Ông xã là người thực vật - Trang 78

Chương 69

Editor: Phan Dĩnh Lâm

Y như Hứa Mạch dự đoán, Lâm Du không thích đến khu vui chơi, cô thà chọn đến vườn bách thú còn hơn. Nhưng đột nhiên tại sao Hứa Mạch lại nhắc đến chuyện này nhỉ?

“Đến xem hai con gấu mèo này nè!” Quơ quơ điện thoại di động, Hứa Mạch nói đến tin tức mà hắn sáng nay hắn đã thấy.

Hai chú gấu mèo trong hình quả thật rất đáng yêu, hơn nữa còn rất nhỏ. Cầm lấy điện thoại của Hứa Mạch, cô chăm chú nhìn “hai bé cưng” sau đó gật đầu đồng ý: “Được.”

Cứ như thế, điểm đến của hành trình ngày hôm này của cô thay đổi: từ công ty chuyển thành vườn bách thú.

Lần gần đây nhất mà Lâm Du đến vườn bách thú đã là thời gian rất xa xôi rồi. Vào thời điểm cả hai đang sóng vai nhau dạo vườn bách thú, cô có cảm giác rằng mình đã thật sự sống lại.

Phát hiện Lâm Du thất thần, Hứa Mạch nắm lấy tay cô một cách tự nhiên, dẫn cô đến nhà của mấy bé gấu mèo.

Cô không gạt tay Hứa Mạch ra. Cả hai vừa đi vừa nhìn, chậm rãi đi vào sâu bên trong. Chẳng qua là cô chưa kịp thấy gấu mèo thì đã bị một kẻ không thức thời cản trở.

“Hứa Mạch!” Đột nhiên hai vợ chồng họ nghe được có người gọi Hứa Mạch, giọng gọi mang theo kinh ngạc và vui mừng.

Hứa Mạch dừng bước, xoay người lại thì đã thấy người đã lâu hắn không gặp – Lý Mộng.

“Hứa Mạch, thật sự là anh! Sao anh lại đến đây? Thật trùng hợp!” Tuy là chỉ gặp Hứa Mạch một cách ngoài y muốn nhưng Lý Mộng vẫn mừng rỡ không thôi.

So với Lý Mộng đang kích động thì phản ứng của Hứa Mạch lạnh nhạt hơn nhiều. Nụ cười trên mặt biến mất, hắn lịch sự và xa cách gật đầu chào ả sau đó chuẩn bị dắt Lâm Du rời đi.

“Cô là Lâm Du đúng không? Rất hân hạnh được biết cô. Tôi là Lý Mộng, bạn của Hứa Mạch.” Lý Mộng không cản Hứa Mạch nhưng lại chắn trước mặt Lâm Du.

Nhìn cánh tay đang chìa ra, Lâm Du bình tĩnh nhìn về Hứa Mạch. Không phải cô không hiểu lễ nghi mà là tay của cô đang bị Hứa Mạch nắm, hắn cũng không chịu buông ra. Bàn tay khác cô đang cầm túi xách, với cả cũng không thuận tay.

Lý Mộng nụ cười vui vẻ đổi lại cánh tay khác, dường như ả quyết định nếu không bắt tay được thì sẽ không bỏ qua.

Lâm Du cũng không phải là hay thân thiện với người khác Ngược lại, cô thường dựa vào ấn tượng ban đầu mà quyết định có giữ khoảng cách với họ hay không. Lý Mộng tước mắt chính là người mà cô không muốn tiếp xúc nhiều, bởi lẽ cô cảm nhận được ác ý của ả.

Mặc dù Lý Mộng cười rất tươi, nhưng khi phối hợp với hành động này thì nó vô cùng giả dối. Lâm Du không tin Lý Mộng không hiểu ý tứ của Hứa Mạch nhưng ả cứ giả vờ không nhìn thấy, cố ý muốn bắt tay chào hỏi cô, rõ ràng là cố ý làm khó. Hay nói đúng hơn là ả đang cố tình khiêu khích.

Tuy Lý Mộng mang đôi giày cao gót mười phân nhưng vẫn thấp hơn Lâm Du chỉ mang giày đế bằng vài xenti mét. Ả cô ý tạo vẻ mặt thành khẩn, ngược lại đặt Lâm Du vào hoàn cảnh vô lễ, nhỏ mọn.

