Ông xã là người thực vật » Trang 95

Chương 85:

Edit: susublue

“Anh điên rồi sao?” Nghe Chu Tuyền nói vậy, Lý Mộng chỉ có thể trả lời một câu như vậy. Muốn cô gả cho Chu Tuyền hoặc Chu Lăng sao? Cô không có cách nào chấp nhận nổi, cũng không dám tưởng tượng.

“Không phải tôi điên mà là bây giờ đã đến nước này rồi, cô không muốn trở về Nhà họ Lý, lại không muốn rời khỏi Nhà họ Chu. Ngoại trừ gả cho tôi hoặc anh ta thì cô còn có lựa chọn nào khác không?” Phản ứng của Lý Mộng rất kịch liệt, nhưng Chu Tuyền lại chỉ cười lạnh. Anh cũng không muốn cưới Lý Mộng, nếu không phải tình hình bắt buộc, anh chỉ mong lập tức đuổi Lý Mộng đi.

“Tôi không tin.” Lý Mộng lắc đầu một cái, cầm lấy túi xách đi ra ngoài, “Tôi phải đi tìm Hứa Mạch.”

“Cô không gặp được Hứa Mạch đâu. Cho dù có gặp được thì anh ta cũng sẽ không để ý đến cô. Nếu so sánh với Lâm Du bây giờ thì cô không có chút phần thắng nào.” Lần này, Chu Tuyền không ngăn cản Lý Mộng nữa mà chỉ đứng im tại chỗ hô to.

Lý Mộng không trả lời Chu Tuyền, bịt lỗ tai bước nhanh ra ngoài cửa. Cô sẽ không bị Chu Tuyền kích thích, tuyệt đối sẽ không gả vào Nhà họ Chu.

Nhìn Lý Mộng biến mất ngoài cửa, Chu Tuyền cười lạnh một tiếng, quay đầu lại.

“Tuyền, mẹ cẩn thận suy nghĩ thì vẫn cảm thấy, Lý Mộng không thích hợp để cưới vào cửa.” Chung sống một thời gian dài như vậy, mỗi một Lý Mộng hành động của Lý Mộng đều bị mẹ Chu Tuyền nhìn thấy. Sau nhiều lần do dự thì bà vẫn nhịn đau lòng muốn buông bỏ người con dâu này. Con trai của bà đáng giá có được một người phụ nữ khác tốt hơn, sau này nhất định sẽ gặp được một duyên phận tốt.

“Mẹ, con biết nên làm thế nào. Không sao đâu, mẹ không cần phải để ý.” Về chuyện cưới Lý Mộng, dù Chu Tuyền có muốn hay không thì giờ phút này cũng không có lựa chọn khác.

” Được, được rồi. Mẹ biết con có chủ ý, mẹ không ngăn cản con nữa.” Hoảng sợ vội vàng gật đầu, mẹ Chu Tuyền không nói thêm nữa, e sợ sẽ chọc Chu Tuyền không vui.

Nhìn mẹ như vậy, Chu Tuyền bất đắc dĩ lắc đầu một cái, xoay người bỏ đi. Anh không muốn ghét mẹ ruột mình, nhưng từ nhỏ đến lớn anh đều không thể tôn trọng bà. Anh sẽ thương tiếc vì những bất hạnh của bà, cũng thấy bi ai vì sự lựa chọn của bà, mà nhiều hơn chính là sự bất lực khó nói.

Đọc FULL truyện tại đây

Lúc Lý Mộng đến Hứa thị, Hứa Mạch đang ở phòng làm việc. Nhưng giống như Chu Tuyền nói, Lý Mộng không gặp được Hứa Mạch.

Hôm qua mới thấy Đại thiếu gia và Đại Thiếu phu nhân ân ái, giờ phút này gặp lại tiểu tam không sợ chết như Lý Mộng, đừng nói là Hứa Mạch, ngay cả nhân viên Hứa thị cũng đều cảm thấy chán ghét.

Bị bảo vệ cản ở ngoài cửa, sắc mặt Lý Mộng cũng rất khó coi: “Rốt cuộc các người có được cấp trên truyền lệnh không? Tôi là Đại tiểu thư của Lý thị, đến tìm Hứa Mạch!”

“Xin lỗi, Lý tiểu thư. Đại thiếu gia chúng tôi bận rộn nhiều việc, không rảnh.” Bảo vệ thật sự có trách nhiệm, xụ mặt vô tình nói.

“Nói bậy nói bạ. Anh ta bận rộn nhiều việc sao? Nếu anh ta thật sự bận rộn nhiều việc thì sao Lâm Du biết mà chạy tới Hứa thị được? Các người thật sự cho rằng tôi không có mắt, không thấy được bài báo sao? Tối hôm qua Hứa Mạch còn ôm Lâm Du đi từ cao ốc Hứa thị ra, tất cả đều bị chụp lại!” Lý Mộng thở hổn hển hét lên.

“Thế thì sao?” Từ phía sau Lý Mộng bỗng nhiên vang lên một câu hỏi, Lý Mộng nghiêng đầu qua thì nhìn thấy Hứa Hoán mà cô không thích.

