhân viên các bộ phận này ở lại hỗ trợ các anh.” đã sớm nhận được chỉ đạo của lãnh đạo công ty, chủ nhiệm Lưu tỏ rõ thái độ.

Tần Qua nghe chủ nhiệm Lưu nói qua về cơ cấu nội bộ bộ phận làm việc của họ, hiệu quả công việc, cơ cấu nhân viên. Lúc đầu nghe còn được, nhưng càng nghe chủ nhiệm Lưu nói lảm nhảm, Tần Qua càng đau đầu, sắc mặt cũng kém đi.

Giám đốc Cao đi theo Tần Đại thiếu có mấy ngày thôi nhưng đại khái cũng hiểu rõ tính tình của Tần Qua, thấy sắc mặt của Tần Qua không tốt liền ngắt lời của chủ nhiệm Lưu “Chủ nhiệm Lưu, những vấn đề này anh trình bày thành văn bản rồi gửi tới sau đi. Hôm nay là ngày Tần Đại thiếu lần đầu tiên đến đây, không bằng anh dẫn anh ấy đi một vòng trong khu chung cư đi.”

“Đúng, đúng vậy. Tần Đại thiếu, để tôi đưa anh đi xung quanh xem xét một chút.”

Tần Qua gật đầu, cùng Giám đốc Cao, chủ nhiệm Lưu đi xem xét chung quanh khu chung cư, mỗi khi dừng chân ở một chỗ nào đó, chủ nhiệm Lưu đều có thể thao thao bất tuyện nửa ngày.

Đọc FULL truyện tại đây

Tần Qua tự động đem lời anh ta tai trái qua tai phải, tự mình xem xét xung quanh.

Mọi người vòng qua vườn hoa trung tâm đến khu nhà chung cư phía sau. Ở đây mỗi hộ gia đình khônggiống với những căn hộ đằng trước lắm, bãi có trước nhà rất rậm rạp và khoảng cách giữa các hộ cũng rất rộng.

“Hai tòa nhà ở khu này thì mỗi một tầng là một căn hộ độc lập. nói cách khác là mỗi tầng là một chủ hộ, thang máy thì phải quét thẻ mới lên được, thẻ thang máy của hộ nào thì chỉ lên được hộ đó, nên độ an ninh ở khu vực này rất cao.” Chủ nhiệm Lưu giới thiệu.

“Vậy sao?” Tần Qua cười một cái “Vậy nếu có kẻ trộm trà trộn vào cũng không sợ bị hàng xóm phát hiện rồi.”

“Đại thiếu, anh thật thích nói đùa.” Chủ nhiệm Lưu cười gượng.

Lúc này một chiếc xe hơi cao cấp tiến vào, xe dừng cách mọi người không xa, chủ nhiệm Lưu nhìn thấy người trên xe bước xuống thì nhiệt tình chào hỏi “anh Thẩm, anh đã tan làm rồi sao.”

“Ừ.” Thẩm Tây Minh gật đầu, sau đó chợt phát hiện phía sau chủ nhiệm Lưu là gương mặt của Tần Qua đang cười nham nhở, kinh ngạc nói “Sao anh lại ở chỗ này?”

“anh sống ở đây sao?” Tần Qua hỏi ngược lại.

“Đúng thì sao?” Thẩm Tây Minh cau mày nói.

“không có gì, nể mặt bà xã tôi, tôi sẽ … bảo vệ … anh … thật tốt.” Tần Qua nói tiếng bảo vệ đầy ẩn ý.

“anh có ý gì?” Thẩm Tây Minh bị Tần Qua nhìn, toàn thân nổi da gà.

“Hai vị biết nhau sao?” Chủ nhiệm Lưu thấy bầu không khí giữa hai người có chút gượng gạo, tò mò hỏi.

Tần Qua cười, lại gần, duỗi một tay ra trước mặt Thẩm Tây Minh “Công ty quản lý bất động sản cho khu chung cư này sau này sẽ do tôi tiếp quản, mong Tổng giám đốc Thẩm chỉ giáo nhiều hơn.”

“Quản lý bất động sản?” Thẩm Tây Minh không thèm để ý đến bàn tay của Tần Qua, ngược lại châm chọc “Sao vậy … Tập đoàn Tần thị nghèo túng đến mức phải để Tần Đại thiếu gia tự mình quản lý bất động sản hay sao?”

“Dĩ nhiên không phải.” Tần Qua ung dung thu tay lại, phủi phủi túi áo, đắc ý nói “Chủ yếu là bà xã nhà tôi hi vọng tôi chuyên tâm làm việc. anh cũng biết rồi đó, bà xã tôi đã nói ra thì sao mà tôi có thể đành lòng từ chối chứ.”

anh từ chối hay không từ chối thì liên quan quái gì đến tôi!!! Thẩm Tây Minh bị Tần Đại thiếu cố ý cho ăn thức ăn chó thì rất tức giận, không nói lời nào quay đầu đi thẳng.

Tần Qua đang cười đắc ý thì tiếng điện thoại reo lên.

Tần Qua lấy điện thoại ra xem thì thấy là Đại Hữu gọi, cho là bọn họ có điều muốn hỏi nên bắt máy.

