Ông xã là người thực vật » Trang 110

Chương 100:

Edit: susublue

“Không sao chứ?” Ngay trước mặt đám tân khách, Cố Nhiên nắm chặt tay Triệu Tuyết Nhi, quan tâm hỏi.

“Không sao.” Sắc mặt Triệu Tuyết Nhi có chút trắng bệch, nhưng vẫn lắc đầu một cái. Tất cả mọi chuyện của cô Cố Nhiên đều biết. Ban đầu cô bị đuổi ra khỏi Nhà họ Triệu cũng là Cố Nhiên ra mặt giùm. Cho nên dù có gặp phải tình huống khó chịu đó thì cô cũng không sợ bị Cố Nhiên coi thường. Nàng chẳng qua là… Chẳng qua là không muốn để cho những người đó chọn vào hôm nay xuất hiện ở trước mặt nàng thôi.

“Không nên suy nghĩ quá nhiều, có anh ở đây.” Quả thật Cố Nhiên đã biết tất cả mọi chuyện của Triệu Tuyết Nhi. Anh thấp giọng, không yên lòng dặn dò.

” Ừ, em biết rồi.” Triệu Tuyết Nhi cười với Cố Nhiên một tiếng, sắc mặt cũng hơi tốt lên.

Trên thực tế không đơn thuần là Cố Nhiên biết được thân thế của Triệu Tuyết Nhi và sự bất hòa giữa cô với hai nhà Triệu Ngô, trong lòng cũng biết rõ trưởng bối giữa hai gia đình. So với Nhà họ Triệu và Nhà họ Ngô thì người anh chọn trúng chỉ có một mình Triệu Tuyết Nhi. Vì vậy cho nên bọn họ không hề dự tính sẽ liên lạc hay là kéo gần quan hệ với bất cứ ai trong Nhà họ Triệu và Nhà họ Ngô.

“Sao em lại cảm thấy đám người này sẽ không chịu từ bỏ ý định vậy?” Hội trường hôn lễ mà lại gặp phải chuyện này, có rất ít người cảm thấy bình thường. Diệp Di Nhiên cũng như vậy, cho dù Triệu Tuyết Nhi và Cố Nhiên bị Lâm Du đẩy ra nhưng cô vẫn chú ý đến người Nhà họ Triệu và người Nhà họ Ngô.

” Nhà họ Ngô. còn đỡ hơn. Dù sao cũng không phải con ruột, lâu như vậy không gặp mặt thì quan hệ sẽ dần phai nhạt. Nhưng Nhà họ Triệu thì lại có chút khó giải quyết.” Nhớ tới chuyện tình thắm thiết lúc trước của Triệu Linh Lộ đối với Cố Nhiên, Hứa Hoán đến gần Lâm Du, “Chị dâu, chị cảm thấy Nhà họ Triệu có dùng một cách khác không? Chúng ta có nên đề phòng một chút không?”

“Triệu Linh Lộ đã bị bắt, Nhà họ Triệu không có lá bài phòng hờ. Nếu như bọn họ đủ thông minh thì sẽ biết nên làm thế nào mới có lợi với bọn họ nhất.” Chỉ nhìn thái độ của ba Triệu lúc nãy thì Lâm Du có thể kết luận bọn họ tới đây không phải để gây chuyện mà là muốn với kết thân với Triệu Tuyết Nhi.

Dĩ nhiên nói là kết thân với Triệu Tuyết Nhi cũng không đúng. Thứ người Nhà họ Triệu nhìn trúng là núi dựa cho gia đình, muốn mượn cơ hội này để hưởng thơm lây. Nhưng mà Lâm Du không nghĩ rằng Triệu Tuyết Nhi sẽ cam tâm tình nguyện đối xử tốt với đám người Nhà họ Triệu.

