Ông xã cầm thú không đáng tin » Trang 119

Chương 119: Thất bại

Bay xuống thời điểm điện thoại di động không biết lăn đến nơi nào, cơ thể sạch sẽ của Phó Thần Thương mang theo cỏ vụn và bùn đất đi bộ đi tới nhà cũ.

Khi thấy có chút giận phái rộng lớn lồng giam, đại diện Phó gia, đời này ghét nhất chỗ dính líu quan hệ, lại để cho hắn có lòng trung thành.

Tầm mắt rơi vào lầu hai, phòng tân phòng của bọn họ, cảm giác xao động bất an trong lòng bị trấn an bình thường dần dần nghe lời yên tĩnh trở lại.

Liếc nhìn bản thân nhếch nhác, anh cũng không ngại, dù sao người kia là Tống An Cửu mà, mặc kệ là như thế nào mình xuất hiện tại trước mặt cô cũng không có quan hệ.

Nóng lòng trở về.

Đời này lần đầu tiên cảm nhận được bốn chữ này hàm nghĩa.

Bước chân càng lúc càng nhanh.

Xuyên qua cửa chính, lướt qua sân cỏ, một hơi chạy đến lầu hai, ở trước cửa phòng đứng lại mâu.

Tay tại cứ đụng đến tay cầm cái cửa thời điểm lại buộc chặt, để xuống.

Lần thứ hai, rốt cuộc mở ra cánh cửa kia.

Không có người con gái theo dự liệu đang ngủ, chỉ có phòng tân phòng trống rỗng.

Phòng bị Phùng Uyển tỉ mỉ trang trí qua, là truyền thống kiểu Trung Quốc phòng cưới.

Trên cửa sổ bảng chữ Hỉ thật chỉnh tề, đèn cày long phượng đang lẻ loi nằm ở trên bàn, gương trang điểm bên trên còn dán cô lung tung cắt giấy con vịt nhỏ…

Vốn là đặt ở tủ bát bên cạnh thật to rương hành lý giờ không thấy.

Lung tung, mê man, giãy giụa, quyết tuyệt, trống rỗng, khẩn cấp… Tất cả cảm xúc cũng không có có thể tiếp thụ tái thể, trút xuống đầy đất.

Phó Thần Thương đứng ở trong phòng, sợ sệt mười mấy giây.

Biết rõ không thể nào, nhưng vẫn là ôm cuối cùng một tia hi vọng, có thể… Có thể cô đi lang thang quanh vườn.

Vì vậy, Phó Thần Thương che vết thương trên trán xoay người, sau đó, liền nhìn hai cánh tay Phó Hoa Sênh ôm ngực dựa nghiêng ở cửa phòng.

Phó Hoa Sênh từ trên xuống dưới quan sát hắn một cái, “Làm gì vậy đây là? Đánh dã chiến à? Tôi đều chờ cậu thật lâu.”

Lời nói này hãy cùng đêm tân hôn một mình giống hệt tâm trạng của anh lúc này.

“Có chuyện gì sao?” Phó Thần Thương mặt như sương lạnh, trên trán vết thương máu không ngừng từ ngón tay chảy ra.

Vốn đang tồn cái kia điểm khả năng, bởi vì Phó Hoa Sênh xuất hiện, hoàn toàn bị hủy.

Quả nhiên, sau một khắc, Phó Hoa Sênh đặc biệt mở miệng ——

“Ừ, chờ xem vẻ mặt của cậu khi không thấy cô vợ thôi!”

“Xem thấy chưa?”

Đọc FULL truyện tại đây

Hai tay Phó Hoa Sênh nâng gương mặt làm hình nụ hoa, “Thật là đẹp mắt!”

“…” Phó Thần Thương dừng một chút, “Đi lúc nào?”

“A, cô chân trước đồng ý nói được với cậu, chân sau liền cầu xin ông cụ để cho cô ấy lập tức đi.”

“…”

Phó Hoa Sênh nhún nhún vai, “Đi không phải vừa đúng sao? Tô Viễn không sống lâu, Sở Mạch không có lá vương bài này kèm hai bên, Tô Hội Lê lại có thể nhiệt tình không bị cản trở trọng quy ngực của cậu. Mẹ không có bên cạnh, cậu có thể yên tâm lớn mật cùng người phụ nữ yêu mến ở chung một chỗ. Cậu cho nên đưa An Cửu đi, cũng không phải là đánh cho cái chủ ý này, hiện tại Tô Viễn bệnh tình nguy kịch càng thêm chứng minh quyết định của anh thật sự là quá Anh Minh Thần Võ! Quả thật không đánh mà thắng! Tôi nói này Phó Nhị, ta thật sự là không nhận thua cũng không được, vận số của cậu thật sự quá nghịch thiên!”