Nhưng khí chất và khí thế của Lý Mộng lại không bằng Lâm Du. Thêm vào nữa, từ lúc đầu đến giờ Lâm Du không nói nói một chữ, cô tinh tế tôn lên khí thế lạnh lẽo cô quạnh đến cảnh giới tối cao của mình.

Duy trì một tư thế bất động, nụ cười trên mặt Lý Mộng dần biến mất, trong mắt ả lộ vẻ không vui: “Cô Lâm là đang xem thường tôi sao?”

“Em ấy không biết cô.” Rốt cuộc mở miệng Hứa Mạch nhưng để bảo vệ Lâm Du. Sau đó, hắn cũng không để ý sắc mặt ả khó coi cỡ nào, dắt Lâm Du rời khỏi.

Lâm Du chưa từng thấy qua Hứa Mạch như vậy! Trong quá khứ, bất cứ lúc nào, bất kể là thích hay không thích, hắn vẫn có thể “vững như bàn thạch”, nắm hết mọi thứ trong tay, không gấp gáp, càng không vội vàng rời đi như thế này.

Lâm Du nói không sai, quả thật Hứa Mạch rất vội vàng! Cảm giác lực đạo kéo tay mạnh hơn, Lâm Du rất muốn tránh thoát. Nhưng vì sau lưng vẫn còn ánh mắt dõi theo như cũ, cuối cùng cô cũng không làm gì nữa, phối hợp cùng Hứa Mạch bước nhanh hơn.

Hứa Mạch không phải là người có nhiều bí mật. Nhưng trước khi quen biết Lâm Du, hắn từng có một ít người yêu “tin đồn”. Mà Lý Mộng chính là một trong những “chủ mưu tin đồn” mà hắn không muốn để ý tới nhất.

Giữa hắn và Lý Mộng là trong sạch, hắn có thể bảo đảm với Lâm Du rằng cô tuyệt đối là người con gái đầu tiên hắn yêu, và cũng là người con gái duy nhất.

Sở dĩ hắn muốn lãng tránh ả càng xa càng tốt bởi vì ả không phải dạng vừa, mức độ vô sỉ và dính người của ả đã đạt đến cảnh giới người thường không thể đạt được. Đừng thấy Lý Mộng cười hề hề vui vẻ không có chuyện gì, nhưng trên thực tế, bản chất của ả so với Lâm Nhất Thiến giống nhau như đúc. Giống ở cái tính ngang ngược, tự do phóng khoáng và cả suy nghĩ hảo huyền.

Tuy nhiên, so với Lâm Nhất Thiến thì ả thông minh hơn. Ít nhất ả cũng không học Lâm Nhất Thiến bỏ thuốc Hứa Mạch. Ngược lại, cho tới bây giờ ả toàn dùng phương pháp gián tiếp, chỉ tập trung hạ thủ người nhà của hắn thôi.

Có thể nói Hứa Mạch ghét cay ghét đắng cô gái mang tên Lý Mộng kia. Bởi vì hễ nơi nào có sự hiện diện của ả thì ả luôn có vô số phương pháp khiến tất cả mọi người nhận định rằng ả và Hứa Mạch là một cặp.

Lúc mới bắt đầu hắn còn nghiêm nghị phản bác, về sau thì hắn làm ngơ. Không phải là vì hắn không có biện pháp ứng phó, mà là mỗi lần hắn tung chiêu đều bị Lý Mộng tùy tiện hóa giải.

Phương pháp ả am hiểu nhất chính là dùng gương mặt vui vẻ lừa dối người xung quanh mình. Mà những người bị ả lừa dối hầu như là ai cũng cam tâm tình nguyện tin tưởng. Chỉ cần ả trưng bộ mặt ủy khuất, hoặc là một câu giải thích bình tĩnh ví dụ như “chúng tôi gây gổ” các loại thì tất cả mọi người sẽ nghiêng về ả ngay lập tức, nhanh chóng quên đi chuyện Hứa Mạch đã giải thích trước đó.

Nhà họ Lý cũng là một gia tộc lớn nhưng gia sản không đặt ở thành phố D. Lý Mộng là con cháu bên ngoại của nhà họ Tần, vì theo đuổi Hứa Mạch nên thường xuyên đến ở nhờ chỗ Tần gia cho đến khi Hứa Mạch xảy ra tai nạn xe cộ, trở thành người thực vật.