Có một số việc người bên cạnh không thể nào cảm nhận được. Nhưng Lâm Du đã từng chính mắt thấy Triệu Tuyết Nhi bị stress quá mức mà bị đưa vào bệnh viện tâm thần nên cô hoàn toàn có thể kết luận Triệu Tuyết Nhi không phải là bánh bao mềm mại ( ý là bánh bèo vô dụng đó ạ) như vẻ bề ngoài.

Nếu quả thật là bánh bao mềm mại thì chắc chắn sẽ luôn cam nguyện chịu bị đàn áp, hay là bị éc hiếp chứ sẽ không sinh lòng oán hận vì bị đãi ngộ bất công, rồi cuối cùng kiềm nén tới mức bị bệnh. Thật ra Triệu Tuyết Nhi là người ngoài mềm trong cứng, cô vẫn luôn có chủ kiến của mình, chẳng qua là không có cơ hội phản kháng nên mới để bị quản chế khắp nơi mà không thể thoát được.

“Cũng đúng.” Hứa Hoán suy nghĩ rồi gật đầu một cái, “Nhưng nghĩ lại thì người Nhà họ Triệu và người Nhà họ Ngô vào bằng cách nào? Một đám đông như vậy, không có thiệp mời mà cũng được vào sao?”

Đọc FULL truyện tại đây

“Đương nhiên là có trợ thủ.” Hàm ý nhìn về một hướng khác, Tần Nam chen miệng nói. Hắn vừa mới quan sát kỹ nên tự tin trăm phần trăm mình có thể tìm được hung thủ phía sau màn.

“Trách không được. Tôi đã nói rồi mà, đám người này không phải là nhân vật máu mặt gì, ăn mặc cũng không đủ cao quý, sao có thể nhẹ nhàng thoải mái vào đây được. Thì ra là có nội tặc, trong ứng ngoại hợp.” Nhìn theo tầm mắt của Tần Nam, lúc này Hứa Hoán liền thấy được cô Triệu tỏ vẻ không cam lòng.

“Ai vậy?” Diệp Di Nhiên cũng nhìn thấy cô Triệu, nhưng cũng không nhận ra.

“Vị kia là cô ruột của Triệu Tuyết Nhi, thím họ của Cố Nhiên.” Trong đám người, ngoại trừ Lâm Du thì người hiểu rõ thân phận của cô Triệu nhất là Hứa Mạch. Đầu tiên là rót một ly nước cho Lâm Du, Hứa Mạch nói rất thờ ơ, “Chỉ là một nhân vật nhỏ không đáng lo mà thôi.”

“Anh họ, anh chắc chắn bà ta chỉ là nhân vật nhỏ thôi chứ?” Thấy cô Triệu lại có hành động kế tiếp thì Tần Nam không tin tưởng hỏi. Không phải anh hoài nghi ánh mắt Hứa Mạch, chẳng qua là lời của Hứa Mạch không thể nào phủ nhận được những gì anh nhìn thấy lúc này.

“Vị chú họ đó của Cố Nhiên cũng không có địa vị gì trong nhà, cậu cảm thấy thế nào?” Hứa Mạch nhướn mày, vốn không hề để cô Triệu vào mắt, giọng nói cực kỳ chắc chắn. Ngay cả chú hộ Cố cũng không đủ tư cách chất vấn với Triệu Tuyết Nhi thì cô Triệu lấy đâu ra tư cách để khoa tay múa chân với Triệu Tuyết Nhi?

“Đúng là có chuyện như vậy.” Rốt cuộc cũng nhớ ra cô Triệu gả cho vji chú họ kia của Cố Nhiên, Hứa Hoán khẳng định gật đầu, “Cố thị do ba của Cố Nhiên trấn giữ, vị chú họ đó chỉ nắm một ít cổ phần, hơn nữa còn nằm trong tay bác hai của Cố Nhiên.”

Hứa Hoán giải thích như vậy, chẳng những là Tần Nam và Chu Lăng mà ngay cả Diệp Di Nhiên cũng biết là chuyện gì đang xảy ra. Không phải chỉ là một người chú con của ông nội thôi sao, trong tay vừa không có cổ phần của Cố thị, như vậy chẳng khác nào không liên quan đến Cố thị, dĩ nhiên cũng không có quyền lên tiếng.

