Ông xã chuẩn sói ca » Trang 285

CHAP 285 NƠI KHÔNG CÓ EM THÌ KHÔNG PHẢI LÀ NHÀ!

Hiển nhiên, đang có một người đàn ông không hề đơn giản đang ở trong phòng.

Cô đưa mắt nhìn quanh, quả nhiên là Lục Thượng Hàn.

Trên nét mặt hắn đang có chút không vui, cũng khó trách sao khí áp trong phòng lại xuống thấp tới vậy.

Đan Nghi giờ mới nhớ ra, cả tối nay điện thoại cô đều ở trạng thái tắt máy, cũng chẳng biết hắn có tìm cô hay không nữa.

Nhưng nếu hắn thật muốn tìm cô thì tắt máy cũng chỉ là chuyện nhỏ, Lục Chính chắc chắn luôn ở rất gần cô để đợi lệnh, không có lí nào mà Lục Thượng Hàn lại không biết cô đang ở đâu.

Lục Thượng Hàn không kiên quyết muốn tìm, giờ lại trách cô sao?

Đan Nghi bước lên trước, cười haha rồi nói:

– Thượng Hàn anh đến rồi!

Giọng nói của Lục Thượng Hàn có chút kìm nén nộ khí:

– Anh đợi em đã mấy tiếng đồng hồ rồi!

– Ồ!

Đan Nghi chỉ đành coi như không biết nỗi khổ của hắn, vốn dĩ, không phải là hắn không thể tìm ra cô.

Chỉ là nhìn sắc mặt hắn đen xì xì vậy, Đan Nghi chỉ thấy buồn cười, tuy là bình thường hắn rất nghiêm khắc nhưng cũng rất ít khi cô nhìn thấy bộ dạng như này của hắn.

Đan Nghi cười nói:

– Em cùng An Kỳ đi dạo phố, không biết anh sẽ đến, đêm nay anh ở lại đây hay về? Anh về thì để em giúp anh mở cửa sổ.

Đọc FULL truyện tại đây

Cô gái nhỏ đáng ghét này!

Sắc mặt Lục Thượng Hàn càng lúc càng tệ, cô vất hắn ở đây không quản thì thôi, giờ vừa gặp đã lại muốn đuổi hắn về ư?

Đan Nghi vờ như không biết, Lục Thượng Hàn trầm giọng nói:

– Lại đây!

– Để làm gì á?

Đan Nghi gỡ kẹp tóc xuống,mái tóc đen mềm mượt xõa xuống phủ kín chiếc cổ xinh đẹp của cô.

Giọng nói của Lục Thượng Hàn lại trầm thêm chút nữa.

– Lại đây!

Cuối cùng Đan Nghi từ từ bước về phía hắn, nhịn cười nói rằng:

– Em cần đi tắm, khi nào anh về nhà?

– Về nhà? Nơi không có em, gọi gì là nhà?

Trái tim Đan Nghi ấm áp đến lạ, lè lè lưỡi.

Thấy cô không coi mình ra gì, Lục Thượng Hàn tức giận kéo cô về phía mình.

Hắn vốn dĩ đang ngồi trên ghế sofa, Đan Nghi bị hắn kéo như vậy thì thành ra ngã nhao luôn lên đùi hắn.

Hắn giơ cao tay lên rồi phát mạnh mấy cái vào mông cô.

Vốn dĩ chiều nay hắn bận rộn làm việc, biết cô đến thăm ông ngoại thì liền nhanh chóng kết thúc công việc để về nhà gặp cô.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Ai dè, cô thì ngược lại, chẳng thèm hỏi han gì hắn, đến cả bữa tối cũng không kịp ăn mà bỏ chạy mất dạng.

Mãi sau hắn mới biết cô cùng bạn đi dạo phố.

Lần nào cô cũng bỏ bê hắn như vậy, bản thân Lục Thượng Hàn cũng cảm thấy buồn chứ.

Hắn ở đây đợi cô mãi như vậy, ai ngờ đổi lại, lại là sự xua đuổi của cô.

Lục Thượng Hàn thật sự hận đến ngứa răng ngứa lợi.

Hai cái phát mạnh vào mông, khuôn mặt vốn đang cười ha ha của Đan Nghi biến thành trái khổ qua, đôi mắt xinh đẹp long lanh nước.

– Lục Thượng Hàn, anh quá đáng!

Đan Nghi kháng nghị.

Lục Thượng Hàn thấy bản thân ra tay quả thật hơi mạnh, nhưng cảm giác đặt tay ở nơi đường cong hoàn mĩ thì thật sự rất không tệ.

Hắn thật ra cũng không định đánh cô, cái phát mông tiếp theo trở nên vô cùng dịu dàng, tựa như đối đãi với một thứ châu bảo rất dễ vỡ.

Đan Nghi có chút cáu giận:

– Lục Thượng Hàn, anh buông em ra!

– Không được!

Lục Thượng Hàn thẳng thừng cự tuyệt.

 Lục Thượng Hàn thẳng thừng cự tuyệt