Nói đến đây thì Lý Mộng và Lâm Nhất Thiến lại có them một điểm tương đồng nữa. Trước khi Hứa Mạch chưa bị tai nạn xe cộ, cả hai đều như si như cuồng hắn, chỉ hận không thể gả cho hắn ngay lập tức. Nhưng đến lúc Hứa Mạch trở thành người thực vật, hai người đều không hẹn mà cùng lựa chọn buông tay. Lâm Nhất Thiến thì đẩy Lâm Du ra làm bia đỡ đạn, còn Lý Mộng thì dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi thành phố D.

Lý Mộng rời đi, Hứa Mạch chưa từng chú ý tới. Trong khoảng thời gian đó, trong phòng bệnh của hắn quanh đi quẩn lại rất nhiều người, nhưng may mắn nhất là không thấy Lý Mộng. Điều mà hắn lo lắng qua nhất là Lý Mộng sẽ nhân cơ hội này mà đi thuyết phục ông nội đồng ý để cho ả trở thành vợ của hắn.

Nhưng sự thật đã chứng minh, Hứa Mạch suy nghĩ nhiều rồi. Tuy Lý Mộng thích hắn nhưng còn chưa đến mức độ không oán không hối. Cho nên ả mới có thể không chút do dự lựa chọn từ bỏ.

Sau khi tỉnh lại, Hứa Mạch dồn hết tất cả tâm tư đặt trên người Lâm Du, căn bản hắn không nhớ tới chuyện còn tồn tại một người tên Lý Mộng. Mà nay ngoài ý muốn gặp nhau thế này, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ: Ả ta lại sắp gây rối rồi!

Tuy Hứa Mạch không e ngại Lý Mộng nhưng hắn sẽ lo lắng Lý Mộng sẽ nói bậy nói bạ với Lâm Du. Địa vị của hắn trong lòng cô vẫn chưa cao, nếu giờ này còn bị Lý Mộng phá rối, chỉ sợ bao nhiêu công sức của hắn sẽ đổ sông đổ bể. Từ đầu đến cuối hắn chỉ để tâm cảm nhận của Lâm Du thôi!

Bỗng một luồng suy nghĩ xẹt qua thật nhanh trong đầu hắn, đến khi cách xa tầm mắt của người phía sau lưng rồi, Hứa Mạch mới thả bước chân chậm lại, kể lại thật chi tiết về cô gái tên Lý Mộng kia.

Lâm Du cho là Hứa Mạch sẽ không nói về ả ta cho cô nghe. Với biểu hiện mới vừa rồi của Hứa Mạch, cô đã nghĩ rằng Lý Mộng chính là bạn gái trước đây của hắn. Nhưng điều làm cô bất ngờ là, thì ra chẳng những cô ta không phải là bạn gái của Hứa Mạch mà còn là người bị hắn cực kì chán ghét.

“Nói vậy Lý Mộng là em họ của Tần Nam sao?” Nhà họ Tần không phải là nhà của Tần Nam sao?

“Không phải. Là em họ của anh họ của Tần Nam. Tần Nam cũng như anh vậy, không có bất cứ quan hệ nào với cô ta.” Vì quá chán ghét ả ta nên hắn còn bổ sung thêm một câu: “Nếu thật sự Tần Nam là anh họ của Lý Mộng thì anh đã liệt chú ấy vào danh sách cự tuyệt lui tới rồi.”

Tình cảm anh em của Hứa Mạch cùng Tần Nam là cô chính mắt thấy, không thua kém với Hứa Hoán. Nếu Hứa Mạch đưa ra giả thuyết muốn liệt Tần Nam vào danh sách đen, như vậy đã có thể chứng minh, Hứa Mạch là cực kì cực kì ghét Lý Mộng.

“Ừm, tôi biết rồi.” Nếu thái độ của Hứa Mạch đã rõ ràng như vậy, Lâm Du liền không nghĩ nhiều nữa. Cô tin tưởng Hứa Mạch!

Về nguyên nhân làm Hứa Mạch tránh Lý Mộng, sau khi nghe Hứa Mạch kể về ả ta trước đây kết hợp với hành động vừa rồi, trong mắt cô lóe lên một vệt sáng lạnh lẽo. Tốt nhất ả ta phải biết thức thời, đừng tới gây sự với Hứa Mạch nữa. Nếu không thì đừng trách cô!

Đọc FULL truyện tại đây

Đáng tiếc là Lý Mộng không hiểu gì về Lâm Du cả. Mười phút sau,