Ông xã là người thực vật - Trang 66

Chương 57

Editor: Phan Dĩnh Lâm

“Anh không sao chứ?” Lâm Du không thèm quan tâm Lâm Nhất Thiến có âm mưu gì, cô chỉ lo lắng sự an toàn của Hứa Mạch thôi.

“Không việc gì.” Mượn sức đỡ của Lâm Du để đứng vững, Hứa Mạch cười: “Bất quá chúng ta phải đến bệnh viện một chuyến mới được.”

Xác định Hứa Mạch không việc gì, Lâm Du mới đem tâm tư nghĩ về Lâm Nhất Thiến. Cô còn cố ý đến hiện trường nhìn cái hố mà Lâm Nhất Thiến núp trước đó. Lâm Nhất Thiến thích sạch sẽ như vậy lại chịu núp trong đấy, đúng là tốn không ý công phu!

Hai vợ chồng Hứa Mạch đến bệnh viện ngay sau đó. Thấy họ đến, Tôn Uyển Đình vọt ra ngay, kêu khóc thảm thiết muốn Hứa Mạch chịu trách nhiệm.

Chịu trách nhiệm? Hứa Mạch cùng Lâm Du nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy buồn cười. Kết quả vụ tai nạn còn chưa điều tra xong, nguyên cớ gì mà bà ta bắt Hứa Mạch chịu trách nhiệm?

“Bây giờ Nhất Thiến đang nằm ở trên giường hôn mê bất tỉnh, chẳng lẽ các người nhẫn tâm như vậy, không cảm thấy tội lỗi sao?” Tôn Uyển Đình nhìn thấy rõ ràng Hứa Mạch và Lâm Du đang xem thường mình, bà lớn giọng trách cứ.

“Sợ rằng những lời này phải hỏi bà mới phải! Vì sao lại đúng ngay thời điểm đó, đúng vào đoạn đường đó mà lao vào xe của tôi? Nếu như các người cảm thấy Hứa Mạch tôi đây là kẻ ngốc dễ bị lợi dụng, vậy thì thật xin lỗi, tôi phải khiến các người thất vọng rồi. Đúng người đúng việc, cái nào tôi cần phải gánh trách nhiệm tôi sẽ không chối bỏ. Và ngược lại, chuyện không do tôi làm thì đừng mong cưỡng ép được tôi phụ trách.” Vừa nãy hai vợ chồng bọn họ đã đến phòng riêng của bác sĩ điều trị. Bọn họ không thể tin lời Tôn Uyển Đình được, thương thế của Lâm Nhất Thiến nặng nhẹ thế nào chỉ có bác sĩ biết rõ nhất.

Ngoài dự đón của Hứa Mạch và Lâm Du, thương thế của Lâm Nhất Thiến rất nặng. Nhưng chưa đợi hai người họ làm gì thì bên cục cảnh sát đã đưa kết quả đến. Theo dõi đoạn video được camera ghi lại, Lâm Nhất Thiến đã mai phục ở đó từ trước, chờ xe Hứa Mạch tới là lao ra ngay.

Vậy chuyện này không có liên quan gì đến Hứa Mạch cả. Video ghi lại rất rõ, ngay cả biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Nhất Thiến trước khi xông ra cũng rất sắc nét. Tôn Uyển Đình bị đoạn video cảnh sát bất ngờ đưa tới dọa sợ.

Vốn Tôn Uyển Đình còn tưởng rằng lần này mọi chuyện sẽ thuận theo kế hoạch. Vì để có thể đến gần Hứa Mạch, bà và Lâm Nhất Thiến đã loại rất nhiều phương án bất khả thi trước đó, vất vả lắm mới tìm được đoạn đường không có camera. Thế đoạn phim này từ đâu ra?

Lúc Lâm Hồng Tín chạy tới trời đã chạng vạng tối. Thấy người vợ luôn làm chuyện ngu xuẩn của mình, lại nghiêng đầu nhìn Lâm Nhất Thiến đang nằm trên giường, mặt mày ông đen thui như nhọ nồi. Hai mẹ con nhà này điên hết rồi!

“Tôn Uyển Đình! Xem cho kĩ bà đã làm ra chuyện tốt gì? Bà thích tính toán người khác đúng không? Bà “lắm mưu nhiều kế” lắm phải không? Vậy bà tự chơi chơi một mình đi, tôi không rãnh để phụng bồi!” Nói xong, Lâm Hồng Tín định mở cửa bước ra.