“Đội trưởng, vừa rồi trong khu chung cư vừa có một đôi nam nữ rất khả nghi mới bước ra, hiện đangđến gần vị trí các anh đứng.” Giọng nói của Đại Hữu rất nghiêm túc “Em nghi là bọn bắt cóc.”

“Hình dạng thế nào?” Tần Qua nhíu mày, thái độ cũng nghiêm túc hẳn lên.

“Người nam đội một cái mũ màu đen che khuất mặt, người nữ mặc áo khác ngoài mày vàng nhạt, hai người đi rất sát vào nhau.”

“Tôi biết rồi.” Tần Qua nhìn thấy từ công viên đang bước ra một đôi nam nữ giống như mô tả cuả Đại Hữu. Hai người dựa vào nhau rất gần, như là một đôi tình nhân, người đàn ông ôm eo người phụ nữ bước đi chậm rãi, nếu như không tính đến gương mặt tái nhợt và ánh mắt sợ hãi của người phụ nữ.

Người đàn ông thấy có ba người đàn ông đứng trước khu nhà chung cư thì lập tức cứng người lại, sau đó dùng sức ôm chặt eo người phụ nữ, số ý nói to tiếng “Em yêu, em đi chậm một chút, em đang đigiày cao gót đó.”

Người phụ nữ hoảng hốt gật đầu.

Truyện được đăng tại đây

Người đàn ông vui vẻ vuốt vuốt tóc người phụ nữ, nhìn qua thì đúng là một đôi tình nhân ân ái.

“đi thôi, chúng ta đi xem ở chỗ khác.” Bỗng nhiên Tần Qua nói.

“Vâng, vâng, Đại thiếu, chúng ta đi bên này.” Chủ nhiệm Lưu chỉ tay dẫn đường.

Tần Qua đi về phía trước, ba người ngay cả liếc mắt cũng không nhìn đến đôi nam nữ, người phụ nữ nhìn thấy ba người sắp đi mất, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng còn người đàn ông thì vô cùng mừng rỡ.

Tần Qua bình tĩnh đi lướt qua hai người, ngay khoảng khắc người đàn ông buông lỏng, từ phía sau tấn công, chỉ trong chớp mắt đã làm người đàn ông ngã nhào xuống đất, đồng thời đoạt lấy con dao găm trong tay hắn ta.

“Oa!!!” Người phụ nữ trong nháy mắt ý thức được mình đã thoát hiểm, tinh thần căng thẳng đã bị phá vỡ ngay lập tức, quỳ chân trên mặt đất khóc nức nở.

Vẫn chưa kịp định thần về chuyện đã xảy ra, Giám đốc Cao và chủ nhiệm Lưu ngơ ngác nhìn người đàn ông té ngã trên mặt đất đang không ngừng dãy dụa, rồi nhìn đến Tần Qua đang cầm trong tay con dao găm, một chân thì giẫm lên người đàn ông, bên cạnh là người phụ nữ đang gào khóc kêu cha gọi mẹ.

đã xảy ra chuyện gì vậy?

Lúc này bảo vệ chung cư đã chạy nhanh đến, chạy phía trước là ba người bọn Đại Hữu. Tần Qua thấy bọn họ đến gần thì thả lỏng chân đang giẫm lên người đàn ông. Người đàn ông thấy Tần Qua buông lỏng thì đứng lên định bỏ chạy, khi chạy đến gần Đại Hữu thì bị đánh một cú làm choáng váng đầu óc, cuối cùng bị các bảo vệ khác khống chế.

“Yếu như sên thế này mà bày đặt đi bắt cóc hả?” Đại Hữu khinh thường nói.

“Cuối cùng … cuối cùng đã xảy ra chuyện gì vậy?” Chủ nhiệm Lưu đến bây giờ vẫn còn lơ ngơ.

Đội trưởng Vương, đội trưởng đội bảo vệ giải thích “Chủ nhiệm, tôi vừa đưa ba anh này đến phòng điều khiển xem camera giám sát, sau đó họ phát hiện hai người này có dấu hiệu khả nghi, suy đoán là côNhậm đây là bị ép buộc. Chúng tôi lúc ấy còn không tin, ai ngờ tới … là thật.”

“…” Chủ nhiệm Lưu.

“…” Giám đốc Cao muốn nói mấy người họ nói không có sai, bảo vệ khu chung cư này chẳng có nghiệp vụ gì cả.

Cảnh sát rất nhanh có mặt ở hiện trường đưa nghi phạm đi.

Đại Hữu sờ sờ mái tóc ngắn của mình, cười ngây ngốc “Đội trưởng, vừa rồi có phải là cảnh anh hùng cứu mỹ nhân trong truyền thuyết không?”

“Còn kém xa so với bà xã của anh.” Tần Đại thiếu kiêu ngạo đáp

Tác giả có lời muốn nói

Ngô Đồng: Nghe nói anh là ‘anh hùng cứu mỹ nhân’

Tần Qua: Người phụ nữ đó khóc xấu muốn chết.

Ngô Đồng: anh còn ngó người ta.

Tần Qua: anh sai rồi …