Truyện / Truyện hay / Nói “Anh yêu em” lần nữa, được không !!!

Nói “Anh yêu em” lần nữa, được không !!!

Nói Anh yêu em lần nữa, được không !!!
♥♥♥♥♥

– Anh yêu em !
– Ừ…
– Em làm người yêu anh nhé ?
– Không.
– Lí do?
– Em yêu Phong rồi.
– Ờ…Không sao, anh đợi…
– Dở hơi!
– Quá khen!
– Chịu anh rồi đấy…

2AM.
Căn phòng vẫn lạch cạch tiếng bàn phím. Linh vươn vai, nhấp thêm một ngụm café đắng cay đắng ngắt. Đây không phải lần đầu Hiếu nói với Linh điều này. Mỗi lần Linh đều từ chối bằng một lí do khác nhau. Đơn giản bởi Linh nghĩ mình không hợp với Hiếu.

Hiếu sống nội tâm, ít giao tiếp, thẳng thắn nhưng ăn nói vụng về. Linh thì lại thích những anh chàng hơi “xấu xa” một chút, hơi bảnh chọe một chút, hơi mồm mép một chút và…hơi khốn nạn một chút.
Người ta nói đúng : “Niềm vui thì dễ quên còn đau khổ thì không bao giờ”.

Linh cũng đã từng điêu đứng với biết bao cuộc tình mà nhân vật nam chính luôn là kẻ hời hợt vô tâm. Đói thì thèm mà ăn no thì ngán. Cái lẽ ở đời nó trớ trêu như vậy.

Linh là một kẻ có tí “lập dị”, thích những thứ nằm ngoài quy luật và phá cách lung tung, hiển nhiên là không đời nào cô chịu buộc mình cho số phận đẩy đưa.

Cô giống như một món đồ chơi lạ và độc, mà bất cứ đứa trẻ nào lần đầu tiên nhìn thấy cũng háo hức muốn mua về. Nhưng trẻ con thì muôn đời cả thèm chóng chán, chúng sẽ vứt toẹt món đồ chơi vào một xó khi đã hết giá trị tiêu khiển hoặc có một món đồ chơi khác thú vị hơn.

Cũng không ít những kẻ tôn thờ Linh như một món đồ đắt tiền, hàng trưng bày để trong tủ kính và phía trước có cái biển “Cấm sờ vào hiện vật”, Linh lại thấy gò bó, khó chịu. Hiếu là một ví dụ. Đã có lần Linh bảo Hiếu :

– Từ bạn bè trở thành người yêu thì dễ, chứ từ người yêu mà muốn làm bạn bình thường thì khó lắm anh ạ. Cuộc đời chẳng nói trước được cái gì, yêu nhau mà chia tay thì kiểu gì một trong hai cũng khổ. Tốt nhất nếu quý nhau thì cứ làm bạn thôi anh…

Hiếu điềm đạm :

– Em không yêu anh thì cũng đừng cấm anh yêu em. Em có thể coi anh là bạn, là anh trai, là cái chai cái lọ gì cũng được… Nhưng em thì lúc nào cũng là người anh yêu nhất.

Chưa lần nào Linh thành công trong việc đả thông tư tưởng cho Hiếu. Mà Hiếu càng nói càng làm Linh bế tắc và cảm thấy tội lỗi nhiều hơn. Cũng có khi Linh tự hỏi liệu mình có chút tình cảm nào với Hiếu không, nhưng điều Linh luôn nhận được là một câu trả lời có 2 vế…

Phong lại khác hoàn toàn. Linh yêu Phong, cuồng Phong, mê mệt Phong bởi cái nụ cười răng khểnh “yêu chết người”, bởi khuôn mặt trẻ con, phong cách ăn mặc chất điên chất đảo cùng ti tỉ thứ tốt đẹp khác. Ngồi nói chuyện với Phong có mà cười cả ngày, cười rách miệng. Và những kẻ quái quái họ vẫn thường là một đôi thì phải.

Linh đến với Phong rất nhanh, như hack speed chỉ sau vài lần gặp gỡ nước non, chè cháo…

Linh đã quái, Phong còn quái hơn. Phong luôn là kẻ bày ra những trò nghịch ngợm pha chút mạo hiểm và rủ Linh cùng thực hiện.