“Lâm Hồng Tín! Ông đứng lại đó cho tôi!” Hai tay Tôn Uyển Đình liều mạng giữ Lâm Hồng Tín lại, bà vừa vội vừa giận: “Ông cho rằng tôi chỉ suy nghĩ cho chính mình thôi sao? Tôi là vì chúng ta, là vì Nhất Thiến mà suy tính! Nếu như không nắm chặt cơ hội lần này, nhà của chúng ta sẽ mất hết hi vọng…”

“Hi vọng gì? Tốt lắm, bây giờ bà nói cho tôi nghe một chút, cái cơ hội mà bà nói là cái này đó hả? Hi vọng ở nơi nào? Hứa Mạch ở nơi nào?” Lâm Hồng Tín sắp bị Tôn Uyển Đình làm cho phát điên. Đừng xem ngoài mặt Hứa Mạch chẳng hề làm gì, nếu không có hắn ta, Lâm Du có thể lên ngồi ghế tổng giám đốc của Bác Dương sao?

“Hứa Mạch chỉ là về nhà một chuyến trước, ngày mai sẽ còn tới thăm Nhất Thiến.” Tôn Uyển Đình cứng cổ, kiên trì đến cùng nói.

“Lời nói dối ngay cả đứa trẻ lên ba cũng không tin, bà không thấy xấu hổ khi nói sao?” Nghe Tôn Uyển Đình khó khăn giải thích xong, Lâm Hồng Tín hất tay bà ra: “Được rồi, tùy bà thích làm sao thì làm! Tôi sẽ ủy quyền luật sư đến đưa đơn ly hôn. Bà nhớ kí là được!”

“Tôi không ly hôn!” Tôn Uyển Đình gia tăng lực đạo nắm lấy Lâm Hồng Tín, móng tay bà cào mấy đường thật dài trên tay ông: “Có chết tôi cũng không ly hôn!”

“Chuyện này không do bà quyết định. Náo đến bước này rồi, hôn nhân này của chúng ta tồn tại còn có ý nghĩa gì sao? Nhìn cho kĩ xem! Nhờ bà mà tôi phải vào đồn công an ngây ngốc nửa tháng, nhờ bà mà Nhất Thiến nằm trên kia. Chưa hại chết hai ba con tôi bà chưa hài lòng phải không?” Ông đã hoàn toàn thất vọng, vậy nên ông mới cố ý muốn ly hôn với Tôn Uyển Đình.

“Tôi không cố ý, thật không phải cố ý!” Tôn Uyển Đình liên tục lắc đầu, vừa khóc vừa nói. Bà không nghĩ tới sẽ có camera theo dõi, không nghĩ tới Hứa Mạch sẽ không để ý chuyện này. Bà cho là ít nhất lần này có thể nắm được nhược điểm của Hứa Mạch, tiếp theo có thể ép hắn ta gánh vác trách nhiệm.

Tôn Uyển Đình có lòng giải bày, nhưng Lâm Hồng Tín lại không có đủ kiên nhẫn để nghe tiếp. Không tranh chấp với bà nữa, ông dùng sức đẩy bà ra, xoay người rời đi.

Lúc Lâm Nhất Thiến tỉnh lại, chẳng những cô không thấy người mà cô mong gặp nhất bên giường mà còn phải nghe Tôn Uyển Đình khóc lóc kể lể.

Tôn Uyển Đình nói, bà không muốn ly hôn, không muốn rời khỏi cái nhà này. Tôn Uyển Đình còn nói, kế hoạch lần này không thành công chỉ là ngoài ý muốn, lần sau bà nhất định sẽ nghĩ ra kế sách tốt hơn để trợ giúp Lâm Nhất Thiến.

Chân bị gảy xương ngồi trên giường bệnh, Lâm Nhất Thiến càng nghe càng nổi nóng, sắc mặt âm trầm: “Vậy lần bị thương này là uổng công vô ích sao?”

“Nhất Thiến, con đừng vội sinh khí, mọi chuyện không phải như con nghĩ. Có mẹ ở đây, mẹ sẽ bày kế giúp con. Thật mà! Con hãy tin mẹ…” Mắt thấy tâm tình Lâm Nhất Thiến kích động bắt đầu đập đồ, Tôn Uyển Đình vội vàng an ủi săn sóc.

“Không cần! Tôi không nên tin bà! T