Như vậy mọi người cũng đều hiểu rõ tại sao cô Triệu lại cố ý muốn mượn việc Triệu Tuyết Nhi giúp Nhà họ Triệu để bấu víu Cố thị mà không phải tự mình ra trận.

Cô Triệu quả thật quá nóng lòng. Bà ta tốn nhiều công sức để đưa người Nhà họ Triệu và người Nhà họ Ngô vào đây, vì chuyện này mà lừa gạt cả chú họ Cố. Vốn cho là chỉ cần đám người này xuất hiện thì liền có thể dao động được Triệu Tuyết Nhi, chuyện kế tiếp sẽ thuận lợi hơn nhiều. Chờ đến khi Triệu Tuyết Nhi trở về Nhà họ Triệu hoặc Nhà họ Ngô thì người trung gian giúp đỡ như bà nhất định được không ít lợi ích.

Vì sợ kế hoạch thất bại nên lúc này cô Triệu mới làm to chuyện, mời cả người Nhà họ Ngô tới đây, để làm tốt mọi việc còn chuẩn bị sẵn sàng sẽ có một nhà giành thắng lợi cuối cùng. Nhưng bà ta lại không ngờ Triệu Tuyết Nhi không thân thiết với Nhà họ Triệu mà ngay cả Nhà họ Ngô cũng không thèm để ý luôn ư? Suy nghĩ kỹ một chút thì con nhóc Triệu Tuyết Nhi này thật là lòng dạ ác độc, quá tuyệt tình rồi!

Tuyệt tình sao? Vậy sao không nói xem Triệu Tuyết Nhi có cảm giác gì, cho dù Lâm Du là người ngoài cuộc thì cũng khịt mũi coi thường, chẳng thèm ngó tới. Các cô đều đã từng bị tổn thương, thậm chí bị vứt bỏ, làm sao có thể không cảm nhậnc được sự đau khổ và khó chịu đó chứ? Cũng bởi vì quá đau nên mới dứt khoát quyết định cắt đứt mọi thứ tình cảm hành hạ mình.

Cô Triệu tỏ vẻ bình tĩnh như chưa từng lúng túng vì đang lo cho ba Triệu đi làm quen trưởng bối trong gia đình, Lâm Du bĩu môi một cái, không nói một chữ. Dù là trưởng bối Nhà họ Cố thấy thế nào thì điểm mấu chốt vẫn là ở Triệu Tuyết Nhi. Nếu ngay cả Triệu Tuyết Nhi cũng không muốn làm chỗ dựa cho Nhà họ Triệu thì Nhà họ Cố cũng sẽ không nhàn rỗi buồn chán đi giúp bọn họ. Đây cũng không phải đang làm từ thiện, giúp đỡ liệu có thể lấy được tiếng thơm không?

“Nhắc tới em còn thấy bội phục cô gái Tuyết Nhi này.” Sau khi tra rõ những việc Triệu Tuyết Nhi phải trải qua, cảm tình của Diệp Di Nhiên đối với Triệu Tuyết Nhi lại tăng lên trong nháy mắt.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

“Tạm được! Chủ yếu là cô ấy may mắn gặp phải chị dâu.” Hứa Hoán cũng không phải đang cố sức tâng bốc, anh thật sự cho là như vậy. Nếu không phải ban đầu Lâm Du giúp Triệu Tuyết Nhi đến ghi danh ở cuộc thi đấu D chọn tài nghệ, đạt được giải nhất thì sao Triệu Tuyết Nhi có thể thuận lợi ký hợp đồng với Thần Thiên được?

Mà sau đó nếu không phải Lâm Du kịp thời gọi điện thoại tìm Cố Nhiên dùng quy tắc ngầm cứu Triệu Tuyết Nhi, lại còn cấu kết với Chu Lăng và Cố Nhiên thu mua Thần Thiên thì Triệu Tuyết Nhi đã sớm sẽ bị hủy hoại, làm sao có được ánh hào quang như hôm nay, thậm chí còn gả cho Cố Nhiên?