Kiểu như mỗi lần hai đứa lượn đường đốt xăng, Phong lại thích trêu người. Với thâm niên “tổ lái” từ thời cấp 3, Phong đèo Linh ôm chặt cứng, vỉa đầu 1 bác Camry căng đét, rồi lại đi từ từ ép bác ta vào lề đường và hét lên :

“Đi gọn vào chú nhá”.

Bác Camry đỏ mặt tía tai chửi cha chửi mẹ “bọn ôn con chán sống” còn Linh và Phong thì vút nhanh, cười sặc sụa. Cũng có khi là lúc đi đường, thấy mấy em nữ sinh thướt tha áo dài đạp xe hàng 2 hàng 3 song song với mình, đang nói gì đó với Linh, Phong quay sang “em áo dài”, tiếp luôn :

– Nhở em nhở ?!

“Em áo dài” giật mình, loạng choạng tay lái suýt lao xuống rãnh. Cáu lắm nhưng không dám chửi vì thấy có “chị gái” đi cùng Phong.

Linh véo vào mạng sườn Phong :

– Không có tôi mà dám trêu gái là chết với tôi nghe chưa.
– Rõ ạ – Phong nhăn nhở.

Lại có hôm trời đã tối muộn, 2 đứa rủ nhau đi ăn miến trộn. Ăn xong đứng dậy mới biết quên ví ở nhà. Linh bảo “Để em trả” nhưng Phong nhất định không chịu, nó lân la đến chỗ bà chủ quán:

– Cô ơi cô, con quên ví ở nhà rồi, con rửa đĩa trừ nợ được không cô ?

Kèm một nụ cười tinh quái và cái nháy mắt điệu nghệ. Bà bán hàng ngỡ ngàng, chớp mắt :

– Ô cái thằng…Mày sáng láng thế này cho rửa đĩa coi sao được…

Thôi mày đứng đây phụ cô bưng bê, đang đông khách.

Phong “Vâng” một tiếng rõ to rồi lao vào việc. Nó chạy ngay ra bàn đông nhất, khoảng sáu bảy em xinh tươi đang ngồi vắt vẻo trò chuyện om xòm.

– Các em dùng gì? Có gọi thêm đồ uống không em?

Các em thấy Phong đẹp trai, từ đầu đến gót đắp toàn hàng hiệu, nghĩ là Phong trêu nên đùa lại kệch cỡm :Đọc FULL truyện tại đây

Đọc thêm nhiều truyện hay tại đây

– Quán này có phục vụ suất VIP không anh?
– Mua 1 tặng 1 tính tiền 2 đĩa em ạ.

Các em cười hơ hớ :

– Ý bọn em là có suất nào vừa ăn vừa được anh đứng bên cạnh rót nước mời không ạ?

Phong nhếch môi gẩy một nụ cười lãng tử :

– Em có bao nhiêu tiền?

Một con bé có vẻ “mấu” nhất hội, lạnh lùng đứng lên mở ví:

– Chỗ này đủ không anh?

Một tập xanh xanh có mặt Bác Hồ đang mỉm cười trìu mến đập vào mắt Phong. Phong nhỏ nhẹ :

– Nếu để thuê anh nữa thì chỗ đó chỉ đủ cho 1 đĩa miến và 7 đôi đũa thôi em ạ.

Các em ngẩn tò te, Linh ngồi trong góc thì vừa bực vừa buồn cười.

Nhìn Phong chạy hết bàn này bàn nọ phục vụ như chuyên nghiệp, Linh càng thấy Phong đáng yêu hơn. Đến gần 10 rưỡi, quán vắng khách. Bà chủ quán bảo Phong :

– Thôi được rồi con ơi. Có 2 đĩa miến trộn mà nãy giờ mày vất vả quá.

Phong cười hì hì, vẫy Linh :

– Về đi em.

Lúc ra xe, mở cốp lấy cái áo khoác cho đỡ lạnh, bỗng Phong xị mặt :

– Em ơi…

Linh :
– Sao hả anh?
– Anh để ví trong cốp xe…Híc…
– Ôi trời ạ !!!

Cả Linh và bà bán hàng đồng thanh kêu lên như thế. Phong lè lưỡi chữa thẹn rồi 2 đứa lại xuyên màn đêm “trở về với mẹ”.