“Hôm nay chỉ cần vợ cậu đồng ý, đương nhiên rồi, cô ấy nhất định sẽ đốt pháo pháo vui mừng khôn xiết cùng ý, các người tùy thời có thể ly hôn, hơn nữa chỉ cần cậu trở về Phó gia dốc sức, cổ phần vẫn là của cậu. Quả thực là thiên hạ chuyện tốt cũng bị cậu chiếm hết!”

“Cậu muốn rối rắm cũng chỉ là hiện tại liền đuổi theo vợ cậu đến Mỹ kí đơn ly hôn, hoặc là Tô Hội Lê uất ức mấy năm, ổn định ông cụ, chờ hoàn toàn lấy được quyền thừa kế động thủ lần nữa. Dù sao, ha, cậu hiểu được, An Cửu đồng nhất tự do, tôi tự nhiên sẽ không bỏ qua cho, cậu không phải qua mới bắt được 20% mà thôi, làm sao cậu biết, ông cụ sẽ không đem 20% khác cho cô ta?”

“Cho nên ấy, tôi thay cậu nghĩ, cậu chính là thừa kế Phó gia sau đó mới ly hôn tương đối đáng tin. Chỉ cần không ly hôn, An Cửu, sẽ là của ngươi. Chỉ là, năm năm, anh chắc chắn Tô Hội Lê đợi anh mười năm, còn có thể đợi thêm anh năm năm? Em lại giúp anh suy nghĩ một chút, anh phải là vì quyền đâu rồi, anh liền năm năm sau ly hôn, nếu là vì người phụ nữ này, liền lập tức ly hôn, tóm lại đâu rồi, này cưới là nhất định phải cách! Sau đó ta tiếp tục suy nghĩ…”

“Rầm ——” Phó Thần Thương đóng cửa phòng, ngăn cách Phó Hoa Sênh vĩnh viễn ồn ào.

Cái gì cổ phần, ly hôn, mười năm, năm năm…

Anh phiền não tháo cà vạt ra, trực tiếp ngã nằm xuống giường, phát động đầy giường tròn vo táo đỏ, đậu phộng, Quế Viên, hạt sen…

Ga giường, túi chữ nhật, gối đầu tất cả đều là màu đỏ chót… Tưởng tượng thấy tên tiểu tử kia nếu bây giờ vẫn còn, nhất định mặc trong dạ tiệc bộ kia màu đỏ sườn xám ngồi ở giường trung gian, sóc con một dạng gặm quả táo, bộ dáng kia nhất định vui sướng lại ngu đần.

Vậy mà hôm nay, mở mắt là không có cô phòng cưới, nhắm mắt lại là cô nghiêm túc chăm chỉ, ngoan ngoãn đồng ý anh, đối với anh nói “Vâng”…

Chân trước mới vừa đồng ý mình, chân sau liền âm phụng dương vi (ngoài nóng trong lạnh), không hổ là bảo bối của anh.

Ngoài cửa Phó Hoa Sênh vẫn không cam lòng kêu la, “Cuối cùng nói cho anh biết một tin tức tốt, ông cụ phái người hộ tống! Không cần lo lắng vợ anh một thân một mình không ai chăm sóc! Khiêm Nhân giỏi nhất chăm sóc người!”

“……”

—–

Sau hai giờ, Phùng Uyển rời giường.

Bởi vì này hai ngày lo liệu hôn lễ thật sự là quá mệt mỏi, cộng thêm tối hôm qua đã đến cuối cùng còn xảy ra chuyện như vậy, bà lăn lộn khó ngủ, nửa đêm mới ngủ thật say, buổi sáng liền thức dậy so bình thường chậm chút.

Ông cụ càng thêm giận đến một đêm không có ngủ, vào lúc này vẫn còn ở trên giường trằn trọc trở mình.

Phùng Uyển thật sợ ông sẽ tức ra bệnh, An Cửu trước khi đi, cô cố ý khai báo để cho cô sau khi xuống máy bay nhất định phải gọi điện thoại tới đây báo bình an, làm ông cụ an tâm.

Phùng Uyển rời giường chuyện thứ nhất chính là đi xem trong sân có xe Phó Thần Thương hay không.

Theo vốn là dự định thời gian, An Cửu vào lúc này không sai biệt lắm sẽ phải từ nhà cũ lên đường. Nhưng là, tên tiểu tử cư nhiên cho đến bây giờ chưa có trở về!