“Chị họ quả nhiên rất lợi hại.” Nói đến Lâm Du, Diệp Di Nhiên không nhịn được tán dương. Cô cảm thấy ngay cả vận may của cô cũng là Lâm Du cho.

Khi đó mới vừa trở về thành phố D, lần nào cô cũng chạy đến trước mặt Chu Lăng cũng đều dùng cái cớ đến Thần Thiên tìm Lâm Du. Có vài lần, cô còn cố ý đi nhầm phòng làm việc, trực tiếp gõ cửa văn phòng Chu Lăng. Sau đó còn mặt dày ngồi ôn chuyện cũ với Chu Lăng, còn nói dối không tìm được Lâm Du nên nhờ Chu Lăng dẫn đường…

Nghĩ lại tình trạng lúng túng lần đầu tiên mượn danh Lâm Du để hẹn Chu Lăng, Diệp Di Nhiên vẫn còn nhớ đến nay. Vì vậy cho nên cô cảm kích Lâm Du từ nội tâm, cũng đặc biệt thích Lâm Du.

“Đó là đương nhiên. Chị họ đã tác hợp nhân duyên cho hai đôi, cũng sắp đổi nghề thành bà mai rồi.” Chuyện tình của Diệp Di Nhiên và Chu Lăng, Tần Nam không những nghe nói mà còn tự mình chứng kiến mấy lần. Lại nói có một lần anh còn có lòng tốt nhắc nhở Diệp Di Nhiên đã đi nhầm phòng, chỉ cho cô đường đi đúng hơn, kết quả lại bị cô làm lơ như không thấy!

Giờ phút này nói đến điềm xui lúc trước thì Tần Nam lại buồn cười kể với với Chu Lăng. Anh luôn chịu đựng không nói gì, cho đến ngày cưới của Chu Lăng và Diệp Di Nhiên vẫn còn bị nghẹn.

“Ha ha, thì ra còn có chuyện như vậy sao. Trách không được chị họ lại nắm bắt được anh họ nhanh như vậy.” Hứa Hoán cũng không biết rốt cuộc Diệp Di Nhiên và Chu Lăng tới với nhau thế nào. Anh chỉ biết Diệp Di Nhiên quả thật rất thích Chu Lăng, hơn nữa còn là Diệp Di Nhiên chủ động theo đuổi Chu Lăng. Vốn nghĩ rằng nhiều lắm thì cô chỉ chủ động gọi điện thoại hẹn hò thôi, không ngờ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào Diệp Di Nhiên cũng dùng!

“Ai da, đang nói Cố Nhiên và Triệu Tuyết Nhi, sao lại đột nhiên nói đến tôi?” Chuyện này ngay cả trong ngày kết hôn cũng không bị giễu cợt, vậy mà bỗng nhiên bị vạch mặt, Diệp Di Nhiên tức giận trừng mắt nhìn Tần Nam.

“Tôi chỉ nói thật. Cô không biết khi đó tôi còn tưởng mình đắc tội cô rồi nên cô mới cố ý làm lơ tôi, cố tình làm ngược lại lời tôi nói sao. Sau này vẫn nhờ chị họ nhắc nhở cô có ý với Chu Lăng thì tôi mới tỉnh hồn lại. May mà không xảy ra hiểu lầm, nếu không thì tôi phải đuổi theo hỏi thái độ của cô như vậy là sao rồi.” Tần Nam nhún nhún vai, gương mặt vô tội.

Bị Tần Nam trêu chọc không chịu nổi, Diệp Di Nhiên hơi ửng đỏ mặt, quay đầu ra chỗ khác, không nói thêm gì nữa.

Trên bàn, những người khác cũng nhịn cười, bầu không khí hòa hợp phù hợp với hoàn

loading