11h về đến nhà. Linh lọ mọ mở máy online. Thấy nick Hiếu đã sáng đợi Linh từ khi nào. Linh thở phào, type :

– Em về rồi đây.
– Đi chơi với Phong à?
– Vâng !
– Sao về muộn thế?
– Hôm nay buồn cười lắm anh ạ…

Thế là Linh ngồi kể lể sự tình với Hiếu cho đến tận rạng sáng ngày hôm sau. Hiếu luôn lắng nghe, ít phát biểu, đôi khi đưa ra cho Linh một vài lời khuyên. Linh biết, Hiếu không vui…Nhưng một con bé “lắm lời” như Linh, chẳng có lấy một đứa bạn thân, vui buồn không được tỏ cùng ai thì sẽ phát điên lên mất. Cho nên dù biết làm như thế là “phải tội”, Linh vẫn cứ đều đặn mỗi đêm, tâm sự với Hiếu về tình yêu của mình…

Một lần, Phong hẹn Linh tối đi xem phim. Hơn một tuần bận học không được gặp Phong, Linh nhớ phát rồ lên ấy chứ. Tíu tít chuẩn
bị make up, xúng xính áo quần, ngào ngạt nước hoa, đến sát giờ hẹn, Phong gọi điện :

– Chết rồi em ơi. Mấy thằng bạn cũ rủ anh đi sinh nhật thằng Hoàng…Ừ ừ…cái thằng học cùng anh hồi lớp 12 rồi đi du học đấy. Ờ…Nó về rồi…Anh mà không đi chúng nó lại bảo bạn bè thế này thế nọ…Để hôm khác anh đưa em đi xem phim nhé…Sao? Ui zời ơi… Nhưng mà toàn bạn cũ của anh thôi, đông lắm sợ em ngại. Ừ, đời còn dài mà em, hôm nào đi chả được…Rồi rồi, anh biết rồi, anh về sẽ gọi điện bẩm em ngay. Thế nhé. Chụt…!

Xong! Thế là bao nhiêu công sức tô tô vẽ vẽ cả buổi tối đổ thẳng xuống cái cống sau nhà! Linh nặng nề ngồi “phịch” xuống giường muốn bục cái đệm lò xo. Chợt điện thoại lại rung. Của Hiếu…

– Dạ em đây?
– Có rảnh không?
– Hôm nay tối thứ 7 mà, cũng không hẹn với ai cả…
– Đi uống nước với anh, mới tìm được một quán hay lắm…
– duyệt luôn. He he…
– Anh qua đón nhé?
– Vâng ạ.

Linh thầm nguyền rủa : “Đã thế cũng đi chơi mảnh cho anh biết tay Phong ạ”. 5p sau Hiếu có mặt. Hơi bất ngờ vì thấy Linh đã có sự chuẩn bị trước, Linh toe toét, phấn khích như một đứa trẻ được quà :

– Đi thôi! Đi thôi!
-…

View Coffee vào buổi tối thật lung linh. Nằm trên một quả đồi thấp, đường lên đẹp mịn màng và thơ mộng, nhưng hơi khuất nên vắng khách, hầu hết là khách quen họ giới thiệu cho nhau. Café vườn, những bộ bàn ghế trắng xinh xắn, đèn neon đủ màu và tiếng nhạc du dương, khiến Linh cảm thấy bình yên lắm! Ngồi trên này có thể quan sát toàn cảnh thành phố, lãng mạn như phim. Linh nheo mắt :

– Thích nhở!.

Hiếu cười :
– Ai thích ai?
– Em. Thích chỗ này…
– Ừ…

Linh chìm đắm trong những giai điệu dễ thương của bài “Devided”…

“I”m divided in two. Please tell me what should I do? A part of me says no no no no, and another runs to you So divided in two. Please tell me what should I do? “Cause you”re driving me crazy, I”m so in love with you…”

Hiếu nhìn Linh lẩm nhẩm theo bài hát, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu, hồn nhiên và thuần khiết. Có lẽ Hiếu sẽ mãi chỉ là một người anh, trong mắt Linh. Nhưng không sao, đối với Hiếu thế là quá đủ.Đơn phương đôi khi cũng có cái vui của nó…

Chủ nhật. Ảm đạm và không có nắng. Linh nhắn tin cho Phong:

“Muốn trêu người quá!!!” Phong rep: “Oke. 7h tối nay nhé”. Tình yêu “quái vật” mà. Đôi khi “không cần nói” và “chỉ cần cảm nhận thôi” cũng đủ rồi. Linh cộc lốc thì Phong cũng cụt lủn, nhưng vẫn hiểu nhau. Linh có vẻ tự hào về điều này lắm. Đúng 7h Phong có mặt. Linh nháy mắt thì thầm :

– Kế hoạch sao?