Ông xã chuẩn sói ca » Trang 175

CHAP 175 KIM TIỆN BẤT LUYỆN LUYỆN DÂM TIỆN !

Nhưng câu ấy ,Trần Ngọc Tâm cũng đâu có gan để mà nói ra trước mặt bao người như vậy….

Cô ta tức đến tái mặt , đôi môi run bần bật lên vị giận dữ , phải gắng gượng lắm mới không bật khóc thành tiếng .

Chuyện đã vậy , cô ta cũng chỉ đành nhận lấy cái danh tiếng ” ngạo khí , ngạo cốt ” này thôi , để cứu vớt sự tôn nghiêm của bản thân, Trần Ngọc Tâm gượng cười mà rằng :

– Đúng vậy ! Tiền tài vốn là vật ngoài thân ,thay bằng việc tiêu tiền như nước chi bằng dùng thêm nhiều thời gian hơn để tu tâm dưỡng tính , tu dưỡng đạo đức… vậy không phải cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn sao ? Cảm ơn những món quà mà quý vị đây đã tặng cho tôi !

Nghe cô ta nói vậy thì chẳng phải có ý muốn ám chỉ , người có tiền đều là kẻ vô đạo đức hay sao ? Vậy nên không ai lên tiếng đáp lại ….

Trần Hải Minh cũng chẳng ngờ cô cháu gái của mình lại không biết cách ăn nói tới vậy , vừa mở miệng ra đã đắc tội với tất cả mọi người , sắc mặt ông ta cũng chẳng khá hơn Trần Ngọc Tâm là mấy .

Không phải vẫn còn quà của Hắc Khải và Lục Thượng Hàn chưa bóc ra sao ?

Trần Ngọc Tâm không nản lòng, tiếp tục bóc hộp quà mà Hắc Khải tặng mình , chiếc hộp mở ra , bên trong trống rỗng , không có bất kì thứ gì ….

Chẳng ai hiểu vì sao Hắc Khải lại tặng chiếc hộp rỗng như vậy cho Trần Ngọc Tâm … Nhưng vận dụng quan điểm của những người tặng quà lúc trước thì rất nhanh đã có người rút ra được kết luận :

– Trần tiểu thư là người sống có cốt cách , gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn , không quan tâm tới tiền tài , danh lợi… Hắc thiếu gia tặng cô ấy chiếc hộp rỗng này có lẽ cũng là có thâm ý như vậy… cũng giống như đi ngàn dặm để tặng chiếc lông thiên nga , lễ nhẹ tình nghĩa trọng . Hắc thiếu gia thật có lòng rồi !

– Ồ ! Hóa ra là vậy !

Mọi người xung quanh phát ra tiếng cảm than vì ý nghĩa sâu xa của món quà …

Sắc mặt Trần tiểu thư lúc này phải ví với màu sắc của gan heo thì mới đủ diễn tả được .

Vẫn không nản chí,tiếp tục bóc chiếc hộp mà Lục Thượng Hàn tặng … món quà bên trong quả nhiên có giá hơn so với tất cả các món quà khác , đó là một chiếc kiếm nhỏ màu bạc nhưng không phải bằng bạc hay vàng , mà được làm từ chất liệu giấy gì đó không rõ , cũng không biết nó bao hàm ý nghĩa như thế nào .

Đọc FULL truyện tại đây

Nhưng dù sao thì sắc mặt Trần Ngọc Tâm đã ổn hơn khá nhiều , dù sao chăng nữa thì món quà của Lục Thượng Hàn cũng có ý nghĩa hơn của tất cả những người khác gộp lại .

Cô ta đang định quay sang cảm ơn Lục Thượng Hàn … ai ngờ , Cảnh Hối đứng một bên ,lắc lư cái đầu mà nói :

– Thanh kiếm màu bạc ? Không tồi mà !

Cảnh Hối là nhị thiếu của Cảnh gia , cùng tuổi với Đan Nghi và Trần Ngọc Tâm, cũng là người có tên có tuổi trong xã hội .

Nghe Cảnh Hối nói vậy , Trần Ngọc Tâm cũng thấy mát mặt không ít .

Nhưng còn chưa kịp nở nụ cười hài lòng thì Cảnh Hối đã lại nói tiếp :

– Tục ngữ vẫn có câu :

Kim tiện bất luyện luyện ngân tiện

Thượng tiện bất luyện luyện hạ tiện

Tiện nhân tự hữu thiên thu ( phục ).

Người tặng quà có phải hàm ý này không ?

( kiếm vàng không luyện luyện kiếm bạc – Lên kiếm không luyện luyện hạ kiếm – Tiện nhân khác có trời thư phục ! )

⚠️⚠️Trong tiếng Trung từ 银 (bạc )và từ 淫 ( dâm) đồng âm , từ 剑 ( kiếm) và từ 贱 ( tiện) đồng âm . Nên câu này còn có thể hiểu thành ” kiếm vàng không luyện luyện “dâm tiện” – Lên kiếm không luyện luyện “hạ tiện ” – Tiện nhân khác có trời thu phục ⚠️⚠️

Nghe Cảnh Hối nói vậy cả hội trường phát ra tiếng cười lớn , sảng khoái bất ngờ , không khí bỗng chốc náo nhiệt vô cùng .

Không phải mọi người cố ý không nể mặt Trần Hải Minh mà bởi những gì mà Cảnh Hối vừa nói thật sự quá là buồn cười…

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Hơn nữa , những người có mặt trong bữa tiệc này , ai mà không phải kẻ có quyền có thế ,nhà nhà đều giàu có hơn người … ai ở đây cũng thích được hưởng phúc , tiêu sài tiền bạc , dùng đồ gì cũng phải là loại tốt nhất , đây chính là giá trị của tiền tài , cũng là mục đích phấn đấu của cả đời người .

Vậy mà từ đâu xuất hiện con bé tên Trần Ngọc Tâm này tự nhận mình là kẻ ngạo khí , ngạo cốt , coi tiền tài như rác rưởi…lại còn nói gì mà tu thân dưỡng tính…. giờ mọi người không giễu cợt ả thì giễu cợt ai ?

Đan Nghi cũng mím môi cười mà nhìn Trần Ngọc Tâm.

Trần Ngọc Tâm, Trần Hải Minh cũng không rõ Lục Thượng Hàn tặng quà này là có ý gì , nhưng bất kể là có ý gì thì sau mấy câu nói của Cảnh Hối vừa xong thì cũng bị lí giải thành một đống hỗn độn rồi .

Trần Hải Minh đành miễn cưỡng nở nụ cười còn khó coi hơn khóc ra mà nói :

– Đa tạ món quà của Hàn thiếu !

Trần Ngọc Tâm sắc mặt cũng như lập tức có thể òa khóc nức nở:

– Đa tạ món quà của Hàn thiếu , Ngọc Tâm rất thích !

– Xem ra cô rất thích ngân tiện( dâm tiện ) mà !

Cảnh Hối lớn tiếng nói .

– Cảnh Hối !

Cảnh tiên sinh vội lên tiếng ngăn Cảnh Hối lại …..

⛔⛔⛔ Phần dịch này không tránh khỏi sai sót , ai thấy có gì không đúng thì cứ cmt nhé !!!

Thanks mọi người đã ủng hộ truyện mình dịch , yêu mọi người !😚