Gọi điện thoại, là trạng thái tắt máy.

Phùng Uyển nén giận lên lầu, chuẩn bị sai Phó Hoa Sênh nhanh đi gọi người trở lại, nếu không chờ ông cụ đã dậy còn chưa xem đến người khác, khẳng định lại muốn giận dữ.

Phùng Uyển đi tới cửa phòng Phó Hoa Sênh, đang muốn gõ cửa, động tác trên tay lại đột nhiên dừng lại, bởi vì bà thấy cửa phòng tân hôn đối diện lại có không ít vết máu.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

Phùng Uyển trong bụng run lên, ổn ổn tâm trạng chậm rãi đến gần, sau đó đẩy ra cửa, kết quả cửa bị khóa trái, vặn không ra.

Bên trong có người?

Phùng Uyển run rẩy lôi ra một chuỗi cái chìa khóa, vội vàng đem cửa mở ra, tiếp, vừa đẩy cửa ra liền nhìn đến màu đỏ sậm trên giường đang nằm bà cho là Phó Thần Thương còn chưa có trở lại.

Khi thấy giữa nhà vết máu trên mặt đất và vết thương trên trán Phó Thần Thương, Phùng Uyển rốt cuộc cũng ức chế không nổi cơn sợ hãi, hét lớn lanh lảnh nhào tới, “Thần Thần! Thần Thần! Thần Thần con làm sao? Con đừng hù dọa mẹ!”

Phùng Uyển kêu rất nhiều không một tiếng người ứng, vì vậy nơm nớp lo sợ thăm dò chút hơi thở của anh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lảo đảo vọt vào phòng đối diện Phó Hoa Sênh, “Sênh Sênh! Sênh Sênh mau dậy đi! Mau đưa anh con đi bệnh viện!”

Phó Hoa Sênh ôm chăn, mơ mơ màng màng, “Đi bệnh viện làm gì? Anh ấy đang khỏe lắm mà!”

“Chảy nhiều máu như vậy, còn hôn mê còn nói khỏe? Mau dậy đi!”

Thấy Phùng Uyển thật luống cuống, Phó Hoa Sênh mới gãi gãi đầu nửa thân trần ngồi thẳng dậy, “Con mặc quần áo!”

“Mặc quần áo gì! Con mau đi nhanh cho mẹ!”

Phó Hoa Sênh trực tiếp bị Phùng Uyển kéo đi, sau đó làm trở về làm việc cực nhọc đem Phó Thần Thương đeo lên.

Phó Hoa Sênh vừa bị thúc giục chạy vừa trách móc nói: “Mẹ, mẹ gấp cái gì à? Nhiều nhất chấn thương sọ não, tuyệt đối không có chuyện gì! Buổi sáng lúc trở lại còn hoạt bính loạn khiêu!”

“Con biết nó buổi sáng trở lại còn bị thương thế này mà không nói cho mẹ?”

“Đi bệnh viện nào?” Phó Hoa Sênh nói sang chuyện khác.

“Gần đây.”

—–

Phó Hoa Sênh đi ô-tô lái đến bệnh viện gần nhất, sau đó trước mắt bao người, nửa thân trần, sau lưng cõng người đàn ông bị thương hướng trong bệnh viện chạy.

Ba người vừa tới đại sảnh, cư nhiên đụng phải Tô Hội Lê đang đẩy xe lăn, Tô Viễn ngồi trên xe lăn.

“Evan!” Thấy rõ người sau lưng Phó Hoa Sênh, Tô Hội Lê lên tiếng kinh hô.

Phùng Uyển trực tiếp khinh thường cô, thúc giục Phó Hoa Sênh đi nhanh lên, sau đó khi hắn ngang hông nắm chặc một thanh, “Còn không ngại thiếu loạn đúng không? Ai cho ngươi chạy cái này bệnh viện tới?”

“Không phải mẹ kêu con lái đến bệnh viện gần nhất sao?”

“Mày nhất định là cố ý, đã sớm biết Tô Hội Lê ở chỗ này, mày thì không thể nhắc nhở mẹ một tiếng?”

“Oan uổng chết con rồi! Con tuyệt đối không phải là ruột! Con không làm! Chính mẹ dắt anh ấy vào đi!” Phó Hoa Sênh uất ức vô cùng, nói qua sẽ phải hất tay không làm.

Phùng Uyển dậm chân, vội nói lời trấn an, “Sênh Sênh con trai ngoan! Đừng làm rộn! Là mẹ không tốt, mau đưa anh con đi vào!”

Phó Hoa Sênh lúc này mới bất đắc dĩ lần nữa cõng người.