“Tại sao anh lại ở đây?” Thấy Hứa Hoán, sắc mặt Lý Mộng chẳng những không tốt hơn mà ngược lại càng trở nên khó coi. Giống với Tần Nam, Hứa Hoán cũng là một trong những người Lý Mộng ghét nhất.

“Ha ha…! Hỏi câu này thật buồn cười. Sau lưng cô là tòa cao ốc của Hứa thị, tại sao tôi không thể tới công ty mình? Ngược lại là cô, chắc không phải đi nhầm chỗ chứ? Tôi còn tưởng rằng bây giờ cô nên đứng ở cửa Chu thị chứ?” Lý Mộng không thích Hứa Hoán, Hứa Hoán cũng rất ghét Lý Mộng. Trước kia hắn đã chuẩn bị đuổi Lý Mộng ra khỏi thành phố D. Nhưng vì Lý Mộng trốn vào Nhà họ Chu, còn dự định gả cho Chu Tuyền nên mới may mắn tránh được một kiếp.

“Vậy thì thế nào? Tôi muốn đi đâu thì đi, anh quản được sao? Hứa Hoán, tôi không muốn nói nhảm với anh, anh nhanh dẫn tôi đi gặp Hứa Mạch.” Giọng nói của Lý Mộng đầy nổi nóng, càng như đang ra lệnh.

“Dựa vào cái gì mà muốn tôi dẫn cô đi gặp anh họ? Cô là chị dâu của tôi sao? Không phải. Nếu đã không phải thì tại sao tôi phải nghe lời cô? À, không đúng, nếu như cô là chị dâu tôi thì vốn không cần phải xin phép cô cũng có thể tự do ra vào Hứa thị rồi. Không biết cô có nghe nói hay không, ngày hôm qua chị dâu tôi vào Hứa thị đã được nhân viên nhiệt tình xếp hàng hoan nghênh, mỗi người còn xin một chữ ký nữa, đơn giản là cô ấy hoa gặp hoa nở, được người người sùng bái.” Hứa Hoán không chút khách sáo châm chọc Lý Mộng, nói xong còn không quên châm chọc tiếp, “Nhưng mà không biết tới bao giờ cô mới được hưởng sự đãi ngộ này, có lẽ là cả đời này cũng không thể!”

“Anh…” Bị Hứa Hoán chọ tức đến xanh cả mặt, Lý Mộng nâng tay lên muốn cho Hứa Hoán một cái tát. Thật quá đáng, dám sỉ nhục cô!

Hứa Hoán sẽ không ngoan ngoãn đứng im chịu đánh. Anh cầm cánh tay Lý Mộng dùng lực hất một cái, hoàn toàn không nhìn cô ta thiếu chút nữa bị anh đẩy ngã, Hứa Hoán lại giễu cợt: ” Thật là khó hiểu.”

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Hứa Hoán, anh đứng lại đó cho tôi! Đứng lại!” Trơ mắt nhìn Hứa Hoán bước vào Hứa thị, Lý Mộng muốn đuổi theo nhưng lại bị ngăn lại. Dậm chân tại chỗ thật lâu nhưng cũng không thấy Hứa Hoán dừng bước nhìn sang.

“Lý tiểu thư, nơi này là chỗ làm việc, xin đừng lớn tiếng ồn ào.” Giọng Lý Mộng rất chói tai, bảo vệ nghe thấy cũng đau màng nhĩ.

“Mấy người nghĩ là không cho tôi nói chuyện thì tôi sẽ im lặng sao? Hứa thị mấy người đúng là khinh người quá đáng, tôi muốn kêu thì sao?” Lý Mộng tức giận lại càng hắng giọng lên kêu “A ” mấy tiếng, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt xung quanh đang nhìn mình.

“Vậy thì xin lỗi.” Đội trưởng bảo vệ còn chưa nói xong thì hai vị đồng nghiệp bên cạnh đã đi tới, trực tiếp nắm lấy cánh tay Lý Mộng, kéo cô ra lề đường. Còn có lòng tốt bắt một chiếc taxi, cưỡng ép nhét Lý Mộng vào trong xe. Sau khi nói với tài xế địa chỉ cao ốc Chu thị thì đóng cửa lại nhìn Lý Mộng bị xe taxi chở đi.

“Làm tốt lắm.” Hứa Hoán gật đầu một cái, tán dương nhìn đội trưởng đội bảo vệ, “Cố gắng phát huy sẽ tăng lương cho cậu.”

“Cám ơn Nhị thiếu gia.” Đội trưởng đội an ninh phụng mệnh hành sự vui vẻ nở nụ cười.

Lên tầng cao nhất, Hứa Hoán không trở về phòng làm việc của mình mà quẹo vào văn phòng Hứa Mạch.

“Anh họ, anh còn có thể bình tĩnh thế sao. Dưới lầu đã loạn thành như vậy rồi mà anh còn không ra mặt giải quyết sao?” Thấy Hứa Mạch vùi đầu vào công việc, Hứa Hoán bĩu môi.

“Có công phu khua môi múa mép thì mang đống văn kiện này về xử lý đi.” Bởi vì không muốn

loading